Mảnh hư không toát ra đao ảnh viễn cổ đáng sợ, đoàn người thấy Lâm Tịnh Hiên bước ra nửa bước, thân ảnh đỉnh thiên lập địa hướng Sở Hành Vân quơ đao qua, đao ảnh giản dị, lại ẩn chứa lực lượng trấn diệt bá đjao.
Lâm Tịnh Hiên đồng thời xuất đao, quỷ ảnh vườn quanh, hư không kêu gào, một đao sắc bén xuất ra ngoài, mỗi một đao ẩn chứa lãnh ý giết người lành lạnh, đao manh kinh thiên động địa.
-Đây mới là thực lực chân chính của Lâm Tịnh Hiên.
Đoàn người dừng ở mảnh hư không, mỗi người đều mở to hai mắt, đem một màn này ghi dõ trong đầu.
Lúc này, đại la đao hồn đã bám vào trên người Lâm Tịnh Hiên, hắn có thể tùy ý nắm trong tay viễn cổ đao ảnh, thực lực gia tăng mãnh liệt, mặc dù tu vi vẫn là thiên linh cửu trọng, thực lực lại đạt tới âm dương cảnh tam trọng.
Mọi người ở đây, đều biết đạo lý biết người biết ta, muốn biết được cực hạn của Lâm Tịnh Hiên, đồng thời , bọn họ cũng âm thầm hiếu kỳ, Sở Hành Vân làm sao ứng phó một đao nào.
-Cho dù ngươi có đại la đao hồn, một trận chiến này, cũng mơ tưởng thắng!
Sở Hành Vân bước ra một bước, đối mặt với Lâm Tịnh Hiên thực lực bạo thăng, hắn còn có chút nóng máu, cánh tay phải năm chặt hắc động trọng kiếm, bước tiến không ngừng, đi lên trực diện.
Cánh tanh phải Sở Hành Vân đeo Vạn tượng giáp tay, thời khắc này đã thôi động hoàn toàn, ánh sáng ngân bạch như bước, thân hắc động trọng kiếm hóa thành hỗn độn, tự ngưng tụ thành một cỗ uy áp vô hình, bao phủ mảnh hư không.
Kiếm phong động, đụng thẳng vào viễn cổ đao ảnh, chợt thiên địa oanh minh vang lên ùng ùng, đất bằng bị phá vỡ ra, bụi bặm đầy trời, lấy hai người làm trung tâm, cả tòa cung điện không ngừng run rẩy, hóa thành mảnh nhỏ khắp bầu trời.
Trong tầm mắt, kiếm quang trôn vùi, đại la đao hồn của Lâm Tịnh Hiên cực kỳ đánh sợ, có thể chế trụ được hắc động trọng kiếm, quỷ lâu đao quỷ dị giấu kín ở một nơi bí mật gần đó, lặng yên không tiếng động rót vào cơ thể Sở Hành Vân.
-Phá cho ta!
Sở Hành Vân khẽ quát một tiếng, trong thân thể hắn, một luồng tai họa khí tràn ra, ngưng tụ thành đồ văn huyền diệu vô cùng, bám vào trên da thịt, một cỗ khí tức kiệt ngạo nở rộ, hai tròng mắt hắn, cuối cùng ẩn chứa một tia hồng mang âm lãnh.
răng rắc!
âm hưởng thanh thúy vang lên, quỷ ảnh bám trên quỷ lâu đao tiêu tán, đao mang cũng biến ảm đạm không gì sánh được, quỷ ảnh trùng trùng kinh khủng, nhưng đối mợi với tai họa khí có thể nghịch chuyển cả ngũ hành, thì lại trở thành quả hồng mềm.
Sở Hành Vân giẫm chân tại chỗ, lực lượng vô tận ngưng tụ tại mũi kiếm, lại thêm lực từ trong hắc động trọng kiếm phóng thích, kiếm quang đen kịt lóe ra, mơ hồ ngưng tụ thành một thanh đại kiếm, đâm thẳng trong ngực hồn đao.
-Lại có thể chống đối?
Lâm Tịnh Hiên cảm nhận được cỗ lực lượng bá đạo này, lòng hắn sinh ra ngạc nhiên, nhưng động tác không có đình chỉ, linh lực điên cuồng nở rộ, đại la đao hồn càng phát ra anh sáng ngọc, khí thế bức người, làm cho có cảm giác đối diện với viễn cổ.
Oanh oanh oanh!
Hai người không ngừng va chạm, xung quanh, mọi sự vật đều bị phá hủy, ba người Tô Tĩnh An lùi ra phía sau trăm bước, trên người tràn ra linh quang, bảo vệ bản thân khỏi tôn thương.
Thời khắc này, ba người đều âm thầm than sợ hãi, đao kiếm chi chiến, vốn là quyết liệt, Lâm Tịnh Hiên thi chiển ra đại la đao hồn, đao mang vừa chính vừa tà, càng mạnh mẽ vô cùng, thế những, thực lực của Sở Hành Vân cũng kinh người, có thể cứng rắng đánh lại.
-Chuôi trọng kiếm trong tay Lạc Vân thật quỷ dị, lực lượng vô tận, có năng lực đấu lại đại la đao hồn của Lâm Tịnh Hiên, nhưng, tu vi của Lạc Vân thấp quá, cùng hắn cứng rắn đối đầu, càng đánh lâu, càng bất lợi.
Thanh âm của Tô Tĩnh An truyền ra, làm Liễu Thi Vận sửng sốt một chút.
Con ngươi của nàng rời qua, điểm này nàng đã nhìn rõ, khí thế Sở Hành Vân tuy cao, nhưng đã có cảm giác lực kiệt.
Cường giả chi chiến, bất luận chi tiết nào, đều có thể quyết định thắng bại, tu vi Sở Hành Vân chính là vấn đề.
-Trận chiến này hẳn là kết thúc.
Lâm Tịnh Hiên phát ra tuyên ngôn thắng lợi, hắn huy động quỷ lâu đao, đem đại la đao hồn dùng nhập vào trong thân đao, mũi đao điểm nhẹ, nhìn như tùy ý, lại ẩn chứa lực lượng kinh khủng không gì sánh bằng, ép tới thân thể Sở Hành Vân run rẩy.
Hắn đưa mắt trầm xuống, 12 vạn tượng chi lực bạo phát, hắc động trọng kiếm bày ra lực lượng kinh khủng, đam tới trước mặt, mũi kiếm cùng mũi đao đụng nhau, một cỗ ánh sáng ngọc cuồng mãnh bá đạo xuất hiện, giống như mặt trời hiện lên.
-Mau tránh ra!
Tô Tĩnh An rống to, đàn cổ, phát ra tiếng đàn du dương, hóa thành thực chất, bảo vệ hắn và Liễu Thi Vận, thân thể điên cuồng lui vể phía sau.
Cũng chính trong nháy mắt này, mặt trời ánh sáng nổ tung.
Chỗ tầm mắt có thể thấy được, minh quang trào ra bốn phía, các nơi trong cung điện, hóa thành đống hỗn độn, nhìn giống như gặp thiên tai vậy, mặt đất nứt nử, hư không gãy đoạn.
Phốc!
Một tiếng truyền tới.
Khóe miệng Sở Hành Vân truyền tới một tia tiên huyết đỏ sẫm, hắn đứng sừng sững trong hư không hỗn loại, hai tròng mắt nhìn thẳng phía trước, nhìn vào thân ảnh vừa chính vừa tà kia.
Lâm Tịnh Hiên cũng không có phun ra tiên huyết, chỉ bất quá, khí tức của hắn rất hỗn loạn, ánh sang đại la đao hồn bảo vệ toàn thần, hư ảnh không còn ngưng thật, tùy thời có thể tiêu thất.
-Thực lực của ngươi, xa xa ngoài dự liệu của ta, nhưng cuối cùng, ngươi vẫn phải bại.
Lâm Tịnh Hiên mạnh mẽ nói một câu, đao hồn tiêu tán, quỷ lâu đao một lần nữa hiện ra u quang.
-Phải Không?
Sở Hành Vân lau đi máu nơi khóe miệng, cước bộ bước lên, trực diễn đối kháng.
Ánh mắt hai người va chạm, chiến ý tàn sát hư không, đang định xuất thủ, chỗ phía dưới, một hấp lực xuất hiện quỷ dị, bao vây lấy thân thể hai người.
Không chỉ có bọn họ, mà ba người Tô Tĩnh An ngoài trăm trượng, cũng cảm giác hấp lực tồn tại, lúc cúi đầu, phát hiện chỗ mặt đất, lại có một tòa linh trận.
Linh trận ảm đạm không ánh sáng, mắt trận cũng xuất hiện vết nứt lớn, hấp lực từ đó chạy ra, càng trở nên cuồng bạo, kéo thân thể năm người.
-Đó là một linh trận truyền tống!
Liễu Thi Vận kinh hô, cái gọi là linh trận truyền tống, có thể không nhìn không gian, là một loại linh trận rất khó bố trí, không nghĩ tới tòa cung điện này có ẩn dấu trận pháp như thế.
Sở Hành Vân cùng Lâm Tịnh Hiên đồng thời thu tay lại, thân hình lay động, vừa mới chuẩn bị rời khỏi phạm vi bao phủ của linh trận, cỗ hấp lực đột nhiên mạnh mẽ, hóa thành một vòng xoáy, tựa như cánh tay thần linh, gắt gao giữ lấy hai người.
Ba người cách đó không xa, cũng không tránh khỏi, hấp lực tác dụng lên toàn thân, linh lực còn chưa kịp khởi động, đã bị kéo vào trong khe tối đen kịt, thiên địa xoay tròng, ngay cả ý thức cũng hỗn loạn nhất định.
Thân hình năm người biến mất khỏi cung điện, không gian không ngừng nổ vang bỗng trở nên yên tĩnh không gì sánh được, nhưng cái khe đen kịt kia vẫn tồn tại như cũ.