Hơn trăm tên cường giả, đồng thời ngã trước mặt, lấy tâm tính của Sở Hành Vân, cũng có cảm giác khó tin.
Thực lực những cường giả này không kém, lại không có cảm giác sợ hãi cùng đau đớn, quả thực như linh khôi vậy, nếu muốn đem hơn trăm tên cường giả đồng thời tiêu diệt, chí ít phải đạt đến trình tự niết bàn, hơn nữa còn là người đứng đầu.
Trái lại, tiểu hồn vừa mới sinh ra không lâu, thể chất suy yếu, mặc dù nuốt chửng hồn quả, cũng chỉ thoáng trưởng thành một chút, thực lực mới ở mức thiên linh.
Nhưng vừa rồi, nó dựa vào một tiếng huýt sáo dài, liền dễ dàng trấn chết hơn trăm tên cường giả, chỉ cảnh như vậy, cũng là Sở Hành Vân khó tin.
Ông!
Sở Hành Vân âm thầm khiếp sợ, trong hư không, thân thể tiểu hồn đột nhiên run lên, hỗn độn xung quanh nó tiêu thất, càng không cách nào duy trì thân thể bạch hổ, vô lực rơi xuống.
Thấy thế, thân hình Sở Hành Vân lóe lên, đã thấy thân thể tiểu hồn trở nên phù phiếm, tựa như một đạo hư ảnh, tùy thời đều có thể tiêu tán, mà hai tròng mắt cũng biến thành ảm đạm không ánh sáng, lộ ra cảm giác suy yếu.
-một tiếng huýt vừa rồi, làm hết tất cả lực lượng sao?
Trong lòng Sở Hành Vân suy đoán, hắn đưa bàn tay đón tiếp tiểu hồn, linh lực tràn ra, lại không hề tác dụng, cả người tiểu hồn suy yếu, thậm chí ngay cả tiếng kêu cũng không có.
Nhìn dáng dấp suy yếu của tiểu hồn, Sở Hành Vân càng lo lắng, bắt đầu không ngừng suy nghĩ biện pháp, đang lúc này, trong đầu của hắn hiện lên một đạo linh quang, như có suy nghĩ về những thi thể này.
-Những cường giả này đến từ Tinh Thần tiên môn, mà ở đây mấy ngàn năm trước, Tinh Thần tiên môn cũng ngã xuống, vì vậy, những người này sớm chết đi, chỉ bất quá, bọn họn sử dụng bí pháp nào đó, lưu lại võ linh.
-nơi phát ra võ linh là linh hồn, mà linh hồn lại là căn bản của sinh mệnh, võ linh bất diệt, linh hồn là cần thiết, bởi thế, sau khi những người này bị tiêu thất, sống tạm bỡ, mấy ngàn nằm, tàn hồn cũng từ tiêu tán.
-Tiểu hồn là dị thú, chuyên về linh hồn lực, nó có thiên phú thần thông có thể tác dụng trực tiếp lên linh hồn, một tiếng huýt sáo dài của nó, rất có thể là thiên phú của nó, trực tiếp đánh tan tàn hồn của những cường giả này.
Kiến thức Sở Hành Vân uyên bác, chỉ một lúc, liền nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Đối với hắn mà nói, tu vi bây giờ, còn vô pháp tiếp xúc được với linh hồn lực, nếu muốn tru diệt những cường giả này, phải dựa vào linh lực, không còn cách nào khác.
Nhưng tiểu hồn lại bất đồng, thiên phú thần thông cuả nó có thể tác dụng linh hồn, vừa kêu, liền có thể giết địch.
-Tiểu tử kia, cuối cùng ngươi có lai lịch gì, ngay khi còn nhỏ, lại có thể năm giữ thiên phú thần thông kinh khủng vậy, chẳng lẽ, ngươi là đời sau của vô thượng thần thú?
Sở Hành Vân vuốt ve tiểu hồn nằm trong tay, rủ rỉ nói.
Tiểu hồn như nghe thấy những lời này.
Liếc mắt nhìn Sở Hành Vân, nhưng bởi vì quá mức suy yếu, vô pháp phát ra âm thanh gì, cuối cùng nhắm mắt lại, lộ ra ý tứ chẳng đáng.
Sở Hành Vân cảm giác vui vẻ, tuy tiểu hồn suy yếu, nhưng nó làm ra biểu tình như vậy, hẳn cũng không đáng lo.
Đem tiểu hồn vào lòng, Sở Hành Vân không có đợi ở đây lâu, thân ảnh chạy về phía trước, hướng về phía núi lao đi, chuẩn bị tìm tòi thánh điện.
Cổ tinh bí cảnh rộng, di tích không phải số ít, suy đoán trước khi kinh lịch, mỗi một chỗ bên trong di tích, hẳn là có linh trận truyền tống, có thể trong thời gian ngắn đến nơi hắn cần.
Toàn thánh điện, cũng là một di tishc, Sở Hành Vân muốn nhanh rời khỏi nơi đây, chỉ có đi vào thánh điện.
Linh lực trong cơ thể điên cuồng gào thét, Sở Hành Vân hóa thành một đạo lưu quang, cấp tốc chạy đến phía trước, vết thương trên người hắn đã khôi phục hơn phân nửa, nội thương khỏi khẳng, nhìn mắt thường có thể thấy rằng các vết thương ngoài đang khép lại.
Nửa canh giờ sau, thương thế Sở Hành Vân hoàn toàn khôi phục, đồng thời, hắn cũng đi tới ngọn núi nguy nga.
Chỗ núi này cao hơn ngàn trượng, đen kịt, trên đó, tràn ngập một sợi sáng mịt mờ, ngăn cắt bầu trời gió tuyết, ở giữa có cây như tiên cảnh, còn chưa bước vào, đã làm cho lòng người sinh ra cảm giác quỳ bái.
Sở Hành Vân không do dự, chậm rãi bước vào.
Cước bộ bước ra phía trước, ngọn núi này từ lâu đã không có sinh cơ, nhưng có khí tức cổ xưa cuồn cuộn.
-Ngọn núi này không có đơn giản nhưu vậy.
Sở Hành Vân cười khổi một tiếng, hắn đem khí tức quanh người thu hồi lại, không dám tràn ra một ít linh lực nào, chỉ cần những linh lực này tiếp xúc được, như vậy sẽ có người thức tỉnh.
Cường giả đên đất bằng, ít cũng trăm người, mà ở chỗ đầu cùng, cũng có nhiều thi hài cường giả, chỉ cần Sở Hành Vân lơ là, sẽ gặp phải truy sát ác liệt hơn.
Mà lần này, tiểu hồn không thể xuất thủ, một khi bị vây giết, hắn bị chết không nghi ngờ.
Hô!
Hắn hít thở thật sâu một cái, điều chỉnh tốt tâm tính, lúc này mới một lần nữa hướng về phía trước, ánh mắt của hắn quét bốn phía, Sở Hành Vân điều chỉnh tâm tình thật tốt, lúc này mới một lần nữa bước về phía trước, ánh mắt của hắn quét bốn phía, tinh tế quan sát những cường giả chết đi mầy ngàn năm.
Những thi thể này, hầu như đều có vết thương dữ tợn, thậm chí có người lộ ra sương ra ngoài, nhưng mà trên sương lại có một chút phù văn huyền diệu, phảng phất như thiên địa chân lý, lộ ra một sợi uy áp.
-Cốt sinh văn lộ, xem ra những cường giả này khi còn sống, đều đã bước vào âm dương cảnh, mà có chsut đi vi càng sâu, đã tiến vào niết bàn cảnh, thi thể thoáng lộ ra niết bàn khí, cường giả niết bàn không phải là con số ít.
Cường giả niết bàn, có thể ngang dọc một phương, có thể khai tông lập phái, truyền thừa ngàn năm.
-Qua quang ảnh lịch sử, còn thảm thiết hơn so với ta tưởng tượng, cư nhiên lại nhiều cường giả chết đi như vậy, nhưng vì sao,một trận chiến kịch liệt vậy, ta chưa từng nghe qua?
Sở Hành Vân đột nhiên sinh ra nghi hoặc.
Hắn đọc nhiều sách cổ, thiên văn địa lý, cho dù nhiều văn tự khó hiểu, Sở Hành Vân cũng cũng có thể nghiên cứ ra.
Điều này làm cho hắn cảm giác cổ quái, liên quan đến Tinh Thần tiên môn, đều bị xóa đi, bao quát cả Thủy Lạc Thu, đồng dạng cũng không có gì.