Sở Hành Vân mang trên mặt tiếu ý, nhưng giọng nói trang nghiêm, cũng không phải trêu ghẹo.
Ngày đó, hắn ở trong kiếm tháp, nhìn quang ảnh ngàn năm, lòng sinh cảm giác, cuối cùng trọng tố kiếm linh, làm tàn quang có thể sống lại, trở thành một thanh kiếm sắc bén.
Mà Sở Hành Vân cũng bằng vào tàn quang, phát huy ra cực quang kiếm ý tinh tinh túy, thuận lợi đoạt được thủ khoa đăng thiên kiếm hội, cùng Bách Lý Cuồng Sinh xưng kiếm các song kiêu.
Nhưng xét đến cùng, kiếm ý Sở Hành Vân có, cũng không phải cực quang kiếm ý, mà là dùng hợp kiếm ý.
Dùng hợp kiếm ý, như một vòng xoáy hỗn độn, có thể thôn phệ mọi thứ, nhưng cũng có thể biến hóa mọi thứ, từ điểm đó mà phán đoán, hắc động trọng kiếm thần bí khó lường, càng thích hợp với Sở Hành Vân hơn.
Sở Hành Vân sáng chế ra hai loại kiếm chiêu, đều do hắc động trọng kiếm mà sinh, tính từ điểm này, có thể nhìn ra.
Trái lại Bách Lý Cuồng Sinh.
Sau khi hắn trải qua việc đó, kiếm tâm bị hao tổn, tinh thần sa sút, thậm chí tan vỡ, nếu như đem hắn so sáng một thanh kiếm, ngay lúc đó, hắn cũng như mũi kiếm, không sinh ra ngoạ khí, mà điểm nà, giống với tàn quang năm đó.
Kiếm, là tàn kiếm,
Người, kiếm tâm đã tàn.
Đây chính là lý do, trong nháy mắt Bách Lý Cuồng Sinh nhắm chặt tàn quang, có thể lập tức thấy quang ảnh lịch sử năm đó, đồng thời rất nhanh lĩnh ngộ.
Loại dấu hiệu này có thể nói rõ, Bách Lý Cuồng Sinh thích hợp với tàn quang hơn Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân là một gã kiếm tu, yêu kiếm, càng hiểu kiếm.
Nếu như đem tàn quang đặt vĩnh viễn trong túi trữ vật, để bụi bặm phủ đầy, không khác gì năm đó, bởi thế, hắn muốn đem tàn quang tặng cho Bách Lý Cuồng Sinh, làm tàn quang có thể phát huy ra tất cả lực lượng.
-Có thể từ trong quang ảnh lịch sử, một lần nữa nhận rõ bản tâm của mình, ta đã rất thỏa mãn, ngươi tặng ta kiếm, ta thực sự không dám nhận.
Bách Lý Cuồng Sinh lập tức cự tuyệt, cố ý đem tàn quang về trong tay Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân cười nhạt nói:
-Kỳ thực, cử chỉ tặng kiếm, không phải bổn ý của ta, mà là tàn quang lựa chọn ngươi.
-Ừ?
Ánh mắt Bách Lý Cuồng Sinh hơi đọng lại, lập tức nghe Sở Hành Vân giải thích:
-Tàn quang có linh, nó có thể cảm thụ được kiếm tâm của ngươi đã tàn, bị vào một trạng thái htoonsg khổ, loại trạng thái này, giống như nó năm đó, mỗi ngày yên lặng, hàng đêm rên rỉ, nó sinh ra cộng minh với ngươi, bởi thế ta mới làm ra hành động như vậy.
-Lời của ngươi là thật?
Trong lòng Bách Lý Cuồng Sinh có chút khó tin, tàn quang, không chỉ có cảm nhận được bi thương của hắn, còn bởi vì thế mà sinh ra cộng minh, điều này thực thần kỳ!
-Thật giả, thử xem chẳng phải biết?
Sở Hành Vân nhếch miệng cười, hai tay nắm chặt tàn quang đột nhiên mở ra.
Ông!
Âm thanh kiếm ngân cao vút phát ra, trong tầm mắt, tàn quang phóng lên cao, nó biến thành đạo ánh sáng ngọc.
Bay tận khung trời, như một sông dài kiếm quang, thất luyện mà lại sắc bén, đem mảnh không gian này chặt đứt.
Bách Lý Cuồng Sinh nhìn kiếm quang, ánh mắt dời qua, lại nhìn Sở Hành Vân liếc mắt, thấy Sở Hành Vân có ý cổ vũ, tâm thần hắn hơi rét, nhất thời đem một tia lo lắng vất đi.
Chỉ thấy hắn bước ra một bước, thân thể hóa thành lưu quang, lấy hắn làm trung tâm, kiếm khí hình thành vòng xoáy, tàn sát hư không, nơi đi qua, kiếm quang trói mắt, kéo dài không hết.
Tựa hồ cảm thấy Bách Lý Cuồng Sinh tồn tại, tàn quang phát ra một đạo ngân vang, thân kiếm lóe ra, nhập vào trong tay Sở Hành Vân, kiếm quang ngày càng thịnh, như một mặt trời chân chính, ngưng tụ tới cực điểm.
-Đây cũng là cực quang kiếm ý?
Thần sắc Bách Lý Cuồng Sinh cả kinh, rất nhanh, hắn cười một tiếng vui mừng, kiếm quang khởi, diệt quang kiếm ý nở rộ, cư nhiên cùng cực quang kiếm ý không ngừng va chạm, thậm chí dùng hợp lại với nhau.
Ùng ùng!
hai loại kiếm ý cuồn cuộn trên hư không, một cái là ánh sáng cực hạn, một cái tan biến chư thiên, đều là ánh sáng, thời khắc này dùng hợp vào nhau, cũng không phải va chạm, mà là hỗ trợ lẫn nhau, đạt đến trình tự hoàn mỹ.
-Kiếm tới!
Một đạo âm thanh huýt dài, từ trong miệng Bách Lý Cuồng Sinh thốt ra, đa thấy hắn một tay cầm kiếm, đôi mắt như ưng, tay vung tàn quang ra, theo sau là hàng vạn bạch quang, mang tất cả hư không.
Bạch quang này, quá nhanh, so với điện quang còn mạnh hơn, còn muốn sắc bén hơn, hầu như vừa mới xuất hiện,lập tức tiêu thất, vô pháp nhìn được quỹ tích.
-Kiếm ý ánh sáng, vốn là mạnh ở tốc độ, hai loại kiếm ý hỗ trợ nhau, sau đó đã đem tốc độ lên đến cực hạn, mà diệt quang kiếm chú ý ở sát thương, cũng có đều cao lớn.
Đôi mắt Sở Hành Vân sáng ngời, đem tàn quang giao cho Bách Lý Cuồng Sinh, quả là quyết định đúng đắn, hai người này, chính là tuyệt phối.
ở thời gian Sở Hành Vân suy tư, trong hư không, kiếm Bách Lý Cuồng Sinh càng ngày càng nhanh, không thấy được kiếm ảnh, biến thành ánh sáng, khó tìm hình bóng.
Càng thêm đáng sợ là, khí thế cả người Bách Lý Cuồng Sinh, đang không ngừng tăng lên, càng ngày càng sắc bén, kiếm khí ngập trời, phô thiên cái địa, như có thể ảnh hưởng một phương thiên địa.
Oanh!
trong thiên địa truyền tới một trận âm hưởng, lấy Bách Lý Cuồng Sinh làm trung tâm, khắp thiên địa đều run mootjc ái, thiên địa ngưng trên người của hắn, gãy hư không, ngược càn khôn, thanh thế kinh khủng, đem Tô Tĩnh An đang tu hành trong phòng đều giật nảy lên.
Hắn lao ra khỏi phòng, thấy được một màn này, thoáng chốc á khẩu, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Sở Hành Vân, từa hồ đang hỏi việc này.
-Kiếm động đến thiên địa chi thế, xem ra Cuồng SInh đã thuận lợi đột phát rào chắn, bước là linh kiếm hợp nhất.
Sở Hành Vân biết, trước đó, cảnh giới kiếm đạo của Bách Lý Cuồng Sinh, đang ở nhân kiếm hợp nhất đệ tam cảnh, lúc này, hắn bằng vào kiếm ý cộng minh, thuận lợi đột phá gông cùm, dẫn động thiên địa chi thế.
Một màn trước mặt này, chính là biểu hình của nhân kiếm hợp nhất!
Vừa dứt lời, Sở Hành Vân bỗng cảm giác được, thiên địa linh lực chung quanh, tựa hồ càng cuồng bạo, biến thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ, mà trung tâm vòng xoáy, chính là chỗ Bách Lý Cuồng Sinh đứng.
-Chẳng lẽ nói.
Bách Lý Cuồng Sinh cũng nhìn thấy một cảnh này, hắn mở to hai mắt, trong lòng sinh ra một ý niệm.
Không chờ hắn nói hết, trong cơ thể Bách Lý Cuồng Sinh, bỗng truyền đến một đạo âm trầm ngấm, thân thể hắn như không đáy vậy, bắt đầu cắn nuốt linh lực.
Giây lát sau đó, thiên địa linh lực xung quanh đều không còn, không thừa lại chút nào, mà tu vi Bách Lý Cuồng Sinh đột phát thành công, bước vào thiên linh thất trọng.
-Đầu tiên là đưa tới nhân kiếm cộng minh, thoát khỏi khốn cảnh, tấn chức cảnh giới kiếm đjao, sau đó lại hấp thu thiên địa linh lực, thuận lợi đột phá tu vi, nhảy vọt như vậy, ta chưa thấy bao giờ, quả thực là có cảm giác Bách Lý Cuồng Sinh dục hỏa trùng sinh!
Tô Tĩnh An ngẩng đầu, lúc này kiếm quang Bách Lý Cuồng Sinh phát ra, hắn đều cảm nhận được gai mắt, chỉ tiếp xúc như vậy, thì có một loại cảm xúc lông tóc dựng lên, tâm thần run rẩy.
Nhưng so với hết thảy, Tô Tĩnh An nhìn về phía Sở Hành Vân, ánh mắt càng kinh hãi gấp trăm lần.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hắn biết, Bách Lý Cuồng Sinh có lột xác, nhảy vọt như vậy, đều là bởi vì tên thanh niên trước mặt, là người làm ra cục diện này.