Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 660: Lão giả áo tang.

Chương 659: Lão giả áo tang.

Kiếm quang trên người lão giả, bao phủ cả toàn lăng mộ, làm mọi người cảm giác thân thể bị rằng buộc, linh hải khó có thể vận chuyển, chỉ cỗ áp lực này, làm người ta cảm giác được thực lực lão giả kinh khủng.

-Người này là người trước tấm bia đá.

Sở Hành Vân có thể nhảy cảm đoán đưuọc, khí tức tên lão giả trước mắt này, cùng khí sót lại trên tấm bia là giống nhau, điều này có thể nói rõ, lão giả áo tang này là hộ pháp Tinh Thần tiên môn, siêu cấp cường giả bán đế.

Nhìn tên lão giả áo tang này, Sở Hành Vân có loại cảm giác lửa nóng.

Đời trước, hắn chạm tới cảnh cửa đế cảnh, chỉ kém một bước cuối cùng, là có thể tiến vào đế cảnh vô thượng, mà người trước mắt, giống như vậy, đã lĩnh ngộ huyền diệu đế cảnh.

Trọng yếu hơn là, lão giả áo tang cũng là một tên kiếm tu.

-Vừa rồi vãn bối có linh ngộ, mới đưa ra cộng minh, nếu quấy rối tiền bối an nghỉ, mong ngày bao dùng.

Bách Lý Cuồng Sinh tiến lên một bước, lưng hơi cúi, đáp lại.

Ông!

Lời này vừa dưt, một luồng lực lượng vô hình dũng mãnh tiến vào cơ thể Bách Lý Cuồng Sinh, khiến cho thân thể hắn run một cái, giây lát, lực lượng vô hình tiêu thất, như chẳng bao giờ xuất hiện qua.

-Tuổi tác không quá hai mươi, đã thiên linh thất trọng, nhưng lại bước vào linh kiếm hợp nhất, thảo nào ngươi đưa tới nhân kiếm cộng minh mãnh liệt như vậy, đem ta giật mình tỉnh lại.

Lão giả áo tang xem thấy Bách Lý Cuồng Sinh, vừa nói chuyện, một bên vuốt râu bạc trắng, giọng nói xen tán thưởng.

-Đa tạ tiền bối khen.

Kiếm quang trên người lão giả, tựa hồ ẩn chứa thiên địa chân lý, tràn đầy cảm giác huyền diệu, làm cho Bách Lý Cuồng Sinh có chút đầu mờ, đối với một cường giả như vậy, hắn không dám khinh thường.

Lão giả nở nụ cười, ánh mắt chậm rãi quét ba người, ánh mắt rơi vào người Sở Hành Vân, vùng lông mày đột nhiên nhíu lại, tựa hồ nhận ra cái gì.

Bất quá, ánh mắt của hắn rất nhanh rời đi, quay nhìn Bách Lý Cuồng Sinh nói:

-Các ngươi cũng không phải người Tinh Thần tiên môn ta, lần này tiến vào, có phải Tinh Thần tiên môn đã diệt hay không?

Nghe được ngôn ngữ lão giả, ba người ngưng mắt, trầm ngâm chốc lát, Sở Hành Vân hồi đáp:

Từ bảy ngàn năm trước, Tinh Thần tiên môn đã bị diệt, thậm chí lắng trong dòng sông lịch sử, không có bất luận sử sách gì liên quan tới Tinh Thần tiên môn.

Nghe vậy, tâm thần Tô Tĩnh An cùng Bách Lý Cuồng Sinh căng thẳng.

Theo bọn họ, lão giả này là người Tinh Thần tiên môn, hắn nghe thấy đáp án như thế, hơn phân nửa là tâm tình rung chuyển, nhưng mà, biểu tình lão giả không chút biến hóa nào, chỉ hơi thở dài:

-Không nghĩ tới, thời gian trôi qua nhanh như vậy, tiên môn mênh mông, đã diệt hơn bảy ngàn năm.

-Sau khi tiên môn diệt, thành bí cảnh du đãng trong hư vô, bởi vì không gian rung chuyển, chỉ có người dưới âm dương cảnh, mới có thể tiến nhập, nếu ta đoán không sai, các ngươi hẳn đến từ tông môn khác nhau, hơn nữa, trừ bọn ngươi ra còn những người khác đang trong bí cảnh?

Lời của áo giả, làm Tô Tĩnh An cùng Bách Lý Cuồng Sinh có chút xấu hổ.

Từ một loại ý nghĩa nào đó, bọn họ tiến nhập Cổ Tinh bí cảnh, đã xúc phạm uy nghiêm Tinh Thần tiên môn, càng chưa nói bọn họ còn thu lấy tiên khí, đồng thời tranh đoạt trân bảo.

Bằng vào điểm ấy, lão giả áo tang có tư cách xuất thủ.

-Yên tâm, ta đối với các ngươi không có ác ý, các ngươi không cần e ngại ta.

Tựa hồ xem thấu hai người, lão giả áo tang cười lớn, nói:

-Tinh Thần tiên môn từ lâu đã bị diệt, cho dù năm đó huy hoàng ra sao, hiện tại cũng về với đất, các ngươi là người truy cầu đỉnh cao võ đạo, nhập bí cảnh, tìm trân bảo là chuyện đương nhiên.

-Đa tạ tiền bối lý giải.

Trong lòng Tô Tĩnh An vui vẻ, lập tức hơi khom người trước lão giả áo tang, Bách Lý Cuồng Sinh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lão giả này chính là người hiểu chuyện.

-Tuy nói ta chỉ là một luồng tàn hồn, nhưng cũng từng leo lên võ đạo đỉnh cao, làm ra vô số nỗ lực, tự nhiên có thể hiểu được các ngươi.

Lão giả lại cười:

-Nếu ta hữu duyên với các ngươi, ta liền ban cho các ngươi một hồi tạo hóa, về phần lấy được bao nhiêu, thì xem năng lực các ngươi.

Đang nói chuyện, thân thể lão giả chậm rãi rơi xuống cỗ quan, bàn tay mơn chớn, hư không sau lưng hắn xuất hiện một đạo ánh sáng ngọc, quang vựng như môn hộ, phảng phất ở chỗ không gian liên tiếp.

Xuyên quang quang mang ánh sáng ngọc, ba người có thể thấy rõ, nơi đó, như có một cầu thang, cực cao, nhìn không thấy cuối cùng, mỗi một tầng đều tràn ngập kiếm khí, thật huyền diệu.

-Cầu thang này, sở hữu chín chín tám mươi mốt tầng, mỗi một tầng một thế giới, cảm ngộ mỗi một tầng, ẩn chứ kinh nghiêm ta tu hành suốt đời, các ngươi leo lên cầu thang, liền có thể lĩnh ngộ, những không cần miễn cưỡng, để tránh rối loạn bản tâm.

Lão giả áo tang cảnh báo, hắn nhìn về phía Tô Tĩnh An nói bổ sung:

-Mặc dù ngươi không phải kiếm tu, nhưng tu hành chi đạo, vốn có thể tham khảo lẫn nhau, nếu ngươi chăm chú cảm ngộ, đồng dạng sẽ có thu hoạch.

-Vãn bối minh bạch.

Lần thứ hai Tô Tĩnh An khom người, ánh mắt sáng quắc nhìn vào đạo quang vựng kia.

Tuy nói hắn không biết tu vi lão giả kia, nhưng thân là thiên tài, hắn có thể cảm giác được, lão giả có khí độ, kiến thức, có thể thắng được cường giả các di tích khác hắn đi qua.

Có thể đươc cảm ngộ của người mạnh như vậy, cho dù là một chút, đều có trợ giúp rất lớn cho tu hành!

-Vào đi thôi.

Lão giả nói một câu, bàn tay vẫy ra, quang vựng đột nhiên phong xuất một đạo ánh sáng, ánh sáng lan tràn như nước, cỗ khí tức huyền kì, càng thêm rung động lòng ba người, ánh mắt càng nóng.

Tô Tĩnh An hít sâu một hơi, giẫm chân tại chỗ, tiến nhập trong quang vựng.

Hầu như đồng thười, Bách Lý Cuồng Sinh cũng có động tác, quay áo nhìn lão giả, hướn phía đạo quang vựng lao đi, trực tiếp vào trong đó, thân ảnh như biến mất.

Nhất thời trong lăng mộ, chỉ có Sở Hành Vân cùng lão giả áo tang.

Sau khi Bách Lý Cuồng Sinh rời khỏi, lão giả áo tang nhìn về phía Sở Hành Vân, trùng hợp chính là, Sở Hành Vân cũng giơ mắt nhìn lên, hướng phía lão giả áo tang, hai người va chạm ánh mắt trên hư không, khiến cho khắp không gian đều trở nên an tĩnh.

-Vì sao ngươi không vào quang vựng?

Lão giả áo tang trầm mặc một hồi, mở miệng trước.

-Nếu như ta bước vào quang vựng, cảnh thấy được, không phải cầu thang, mà là một chỗ không gian độc lập khác, trong mắt của ta, nơi này và nơi đó, không khác nhau quá lớn.

Sở Hành Vân đáp lại, ánh mắt không có di động, những cái này thôi?

Vậy nhìn thẳng vào lão giả, không kiêu ngạo không siểm nịnh, bình tĩnh tự tin.

Lão giả cũng dừng lại trên người Sở Hành Vân, sau khi nghe được hán nói, trên mặt hắn hiện một tia ngạc nhiên, rất nhanh, thất kinh, cuối cùng phát sinh tiếng cười to.

Hắn nói:

-Thảo nào có thể được trấn tông chí bảo của Tinh Thần tiên môn ta, ngươi quả nhiên là diệu nhân!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch