Gió tuyết trùng trùng, lưu quang càn quét, một đạo khí tức cuồng bạo phóng lên cao, chỉ thấy trên mảnh bình nguyên đầy băng tuyết này, bóng người đạp hư không mà đứng, trên người đều tràn ngập một cỗ tang thương cổ xưa, cảm giác cũ kỹ.
-Tên súc sinh Cố Thiên Kiêu này!
Trong lòng Sở Hành Vân tràn đấy sát ý, cư nhiên, Cố Thiên Kiêu lại trốn trong không gian liệt phùng, một mực chờ đợi cơ hội, muốn đem hắn lưu lại nơi này, đồng thời đem hết thảy cường giả đều thức tỉnh.
Một gã thức tỉnh đã mạnh mẽ, lúc này, trong tầm mắt Sở Hành Vân, bòng người trùng trùng, không dưới trăm tên, ánh mắt của tất cả đều tập trung trên người hắn, tất cả tức giận ngập trời, từng tiếng rống giận hét lên.
Trốn!
sát na này, Sở Hành Vân có một ý niệm hiện lên trong đầu, đó chính là trốn, căn bản không thể dùng lực.
Tâm niệm vừa động, toàn thân Sở Hành Vân đều phóng là linh lực hồn hậu, một đạo ánh sáng gai mắt hiện lên, hắn biến thành một đạo lưu quang, chạy trốn đi phía trước.
-Hiên tại chỉ có thể mong, tốc động bọn họ kém ra.
Sở Hành Vân cười khổ một tiếng, đem tốc độ thôi động tới tận cùng, hắn giống như một con côn bằng, không nhìn gió tuyết ngăn cản, phá không mà đi.
Sở Hành Vân dùng hợp tai họa khí, khí lực mạnh mẽ, hắn còn nắm giữ cực quang kiếm ý, tốc độ rất kinh người, đủ để so với cường giả âm dương cảnh.
mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng cự ly vẫn cứ bị rút ngắn.
chỗ phía sau, một kinh phong cuồng loạn đảo qua, đã thấy một đạo thân ảnh xẹt qua trường không, đảo mắt sẽ tới ngay chỗ phía sau Sở Hành Vân, đó là một tên nam tử mặc trường bào màu đen,lưng mọc hai cánh lôi điện, trên người có tử hồng long, khí tức cuồng bạo.
-Tiền bối, ta không có ác ý.
Sở Hành Vân trầm giọng nói, nhưng đối phương không để ý, hai nay nở ra, lòng bàn tay phun ra nuốt vào lôi quang gai mắt, sát phạt quả đoán, nhắm thẳng đầu Sở Hành Vân.
Thấy thế, Sở Hành Vân nào dám qua loa, hắc động trọng kiếm chém qua, kiếm quang lóe ra không ngứt.
Vẫn sơn thức!
Kiếm quang va chạm với chưởng ảnh, chỉ nghe tiếng oanh minh vang lên, nhất thời Sở Hành Vân cảm giác tức ngực, khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi, khí huyết quay cuồng, còn chưa kịp đứng dạy, lại nghe tiếng sấm truyền đến, nam tử hắc bào lần thứ hai ra tay.
-Ngươi dám bước vào tiên môn, chỉ có chết!
Nam tử hắc bào mở miệng, âm thanh hùng hồn, trến mặt hắn đều toát ra lôi quang, cả người giống như năm trong tay sấm sét.
-Muốn ta chết, ngươi còn không có tư cách đó.
Sở Hành Vân cũng bị làm cho tức giận, chém ra nghịch kiếm, kiếm quang đen nhánh chiếu trên mặt nam tử hắc bào, quỷ dị, vô tung, làm hắn không có chút thời gian phản ứng nào.
Oanh!
Kiếm phong đâm qua thân thể nam tử hắc bào, mắt hắn phun ra lửa giận, nhưng, khí tức quanh thân lại tiêu tán dần, cuối cùng ánh sáng võ linh chôn vùi, hắn đình chỉ động tác, rơi xuống từ giữa không trung.
Lúc này Sở Hành Vân đã đứng lên, lau tiên huyết trên mép, quay người lại, tiếp tục chạy trốn.
-Dám giết người tiên môn ta, người chính là muốn chết!
Phía sau có một gã cường giả rống to, lập tức, từng đạo khí tức xẹt qua bầu trời, trực tiếp bổ vào trên người Sở Hành Vân.
Chỉ trong nháy mắt, Sở Hành Vân cảm giác thân thể truyền đến một trận đau đơn vô cùng, một đạo khí tức trên ngườ, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, lại có thể tạo thành thương thế nhất định, chồng qua lại, cũng cực kỳ kinh người, làm hắn cảm giác linh hải đang run rẩy, tốc độ chợt giảm.
-Đáng ghét
Sở Hành Vân hung hăng cắng răng, lúc này trên da thịt của hắn hiện đầy đồ văn cho đen, tai họa khí lượng lờ trên người của hắn, làm hắn nhìn qua rất giữ tợn, tà khí um tùm.
Sở Hành Vân cũng không để ý những thứ này, trong đầu, chỉ có chạy trối chết, không ngừng trốn về phía trước.
Hận ý trong lòng gia tăng mãnh liệt, hai người Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên, nhất định không thể bỏ qua cho bọn hắn, mặc kệ kẻ nào ngăn cả, hai người này đều phải chết.
Lúc này, trên người của Sở Hành Vân tràn đầy cỗ khí tức ngập trời, cấp tốc xuyên qua trong hư không, cường giả phía sau vô số, khoảng cách song phương không ngừng kéo gần.
-Phía trước có khu này.
Trước cả thiên địa đầy gió tuyết, nhưng Sở Hành Vân đã từ từ thích ứng, hắn hơi híp mắt, phát hiện ngay ở phía trước, xuất hiện một tòa múi, trên đó tựa hồ như có một ít kiến trúc.
-Cuồng đồ lớn mật, dám xông vào thánh điện!
Đằng sau, từng đạo tiếng quát giận dữ truyền ra, giọng nói khiên tinh thần Sở Hành Vân khẽ run lên, tòa sơn phong phía trước được gọi là thánh điên?
Sở Hành Vân còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, bên tai đã truyền đến tiếng kiếm ngân vang, quay đầu nhìn lại, một ánh sáng xích huyết kiếm quét tới, muốn chém đoạn đầu hắn.
Thân thể lắc một cái, Sở Hành Vân thoát được hiểm cảnh, nhưng ở phía sau, lực lượng kinh khủng, hạ xuống như mưa, che khuất bầu trời, bá đạo hơn mấy lần so với trước, tránh cũng không thể tránh.
Sở Hành Vân cảm giác máu trong cơ thể đều bị đình chỉ lưu động, cánh tay phải quét ngang, đem hắc đọng trọng kiếm giữ trước người, linh lực sôi trào, ánh sáng ngọc lưu chuyển toàn thân.
Oanh oanh oanh!
Lực lượng kinh khủng đánh vào trên thân hắc động trọng kiếm, linh lự trong cơ thể Sở Hành Vân sôi trào, tai họa khí tận trời, đã dốc hết mọi thứ, toàn lực chống đối, nhưng dù vậy, khóe miệng hắn vẫn tràn đầy máu, làm hắn muốn trở nên bất tỉnh.
-Đối thủ quá nhiều, căn bản không thể ngăn cản.
Trong lòng Sở Hành Vân cuồng chiền, thân thể trốn ở sau hắc động trọng kiếm, đã xuất thiện đầy vết máu, chỗ sâu nhát, còn thấy cả sương trắng.
Một gã cường giả, Sở Hành Vân có thể giết.
Mười tên cường giả, Sở Hành Vân có thể thoát thân.
Nhưng lúc này, hơn trăm tên cường giả, Sở Hành Vân khó có thể chống đối.
Phốc!
lại một ngụm máu tươi phun ra, Sở Hành Vân cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đều bị xé rách, giữa lúc hắn vô pháp ngăn cản, nơi ống tay áo của hắn lại truyền đến động tĩnh, một thân ảnh chạy ra, đứng trước mặt hắn.
-Tiểu hồn!
Sở Hành Vân lập tức kinh hô, thân ảnh này chính là tiểu hồn.
-Lập tức trở về đi!
Sở Hành Vân quát khẽ, tiểu hồn vẫn còn nhỏ, thực lực thấp, căn bản vô pháp thi triển được gì trước nhiều cường giả như vậy.
Chỉ bất quá, tiểu hồn cũng không để ý tới Sở Hành Vân, nó đứng trong hư không, ánh mắt vi động, một đạo ánh sáng như ngân quang nở rộ ra, bám vào trên người của nó, biến thành bạch hổ chi khu.
-Thân thể bạch hổ do vực ngoại phi kim rèn đúc thành, bất kỳ lực lượng nào đều khó phá hủy, nhưng dù vậy, ngươi cũng vô pháp ngăn cản những người này, dù sao ngươi.
Sở Hành Vân phát ra tiếng quát, đưa tay muốn đem tiểu hồn lại.
Nhưng tiếng của hắn còn chưa nói xong, thân hình tiểu hồn lóe lnee, ngạo nghễ đứng trong hư không, con ngươi màu vàng đảo qua, tựa hồ những cường giả liều chết mà đến chỉ là những con kiến.
Sau đó, tiểu hồn ngẩng đầu lên, phát ra một tiếng khóc, thanh âm phảng phấp phá trời cao, khiến cho khắp hư không đều rơi vào tĩnh mịch, trên người nó chảy ra ánh sáng hỗn độn, như nước, hóa thành một đạo quang hoa bao phủ trên người.
Cỗ khí tức kia,làm Sở Hành Vân hít một ngụm khí lạnh, cảm giác được đáng sợ.
-Tiểu hồn đây là.
Sở Hành Vân mở miệng một lần nữa, mà lần này, tiếng nói của hắn còn chưa nói xong.
Đơn giản là, Sở Hành Vân phát hiện ra, hơi thở kinh khủng của hơn trăm cường giả tản ra, tất cả đều dừng lại, tất cả đều ngây ra như tượng gỗ.
Lúc này, đôi mắt tiểu hồn đột nhiên mở, trong hai mắt, một đạo áng sáng vàng làm người sợ hãi hiện lên, sau đó, hơn trăm đạo thân ảnh run một cái, ánh sáng võ linh chôn vùi, từng cái một rơi xuống, bao phủ trong gió tuyết