trong nháy mắt nghe bốn chữ này, Sở Hành Vân vô ý dừng lại hô hấp, nói với lão giả:
-Tiền bôi không hổ là hộ pháp Tinh Thần tiên môn, nhãn lực quả nhiên nhạy cảm, vãn bối bội phục.
Tinh Thần tiên môn chí bảo, chính là tinh thần thiên thạch, bị Đế Thiên Dịch cướp đi, sau thay tên là luân hồi thạch.
Thời khắc này, luân hồi thạch tồn tại ở sâu trong linh hồn Sở Hành Vân, cực kỳ bí mật, không có người có thể phát giác sự tồn tại của nó, không nghĩ tới, tên lão giả này lại có thể xem thấu.
-Lúc ta còn không bỏ mình, từng may mắn tiếp xúc được tinh thần tiên thạch, đồng thời từ đó cảm ngộ cơ hội bước vào đế cảnh, bởi thế, ta đối với tinh thần tiên thạch càng quen thuộc, nếu không có như vậy, mặc dù ta bước vào đế cảnh, cũng vô pháp nhận ra nó tồn tại.
Lão giả ngẩng đầu lên, như đang nhớ lại nói:
-Tinh thần tiên thạch, không chỉ là trấn bảo của Tinh Thần tiên môn, càng là vật huyền diệu nhất chân linh đại lục, ngoại trừ tiên chủ, không người có thể hàng phục, càng không cách nào nghiên cứu huyền diệu, chính sự tồn tại của nó, Tinh Thần tiên môn mới có thể quật khởi, trở thành bá chủ đại lục.
-Nhưng bởi vì tinh thần tiên thạch tồn tại, Tinh Thần tiên môn mới đi vào hướng bị diệt.
Sở Hành Vân nói vào đó, khiến cho lão giả hoàn hồn, hai mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, cuối cùng thở dài một tiếng.
Chỉ thấy hắn đi tới trước người Sở Hành Vân, bàn tay vung lên, lập tức xuất hiện bàn ghế đá, trên bàn, để một bầu rượu, rượu đã mở, một mùi thơm phiêu đãng bay ra, tràn ngập cả lăng mộ.
Lão giả áo tang ngồi xuống, đổ rượu ngon ra, uống cạn một hơi, trong con ngươi có vẻ buồn bã, hướng Sở Hành Vân nói:
-Tiểu tử, ngươi tên là gì?
-Sở Hành Vân
Sở Hành Vân lập tức trả lời
Lão giả gật đầu, chỉ vào ghế đá đối diện:
-Nếu không chú ý, ngươi ngồi xuống uống với ta một chén, thuận tiện kể chuyện về sau khi Tinh Thần tiên môn bị diệt.
-Được
Sở Hành Vân trả lời thẳng thắn, đi tới đối diện lão giả áo tang ngồi xuống, cũng không câu nệ, uống một hớp rượu ngon, liền bắt đầu đem sự tình mình biết, nói ra.
Sở Hành Vân nói một đoạn từ quang ảnh vạn tinh đoạn thạch, đến khi nghe thấy ở hình kiếm thành điện, ngay cả việc gặp huyễn quỷ thiên vương ở Băng hồn thánh điện cũng nói ra, không có bảo lưu.
Lão giả áo tang nghe rất nghiêm túc, hai mắt ngưng thần, riêng mỗi chữ mỗi câu đều không bỏ qua, đợi Sở Hành Vân nói xong, vẻ mặt của hắn trở nên ngưng trọng, tay phải vẫn giơ chén rượu, chậm chạm không uống cạn, tựa hồ rơi vào trong trầm tư.
-Trăm triệu không nghĩ tới, ở giữa bí cảnh, lại có dư nghiệt tiên đình, trận chiến năm đó, thực sự thảm thiết, cũng khó trách lịch sử không có nghi chép.
Lão giả áo tang thở dài bất đắc dĩ, tay run một cái, đem rượu uống cạn, nhưng vẻ u sầu trên người hắn không vì vậy mà tiêu tán, trái lại càng trở nên nhiều hơn.
-THương hải tang điền, hưng suy tàn héo, đều là thiên địa quy tắc, tiền bối không cần chú ý.
Sở Hành Vân cũng gặp quá nhiều tông môn hưng suy, ngay cả chính hắn cũng từng trải qua luân hồi sống lại, đối với việc này rất thoáng.
Lão giả cười cười, đột nhiên đặt câu hỏi:
-Theo ta được biết, Đế Thiên DỊch cướp đi tinh thần tiên thạch, rồi quay về thiên đình, vì sao, tinh thần thiên thạch lại rơi vào tay ngươi, ngươi cùng tiên đình, có quan hệ gì hay không.
Trên người Sở Hành Vân còn sót lại khí túc huyễn quỷ thiên vương, mà khí lực của hắn, lại ẩn chứa tai họa khí, ngay cả món giáp trên người, cũng đến từ địa tiên tộc.
Ba vật đến từ thiên đình, lão giả này từng cùng cường giả tiên đình giao chiến, tự nhiên có thể nhận ra được, đặt vấn đề như vậy cũng là chuyện đương nhiên.
Sở Hành Vân không có trả lời ngay, hắn cúi đầu nhìn rượu trong ly, linh lực nhấp nháy, đi qua rượu chiết xạ, hòa thành một cái quang ảnh, chiếu xạ trên mặt của hắn, làm con ngươi của hắn lóe lên quang mang trầm tư.
Mối lát sau, hắn nói nhỏ:
-Tiền bối, ngươi có tin luân hồi sống lại?
-Ừ?
Động tác lão giả chợt đình chỉ, cánh tay của hắn run lên, rượu rơi xuống mặt đất.
-Khó trách ta thấy ngươi không giống người thường, tuổi còn trẻ, tâm tính cử động khác hắn với người thwuonfg, cảnh giới kiếm đạo kinh người, từ lâu đạt tới linh kiếm hợp nhất, nếu như nói ngươi luân hồi sống lại, hết thảy đều dễ hiểu.
Không bao lâu sau, lão giả đột nhiên cười lớn, phảng phất như khai sáng lòng, thần thái càng vui sướng, uống một ngụm rượu, lúc này mới để chén xuống, toàn thân đều lượn lờ mùi rượu tinh khiết.
-Tiền bối, ngươi tin ta luân hồi sống lại?
Sở Hành Vân thoáng kinh ngạc, nhìn lão giả, luân hồi sống lại, là vi phạm thiên địa chân ý, nếu không phải tự mình trải nghiệm, Sở Hành Vân tuyệt không tin tưởng có việc hoang đường như vậy,
Nhưng mà, vừa rồi hắn chỉ nói thế, lão giả không chỉ có tin lời hắn, còn biểu hiện thong dong như vậy, hoàn toàn không có cảm giác giật mình, điều này làm Sở Hành Vân rất kinh ngạc.
-Thiên địa to lớn, chuyện lạ vô cùng, ta mặc dù đứng ở đinh đại lục chân linh, nhưng ta biết, ánh mắt của ta, chung quy vẫn quá nhỏ hẹp, còn xa xa chưa tới, bởi thế, luân hồi sống lại ngươi nói, mặc dù vô lý, nhưng ta vô pháp chứng minh nó là giả, càng không cách nào nói lại.
Lời của lão giả áo tang, khiên cho Sở Hành Vân cả kinh, người này không hổ là cường giả bán đế, tâm thần đạt đến thông thấu.
Dừng một chút, áo tang lão giả nói:
-Huống chi, từ lúc bảy nghìn năm trướ, ta cũng đã ngã xuống, bây giờ, bất quá là một luồng tàn hồn, mọi thứ ngươi nói, bất kể là thật, hoặc giả, đều không có quan hệ lớn tới ta, cho nen ta hỏi, cũng chỉ là thỏa mãn tàn niệm mà thôi.
-Tiền bối không hổ là kiếm tu, trời sinh tính tình hào hiệp.
Lúc này Sở Hành Vân đối với lão giả dâng lên kinh ý.
Đi qua tham quan học tập tấm bia đá, Sở Hành Vân biết, lão giả là hộ pháp Tinh Thần tiên môn, lúc hắn sắp chết, vô pháp tiếp tục bảo vệ tinh thần tiên môn, mà cảm thấy hổ thẹn, môt luồng tàn hồn, an nghỉ bảy nghìn năm, sau khi sống lại, nhưng vẫn lo cho Tinh Thần tiên môn.
Đối với lão giả áo tang mà nói, hắn bỏ mình từ lâu, đáp án hắn theo đuổi, cũng chỉ là tàn niệm mà thôi, chỉ cần có một đáp án, cho dù ngôn ngữ giả tạo, cũng làm hắn mỹ mãn.
Kiếm giả, hào hiệp tự nhiên, không vì ngoại giới mà câu thúc, lão giả nói, chính là điểm này.
-Ta sớm chết đi, một luồng tàn hồn này, cũng sẽ tiêu tán, có thể trước hồi phi yến diệt, thỏa mãn tàn niệm, tự nhiên có cử chỉ hào hiệp, nhưng so với ngươi, ta trái lại có chút phóng khoáng.
Lão giả tự cười nhạo nói, hắn nhìn ra được, Sở Hành Vân thừa nhận mọi thứ, phức tạp khôn kể, nếu như đổi lại thành người khác, sợ rằng từ lâu tâm thần đã tan vỡ.
Sở Hành Vân cười khổ một tiếng, để chén rượu xuống:
-Tiền bối, trong lòng ta có chút nghi hoặc.
_ngươi nói đi, chỉ cần ta biết, sẽ thỏa mãn người.
Lão giả được Sở Hành Vân trả lời câu hỏi, đối với Sở Hành Vân đã cảm kích, chỉ là mấy vấn đề, đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
Trong lòng Sở Hành Vân vui vẻ, hầu như không có dừng lại, lập tức hỏi vấn đều thứ nhất:
-Xin hỏi tiền bối, tiên chủ Tinh Thần tiên môn là Thủy Lạc Thu, có phải là ngời bị cửu hàn tuyệt mạch hay không?