Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 645: Mệt nhọc

Chương 644: Mệt nhọc

Đối mặt với băng hồn võ hoàng đột nhiên xuất thủ, Sở Hành Vân chém ra một kiếm theo bản năng, kiếm quang còn chưa hoàn toàn thả ra, thân thể hắn đã bị đánh bay ra ngoài, khóe miệng tràn ra một tia tiên huyết.

-Thật mạnh, Sở Hành Vân thất kinh ở trong lòng, nhưng mà băng hồn võ hoàng không có ý thứ dừng tay, lóe ra lam quang, hàn băng cự chưởng lần thứ hai hạ xuống, làm hắn không có thời gian thở dốc.

Sở Hành Vân phát sinh ra tiếng gầm giận dữ, hắc động trọng kiếm tản mát ra khí tức hủy diệt, kiếm nghịch huwkhoong, mơ hồ lộ ra ý không cam lòng, quét đến từ đầu đến đuôi, kiếm quang đen nhánh không ngừng bay trong hư không, dường như muốn đem cả thiên địa ngũ hành đều dịch chuyển.

Thanh âm ùng ùng vang lên, kiếm quang đánh nát cự chưởng, lực lượng cuồng bạo nổ tung, không gian cuồn cuộn, hóa thành hai cái vòi rông, mang rất cả bay ra ngoài.

Thần sắc Sở Hành Vân vẫn ngưng trọng như cũ, ở trong tầm mắt của hắn, toàn thần băng hồn võ hoàng đều chứa quang mang, lam quang như băng, ngưng tụ trên người, phảng phất như biến thành áo giáp, phản ra ánh sáng âm lãnh, mỗi một đoạn, càng phong duệ hơn so với đao kiếm, có thể chém hết thảy, lá chắn thì có thể chắn mọi đợt tiến công.

Ngay cả tròng mắt của băng hồn võ hoàng, cũng biến thành màu u lam, chân nhiếp tâm phách.

-Sử dụng toàn lực của ngươi, bằng không, ngươi tuyệt đối không thể đánh bại ta.

Bằng hồn võ hoàng phát ra một âm thanh trào phúng, thân thể hắn rung lên, cuối cùng biến thành một con chim đại bàng, cánh chim vẫy, từng đam quang mang âm lãnh từ cánh chím phát ra.

Thấy thế, Sở Hành Vân không dám khinh thường chút nào.

Băng hồn võ hoàng, vốn am hiểu phương pháp hàn băng, có thể đông lạnh vạn vật, công thủ toàn diện, lúc này, hắn ngưng tụ thành võ linh chi khu, tốc độ được đề thăng, nhanh hơn trước gấp mấy lần!

-So tốc độ sao?

Trong con ngươi Sở Hành Vân tràn ngập chiến ý, hắn chậm rãi nắm chặt hắc động trọng kiếm, hơi giơ lên, cả người như hóa thành pho tượng, vẫn không nhúc nhích, hai tròng mắt cũng chậm rãi khép kín.

Băng hồn võ hoàng nhíu màu, không biết ý Sở Hành Vân như thế nào, nhưng hắn không có đình chỉ động tác của mình, cánh chim lóe ra, trực tiếp đánh bể hư không, cánh chim che lấp trên băng sương, mắt thường khó có thể bắt kịp/

-Bỏ qua?

Lại một đạo âm thanh trào phúng truyền ra, nhưng thấy băng hồn võ hoàng hóa thành một vòng xoasym hắn đáp xuống từ hư không, cánh chim điên cuồng cắt vào hư không, hàn mang kinh khủng, che lấp thiên địa, hoàn toàn khóa được thân thể Sở Hành Vân.

Trong mắt băng hồn võ hoàng lóe lên một tia chẳng đáng, cự ly như vậy, thế tiến công như vậy, mặc dù là người niết bàn, đều mơ tưởng tránh thoát, Sở Hành Vân vẫn không nhúc nhích, hơn phẩn nửa đã bỏ qua.

Hưu!

Vòng xoáy hạ xuống, mắt thấy sẽ giết chết Sở Hành Vân trong nháy mắt, một cái bạch quang hiện lên, thân thể Sở Hành Vân biến mất, cánh chim chém vào khoảng không, làm đôi mắt băng hồn võ hoàng mở thật lớn.

-Điều này sao có thể?

Băng hồn võ hoàng kinh hãi, đồng thời, hư không bên cạnh hắn rung động thật mjanh, Sở Hành Vân như u linh xuất hiện, hắc động trọng kiếm chém ra, từng đạo kiếm quang hủy diệt đâm về phía trước, giết hướng băng hồn võ hoàng.

Bàn vễ tốc độ, Sở Hành Vân không thể thắng được băng hồn võ hoàng, may là kinh nghiệm chiến đấu của Sở Hành Vân phong phú, cũng vỗ pháp tránh né hoàn toàn, chỉ cần đánh lấu sẽ rơi xuống hạ phong.

Nhưng mà, tốc độ có nhanh hơn, cũng vô pháp đột phá cực hạn không gian, nhưng không thần thuấn bộ lại bất đồng, cự ly ngắn biến mất, không thể tìm được, không nhìn cả không gian.

Băng hồn võ hoàng cường thịnh, cũng không thể nghĩ ra, một gã thiên linh cảnh, lại có thiên phú không gian, hơn nữa, còn nắm giữ tinh túy như vậy.

Xuy xuy, kiếm ngân vang lên càng chói tai, Sở Hành Vân huy kiếm, hàn khí giá chạm đến thân thể hắn, tựa hồ muốn đem hắn đóng băng, hàn khí rót vào trong cơ thể, đã làm kinh mạch bắt đầu đông lại.

Đối với lần này, Sở Hành Vân lại không thèm để ý chút nào, tai họa khí trong cơ thể điên cuồng bạo phát, giống như trở lại thời kì đỉnh cao, một cường giả võ hoàng, không sợ trời không sợ đất, trong mắt ẩn chứ sát phạt quyết đoán.

-Phá!

Khí thế Sở Hành Vân tăng cao, kiếm quang che trời, trực tiếp xé rách cánh chim đại bàng, âm thanh hủy diệt nở rộ, một cỗ hàn khí kéo tới, nhập vào trong cơ thể hắn, làm thân thể đột nhiên run lên một cái.

Băng hồn võ hoàng quay về hình người, cánh tay phải của hắn có tiên huyết điên cuồng chảy xuôi,nhưng tay trái lại chảy xuôi hàn quang u lam, đam thủng thân thể Sở Hành Vân, đi vào trong cơ thể hắn.

-Một kiếm vừa rồi, quá lỗ mãng, mặc dù tạo thành tổn thương nặng với ta, cũng không thể đen ta triệt để đánh bại.

Thanh âm của hắn mang theo một tia đáng kính, quay nhìn Sở Hành Vân không ngừng lắc đầu.

Tuy hắn là tàn hồn, nhưng thực ực mạnh mẽ, huống hồ hắc động trọng kiếm chỉ chắt đứt một cánh tay, không tập trung vào yếu hạ, nên không thể đạt thắng lợi.

-Phải?

Khóe miệng Sở Hành Vân khẽ nhếch lên, đồ văn tro đen trên người hắn khẽ nhúc nhích, như những quái xà, lộ ra cảm giác thẩm thấu, một sợi tai họa khí cũng theo hàn quang, nhập vào cơ thể băng hồn võ hoàng.

Trong khoảnh khắc, sắc mặt băng hồn võ hoàng chợt biến, nhìn chằm chằm tròng mắt Sở Hành Vân, lóe lên thần sắc kinh ngạc, hàn khí trên người hắn bắt đầu run rẩy, cuối cùng biến thành một mảnh hư vô.

Ông!

Thế giới hỗn điện lúc này run rẩy không ngớt, hư không nát bấy, cắp mắt Sở Hành Vân mở, chỉ một cái chớp mắt, hắn liền mang theo nụ cười.

-Lấy mạng đổi mạng, một chiêu cuối cùng, ngươi làm ta thấy giật mình, khảo nghiệm của ngươi đã thông qua.

Băng hồn võ hoàng cười nhạt, vẻ mặt đều mang theo tán thưởng.

Chênh lệch thực lực song phương cực kỳ lớn, Sở Hành Vân không có thắng lợi mong muốn, hắn biết rõ điểm ấy, cố ý giấy kín tai họa khí ở quanh kinh mạch, lặng yên ngủ đông.

Hàn quang nhập vào cơ thể, tai họa khí lập tức bạo phát, thần không biết quỷ không hay nhập vào cơ thể băng hồn võ hoàng, ăn mòn linh hải, lấy mạng đổi mạng.

Bản năng chiến đấu như vậy, quá kinh người, khiến cho băng hồn võ hoàng giật mình.

-Hiện tại, ta đem y bát suốt đời truyền thụ cho ngươi, từ nay về sau, ngươi sẽ là truyền nhân của băng hồn võ hoàng ta.

Băng hồn võ hoàng giang tay ra, một cái lam quang xuất hiện, mọc lên như một ngôi sao vậy, ánh sáng chiếu khắp không gian.

Sở Hành Vân thấy cái lam quang này, khuôn mặt lộ ra vẻ ngưng trọng, không mừng rỡ chút nào.

Thời khắc này, hắn liếc mắt nhìn huyết trì, thấy không tiếng động chút nào, biểu tình ngưng trọng trên mắt biến mất, nhấc lên vẻ tươi cười tinh tế, hắc động trọng kiếm huy động, đem lam quang trôn vùi.

-Ý ngươi là gì?

Thần sắc băng hồn võ hoàng tức giận, sắc mặt trở nên âm trầm xấu xí.

-Từ lúc ta bước vào nơi đây, ngươi đã đem linh hồn lực ngưng thành mạng lưới, lợi dụ khảo nghiệm để che mắt, lặng yêu giót vào đầu ta, ăn mòn ba hồn bảy vía của ta.

Sở Hành Vân mở miệng, giọng nói không nhanh không chậm.

Băng hồn võ hoàng ngẩn ra, con ngươi nhanh co rút lên.

Sở Hành Vân tiếp tục nói:

-Theo lý mà nói, đi qua trận chiến vừa rôi, linh hồn lực của ngươi đã hoàn toàn sáp nhập vào linh hồn của ta, chỉ cần tâm niệm vừa động, có thể chôn vùi linh hồn của ta, chiếm nhục thân ta, hoàn thành đoạt xá.

-Một bước cuối cùng, ngươi từ lâu đã hoàn thành, giờ khắc này, ngươi còn làm bộ làm tịch, tiếp tục đóng vai băng hồn võ hoàng, lẽ nào trong nghìn năm này ngươi đã thay đổi tính tình, nghiện làm diễn viên?

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch