Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 644: Gian nan khảo nghiệm

Chương 643: Gian nan khảo nghiệm

Ánh sáng năm màu tràn ra, chiếu xạ trên người Sở Hành Vân, ấm áp, cảm giác rất thoải mái.

Hắn nắm thật chặt hắc động trọng kiếm trong tay,khóe miệng hiện lên một dáng tươi cười thần bí, lập tức hướng về phía môn hộ, một mình bước vào.

Ông!

Sở Hành Vân xuất hiện trong không gian khác, nơi này là một thế giới hỗn độn, không tồn tại vạn vật, chỉ có một mình hắn ở nơi đây.

Đột nhiên ở giữa, từng đạo ánh sáng băng lãnh nỡ rộ, ngay phía trước, có một thứ đắm chìm trong sương, lao tới hắn tựa như mãnh hổ, hình thể con mãnh hổ này khổng lồ, hay cái răng lộ ra ngoài ánh sáng, khí tức dữ tợn, âm lãnh.

Vừa mới xuất hiện, nó đã phát động thế tiến công với Sở Hành Vân, lợi chảo vô kiên bất tồi chém ra, hàn khí đông lại hư không, có thể đóng băng mọi thứ, sau đó dễ dàng đánh nát.

Ánh mắt Sở Hành Vân hơi trầm xuống, trong nháy mắt toàn thân bộc lộ ra tai họa khí, da thịt hiên ra phù văn tro đen, hắc động trọng kiếm huy ra từ trong tay hắn, đại biểu cho kiếm quang hủy diệt, như có thể chôn vùi thiên địa.

Răng rắc!

Hàn khí kinh khủng hạ xuống, băng ngăn lại tay phải Sở Hành Vân, tốc độ của hắn chợt chậm lại, kiếm phong bị mãnh hộ tách ra, răng nanh chảy ra huyết quang, chất chứa vô tận hung uy, áp bách toàn thân Sở Hành Vân.

Hung uy này không giảm bớt, làm Sở Hành Vân cảm giác được khí tức hỗn loạn, linh hải khó có thể vận chuyển, đầu óc của hắn truyền đến đau đơn từng đợt, như muốn đem hắn triệt để cắm thành phấn vụn.

-Có chút ý tứ.

Một lời nói cổ quái, phát ra từ trong miệng Sở Hành Vân, hắn không sợ phản tiếu vạn trượng giáp tay tuôn ra ánh sáng ngọc, một kiếm đánh ra, đem cỗ hàn khí đều phá nát, đón nhận lấy răng nanh huyết sắc của mãnh hổ.

Kiếm van chạm với răng, một cõ loạn mang chảy khắp thiên địa, trong mảnh hỗn loạn tại đây, hắc động trọng kiếm chặt đứt hai răng mãnh hổ, lực lượng kinh khủng bạo phát, ngạnh sinh đem đầu mãnh hổ vỡ nát.

Trong nháy mắt, thân thể mãnh hổ biến thành hư vô, mảnh thế giới trở về bình tĩnh, nhưng lúc này Sở Hành Vân vẫn đứng trong hư không, trên người có tai họa khí vòng quanh, trọng kiếm vô phong, lại mơ hồ có ánh sáng hủy diệt, có chứa vô thượng khí bá đạo.

-Chúc mừng ngươi đã thông qua khảo nghiệm thứ nhất.

Thanh âm của băng hồn vo xhoanfg vang lên, lời ấy vừa qua, không gian rất nhanh lại khôi phụ sự yên tĩnh, duy có một đang quang mang xẹt qua mắt Sở Hành Vân.

Ánh mắt của hắn phong duệ không gì sánh được, thân thể bước sang trái ba bước, một đạo côn ảnh hạ xuống, đen hỗn độn đánh nát bấy,

Sở Hành Vân ngẩng đầu, ngay phía trước hư không xuất hiện một đạo thân ảnh, thân ảnh này là viễn cổ viên hầu, trên người có lệ khí quanh quẩn, cầm trong tay hắc công, côn ảnh trọng trọng, che khuất cả bầu trời.

-Đạo khảo nghiệm thứ hai, Sở Hành Vân nỉ non, linh lực trên người hắn tuôn ra, ngưng tụ thành một thanh lăng thiên kiếm, tiếng kiếm ngân choi tai vang ra, kiếm khí cuồng loạn khắp cả mảnh thế giới này, mãi không kết thúc, phong kín lối thoát của viên hầu.

Kiếm ngân bất diệt, tay Sở Hành Vân nắm chắc hắc động trọng kiếm, tai họa khí tỏng cơ thể tuôn ra như biển, lan tràn hư không, phàm là nơi tiếp xúc, đừng nói là linh lực, ngay cả không khí đều phát ra tiếng tê ngâm, làm Viên hầu tỏ ra sợ hãi.

Rống!

Bị áp bách như vậy, thượng cổ viên hầu phát ra tiếng rống giận dữ, chấn vỡ mọi thứ, cuồng phong đảo loạn, đem tai họa khí mở ra, hắc côn huy vũ như gió, hướng phía Sở Hành Vân quét qua, thân hình tản mát ra kim quang gai mắt, tràn đầy sát phạt chi niệm, cần phải đập cả thiên địa để giết Sở Hành Vân.

Nhưng mà, thần sắc Sở Hành Vân không đổi chút nào, trước sau như một, hắc động trọng kiếm đón nhận hắc công, lực phản trấn kinh khủng rơi vào người hắn, làm da thịt quanh thân đều vỡ ra, tiên huyết đỏ sẫm.

Nhưng thượng cổ viên hầu lại trái lại, phát ra một tiếng kêu thê lương, cuối cùng ầm ầm, thần hình của nó bị Sở Hành Vân đánh nát, tiêu thất trong hư không.

-Đạo khảo nghiệm thứ 2 thông qua!

Thanh âm của băng hồn võ hoàng, lần thư shai xuất hiện, hai tròng mắt Sở Hành Vân hơi khép kín, hơi thở của hắn điên cuồng, như một chiến thần bất bại, can đảm nghênh tiếp tất cả khiêu chiến.

Về phiền tiên huyết chảy ra từ người hắn, hắn cũng không liếc mắt nhìn, phảng phất như không tồn tại, cánh tay nắm chặt hắc động tọng kiếm,kiếm quang chảy xuôi, hiện rõ cảm giác sát phạt.

Khảo nghiệm lần lượt hạ xuống, Sở Hành Vân liên tiếp gặp linh thú cường đại, lần sau cường đại hơn so với lần trước, vế thương trên người hắn càng nặng, đến cuối cùng cả người đã bị tiên huyết nhuộm đỏ, nhìn thấy mà giật mình.

Ông!

Hư ảnh linh thú trước mắt tiêu tán, Sở Hành Vân đứng thẳng, không gian lại phục hồi sự yên lặng.

Đây đã là lần khảo nghiệm thứ mười, Sở Hành Vân liên tục chém giết chín tôn linh thú, thân thể của hắn lúc này đang run rẩy, gân xanh đầy cánh tay, phảng phất đang chịu cảm giác kinh khủng.

-Rốt cuộc tới bước này, rất nhanh, có thể kết thúc màn kịch này.

Sở Hành Vân dùng âm thanh chỉ có bản thân có thể nghe thấy, hắn ngẩng đầu, trong mắt phát ra chiến ý cuồn cuộn.

ở lúc đồng thời, trong khoảng không của hỗn độn thế giới, có một lực lượng đáng sợ tràn ngập, từng đạo lưu mang hạ xuống, ánh sáng như điện, trong nháy mắt bộc ra ánh sáng hủy diệt, khiến cho không gian chấn động.

thần sắc Sở Hành Vân bất động, tựa hồ đã lường trước màn này, đợi cỗ chấn động bình phục lại, trước mắt hắn, mảnh thể giới hỗn độn tiêu thất, bản thân hắn trở về băng hồn thánh điện, ở dưới phía pho tượng.

nước huyết trì đang không ngừng cuồn cuộn, cỗ giọng trầm ngấm phát ra, Sở Hành Vân dời mắt nhìn về phía trước, thân hình băng hồn võ hoàng xuất hiện.

-Ngươi có thể đi tới bước này, đã làm ta giật mình.

Băng hồn võ hoàng mở miệng, hắn nhìn phía Sở Hành Vân chậm rãi đi qua, trong mắt mang theo một vẻ tán thưởng, vừa nói chuyện, vừa gật đầu, như muốn khẳng định.

-Đa tạ tiền bối đã khen, Sở Hành Vân khom người đáp lại, hơi có động tác, trên người liền truyền đến đau đớn, cánh tay run lên, không thể ngăn cản tiểu hồn, khiến cho nó tránh khỏi ràng buộc.

Tiểu hồn hóa thành một đạo ánh sáng, trực tiếp tiến nhập huyết trì, lập tức nghe được tiếng hoan hô của nó vang lên.

Thấy thế, băng hồn võ hoàng cũng không có ngăn cản, trên mặt cũng không có vẻ gì không vui, ngược lại cười nhạt một tiếng:

-Linh sủng của ngươi rất suy yếu, sau khi ngâm băng hồn huyết trì, có thể khôi phụ chẳn, đương nhiên, ngươi cũng như vậy, một ngày nhập huyết trì, có thể khôi phục trong thời gian ngắn, thậm chí còn cho tu vi tăng tiến hơn.

-Chỉ bất quá, trước đó, ngươi phải đnáh bại ta, hoàn thành khảo nghiệm cuối cùng!

lời nói băng hồn võ hoàng chợt biến, trên người, một cỗ khí tức thẩm thấu ra, bao phủ khắp không gian.

Sau một khắc, hắn lập tức xuất hiện trước mặt Sở Hành Vân, một trưởng đánh ra, nhanh kinh người, làm Sở Hành Vân không nhận ra rõ.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch