Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 657: Tặng kiếm

Chương 656: Tặng kiếm

-Tế nào? Còn có điều chú ý với chuyện này?

Sở Hành Vân không quanh co, trực tiếp đặt câu hỏi.

Đầu tiên, Bách Lý Cuồng Sinh sửng sốt, sau đó gật đầu trả lời:

-Lúc đầu, ta rơi vào trong tay Lâm Tịnh Hiên, nhận hết sỉ nhục không nói, còn suýt mất đi tính mệnh, việc này, nghiêm trọng như thế nào, ta làm sao quên?

-bất quá, ngươi cũng không cần lo lắng, ta đối với việc này, chỉ có báo thù chi tâm, tất nhiên sẽ trong thời gian ngắn nhất, khôi phục đỉnh cao, đem thực lực của mình tăng lên, thù này, ta nhất định trả lại trăm lần!

Nói đến đây, trong mắt Bách Lý Cuồng Sinh hiện từng đạo lãnh mang, kiếm khi ngưng thần, theo trời mà lên, cực kỳ sắc bén, phảng phất đã buông chuyện này, trở về tuyệt thế thiên tài kiêu ngạo khi xưa.

Nhưng, Sở Hành Vân vẫn chăm chú nhìn, lại thấy vùng lông mày vẫn không có dãn ra.

Chỉ thấy hắn dừng ở Bách Lý Cuồng Sinh, ở sâu trong nội tâm, phát ra một tiếng thở dài.

Sở Hành Vân tuệ nhãn như đuốc, hắn nhìn ra được, lời vừa rồi của Bách Lý Cuồng Sinh, chỉ là vờ cậy mạnh mà thôi.

Ngày ấy, Bách Lý Cuồng Sinh mang thù mà đến, thanh thế tận trời, thề phải đem đám người Lâm Tịnh Hiên chém dưới kiếm, nhưng kết quả hắn lại bại dưới tay Lâm Tịnh Hiên.

Tuy nói Bách Lý Cuồng Sinh có hủy diệt kiếm, rất mạnh, trước tiên phá đao mang, sau diệt đại la đao hồn, nếu không phải Lâm Tịnh Hiên có La SInh ngọc, thậm chí đã lấy được tính mạng của Lâm Tịnh Hiên, nhưng có điều không thể phủ nhận, kiếm của hắn đã bị cản lại.

Cổ ngữ có nói câu, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, nhưng ba tiếng làm suy kiệt.

Sau khi hủy diệt kiếm bị đỡ, khí thế Bách Lý Cuồng Sinh đã bắt đầu suy sụp, cho dù Cố Thiên Kiêu cùng La Sâm không xuất thủ, Bách Lý Cuồng Sinh cũng phải bại, không địch lại Lâm Tịnh Hiên.

Điểm này, lòng Bách Lý Cuồng Sinh rõ ràng, chính từ một khắc này, kiếm tâm của hắn đã có vết nứt.

Kiếm giả, ngạo khí vô cùng.

Bách Lý Cuồng Sinh bại bởi Lâm Tịnh Hiên, một kiếm cực mạnh đều bị chống đỡ, bại triệt để, mà sau khi bị thua, hắn không có chết, cũng lọt vào khuất nhục vô tận, kiếm hủy, linh hải nứt, mặt lưu lại vết đao, dường như cho nhà có tang vậy, bị trục xuất ra ngoài.

Đối với một tên kiếm tu mà nói, những thứ này là đả kích quá lớn, hầu như có thể phá hủy ý chí của hắn.

Đấy chính là lý do, Cố Thiên Kiêu không có phá hủy linh hải Bách Lý Cuồng Sinh, mà chỉ làm nứt, hắn muốn Bách Lý Cuồng Sinh sống tạm bợ qua ngày, lấy thân phận thất bại ấy, rời khỏi cổ tinh bí cảnh, tiếp thu ánh mắt mọi người.

Bởi vì trong mắt hắn, Bách Lý Cuồng Sinh mặc dù sống, kỳ thực đã ngã xuống, không còn uy hiếp nữa!

-Thương thế trên người, dựa vào linh đan có thể chữa, trong khoảng thời gian ngăn có thể khỏi hắn, nhưng đả kích tâm hồn, khó có thể xóa sạch, mặc dù võ hoàng cao cao tại thượng, đối mặt với nhục nhã như vậy, nội tâm đầu lưu lại bóng ma, hóa thành một đạo tâm ma, ảnh hưởng đến tâm tình tu luyện, huống chi Bách Lý Cuồng Sinh chỉ là một gã thanh niên.

Sở Hành Vân nhìn Bách Lý Cuồng Sinh, vẻ cảm khái tăng lên.

Đã nhiều ngày, hắn giúp Bách Lý Cuồng Sinh chữa thương, có thể cảm giác được, Bách Lý Cuồng Sinh cô đơn, tuy nói đã toàn lực khắc phục, toàn lực điều chỉnh, nhưng vô pháp quên hết.

-Cuồng sinh.

Sở Hành Vân ngưng lại, khẽ nói một tiếng, làm Sở Hành Vân phục hồi lại tinh thần.

Ông!

Một ánh sáng bạch quang phát lên, đã thấy Sở Hành Vân mở tay ra, lấy tàn quang ra, trên thân kiếm trong suốt như ngọc, chậm rãi chảy xuôi cực hạn kiếm ý, hướng bốn phương tám hướng phát ra, như muốn làm vẻ vang.

-Cầm nó. Sở Hành Vân đưa tàn quang tới trước mặt Bách Lý Cuồng Sinh, ngôn ngữ, làm Bách Lý Cuồng Sinh sửng sốt, không biết ý Sở Hành Vân là gì.

Nghi hoặc là nghi hoặc, Bách Lý Cuồng Sinh không chần chờ chút nào, tay phải tiếp nhận tàn quang đồng thời nắm thật chặt.

Trong khoảnh khắc, tiếng nước chảy vang lên, Bách Lý Cuồng Sinh cảm giác như mình rơi vào con sông lịch sử, tàn quang biến hóa trước mắt hắn, tâm thần chìm đắm, lập tức htaafy cổ kiếm tản ra cực hạn kiếm quang, đứng trước mắt của hắn.

Một thanh cổ kiếm, kiêm quang tràn ngập , thanh thế lăng thiên, cho dù là quang ảnh, đều khiến cho Bách Lý Cuồng Sinh chấn động, càng hiện ra cảm giác vô cùng quen thuộc.

-Thanh kiếm này, cùng cổ kiếm truyền kỳ ghi lại trong điển tịch, đúng là tương tự, hơn nữa, nó còn ở chỗ địa vực, là nơi Vạn Kiếm Các tồn tại.

Bách Lý Cuồng Sinh tràn đầy kinh ngạc nhìn Sở Hành Vân, thanh âm tràn đầy kinh hãi.

Hắn không nghĩ tới, cổ kiếm trong truyền thuyết, không phải là hư cấu, lúc này, hắn đang xem một đoạn lịch sử, một đoạn truyền kỳ.

-Thu liễm tâm thần, lẳng lặng nhìn tiếp, đoạn lịch sử này, rất dài.

Thanh âm của Sở Hành Vân bình tĩnh, tâm thần Bách Lý Cuồng Sinh rùng mình, sau đó gật đầu, một lần nữa đem tâm thần chìm đắm trong lịch sử.

Thấy thế, Sở Hành Vân cười, đứng dậy, không tiếng động ly khai nơi đây.

Thời gian trôi qua, ở trong cổ tinh bí cảnh, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua hai ngày, đối với Bách Lý Cuồng Sinh đắm chìm trong dòng sông lịch sử mà nói, thời gian nhanh hơn, như trải qua nghìn năm.

Giờ khắc này ,hắn đứng trên vách đá.

Nắng dần dần hạ xuoonsg, ánh nắng chiều chiếu trên người của hắn, tản ra kim quang nhàn nhạt, trong con người của hắn lóe ra quang mang, khi thì ảm đạm, khi thành sáng như ngọc, tựa hồ lĩnh ngộ rất nhiều.

Hưu!

Lịch sử rốt cục tới cuối cùng, quang ảnh tán đi, Bách Lý Cuồng Sinh khôi phục lại ý thức, bộ dạng hắn lướt qua, lại thấy Sở Hành Vân xếp bằng cạnh hắn, khóe miệng cười.

-Cảm giác làm sao?

Sở Hành Vân lên tiếng hỏi.

-Cổ kiếm bị chém đứt mũi kiếm, như tàn vật, rên rỉ nhiều năm, cuối cùng, nó hoàn toàn lĩnh ngộ, sau đó lập, cuối cùng thành tàn quang, lấy kiếm khu không trọn vẹn, đốt ý chí chiến đấu, đủ để cho người sinh kính ý.

Bách Lý Cuồng Sinh nhìn Sở Hành Vân, ung dùng nở nụ cười, tiếp tục nói:

-Kiếm có thể như vậy, người cũng có thể như vậy, Lạc Vân, đa tạ ngươi.

-KHông cần cảm tạ ta.

Sở Hành Vân đứng dậy, vỗ xiêm y trên người, thần thái bình thản nói:

-Ta cho ngươi xem đoạn lịch sử này, cũng không phải cho người quên sỉ nhục, trọng chấn ý chí chiến đấu, mà là tương phản, ta mong muốn, ngươi nhớ kỹ sỉ nhục này.

-Tàn quang đã sống lại, nhưng nó vẫn không có mũi kiếm, đối với nó mà nói, mũi kiếm là sỉ nhục của nó, hết thảy, đã trở thành lịch sử, vô pháp xóa hết, càng không cách nào quên, chỉ cần nó đối diện với sỉ nhục này, mới có thể dục hỏa trùng sinh.

Lời nói Sở Hành Vân như chuông, mỗi câu mỗi chữ, đều như có ma lực, in vào trong đầu Bách Lý Cuồng Sinh, tự mở ra một đạo gong xiềng, làm hắn nghĩ dõ mọi thứ.

-Ta hiểu được.

Bách Lý Cuồng Sinh nở nụ cười, thần sắc đột nhiên nghiêm lại, trên người tràn ngập kiếm quang, sắc bén mà lại thâm thúy, so với trước đầy, còn có cảm giác nội liễm.

Hắn như chút ra được trọc khí, chậm rãi vươn tay, chuẩn bị đem tàn quang trả lại Sở Hành Vân.

Nhưng mà, Sở Hành Vân lại lắc đầu, khóe miệng cười nói:

-Bởi vì ta, kiếm của ngươi đã bị hủy, nếu không chú ý, chuôi tàn quang này, ta tặng cho ngươi.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch