-Kiếm đạo của ta là phá thiên chi đạo, vô tận thiên khung, bao hàm nhật nguyệt, kỳ thực là một đạo gông xiền, ràng buộc vạn vật, nếu như hôm nay không thể phá vỡ, kiếm chi đạo, sao có thể bay lên trời?
Thanh âm lão giả áo tang to lớn, dương như bày tỏ thiên địa chân lý, những lời này, là tinh túy kiếm đạo của hắn, càng là kiếm đạo chi hồn.
Giọng nói vừa ra, quang mang nhấp nháy trường không, kiếm qua vô tận hóa thành một kiếm ảnh thanh phong kiếm to lớn, phảng phất có thể đâm thủng trời cao, đâm về phía Sở Hành Vân.
-Kiếm này có thể phá trời, đây là kiếm bén nhọn nhất/
Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, kiếm bay lên trời, thế tiến xé trời, chỉ một kiếm này, có thể làm vô số võ hoàng thấy xấu hổ.
Cường giả bán đế, nhìn trời cao để lĩnh ngộ đại đạo, thậm chí ở trong mắt bọn họ, thiên địa chỉ là gông xiềng, chỉ có phá, mới có thể léo lên võ đạo đỉnh cao.
Linh lực trên người Sở Hành Vân nở rộ đến tận cùng, hai tròng mắt chậm rãi khép kín, đưa tay, hắc động trọng kiếm lộ ra, kiếm quang đen kịt, đâm về phía trước.
Oanh!
Trong hư không, vô số kiếm quang nổ bể ra, uy lực của nó to lớn, làm cảnh tượng trọng mơ xuất hiện những vết nứt.
Tuy nói tu vi của hai người, đều bị áp chế đến thiên linh ngũ trọng, nhưng cảnh giới kiếm đạo của hai người, là trình tự bán đế, vô hạn đến gần đế cảnh, va chạm cực mạnh, có thể phá vỡ cảnh tượng trong mơ.
Tiếng vỡ vụn không ngừng truyền đến, kiếm quang như trương, hai thứ nghênh chiến lực lượng ngang nhau.
Lúc này, ánh lão giả từ từ bình tĩnh, một kiếm xé trời này của hắn, chính là đỉnh kiếm, từng chém giết vô số cường giả tiên đình, nhưng lúc này, lại bị ngăn cản, không thể tiên thêm nửa phần.
Ánh mắt Sở Hành Vân nhìn lại, trong hai con ngươi khép kín như trước, hắc động trọng kiếm lộ ra phía trước, kiếm quang đen nhánh biến thành từng vòng xoáy, mỗi một cái vòng xoáy, đều ẩn chứa oai thôn phện, cũng không sắc bén, cũng không hung hồn, rất cổ quái, tựa hồ bị vây đến cực hạn.
-Chỉ bằng kiếm này, mơ tưởng cản đường ta!
Lão giả áo tang rống giận, thanh phong kiếm chém ra, kiếm ảnh càng thêm ngưng thật, trên thân kiếm có kiếm quang vô cùng, giống như một con thanh hổ, có oai sát phạt.
Hưu!
Một cái âm thanh chói tai bộc phát ra, thân hình lão giả áo tang tiêu thất tại chỗ, kéo dài qua hư không, hạ xuống trước mặt của Sở Hành Vân, võ linh tái hiện, dùng nhập vào thanh phong kiếm, lộ ra oai thế xé trời, chém thẳng xuống.
Hai tròng mắt Sở Hành Vân mở, hắc động trọng kiếm đón đỡ, phía trước thân thể hắn, kiếm quang đen kịt, hóa thành một vòng xoáy, mà trong vòng xoáy, chính là Sở Hành Vân, tay cầm hắc động trọng kiếm, hướng phía trước quét qua, trọng kiếm vô phong, quét ngang thiên địa.
Hai kiếm gặp nhau, thanh âm ùng ùng lập tức vang lên, thân thể lão giả tiêu thất, bị chấn trở về chỗ cũ, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, tinh mang lóe lên.
Sở Hành Vân cũng như vây, lui về hơn mười bước, khó khăn dừng lại, cặp mắt thâm thúy rời qua, nhìn thẳng vào ánh mắt lão giả áo tang.
Trong chớp nhoáng này, bốn mắt nhìn nhau, thần quang va chạm.
Phốc phốc!
Đúng lúc này, thân thể Sở Hành Vân cùng lão giả áo tang run lên, miệng mở phun ra một ngụm máu tươi, khí tức cả người suy yếu, chậm rãi rơi xuống mặt đất.
-Thanh phong kiếm của ta xé trời, có thể phá hủy vạn vật, ngươi dùng một kiếm không có gì lạ, lại có thể đón đỡ, hơn nữa khí tức kiếm kia, thật quỷ dị, cuối cùng là vật gì?
Lão giả nhìn Sở Hành Vân hỏi, đôi mắt ẩn chứa sự hiếu kì, hoàn toàn không có vì bị thương mà uể oải.
-MỘt cỗ hơi thở chân khí, ta gọi nó là hỗn độn.
Sở Hành Vân hồi đám
-Tạm gọi?
Lão giả sửng sốt.
Sở Hành Vân gật đầu, cúi đầu nhìn hắc động trọng kiếm nói:
-Kiếm ý của ta, chính là kiếm ý dùng hợp hiếm thấy, có thể dùng vạn vật, cũng có thê diễn hóa vạn vật, mà chuôi trọng kiếm này, chính là một vòng hắc động vô tận, có thể thôn phện vạn vật, trong mắt ta, hai vật này cũng như hỗn độn, khác biết vạn vật, mà lại ẩn chứa vạn vât.
-Một kiếm kia, chính là kiếm đạo hỗn độn lần đầu ta dùng thử, không phải kiếm chiêu, càng không phải kiếm thức.
Lão giả áo tang tràn đầy kinh ngạc nhìn Sở Hành Vân, một kiếm vừa rồi, là lần đầu Sở Hành Vân dùng kiếm đạo hỗn độn, dùng hợp hắc động trọng kiếm cùng kiếm ý dùng hợp, do Sở Hành Vân tự nghĩ ra, là kiếm đạo hoàn toàn mới.
-Hỗn độn kiếm đạo, chỉ tồn tại ở trong óc của ta, nếu không phải vì cảnh tượng trong mơ tuyệt diệu này, ta căn bản vô pháp thi triển ra, dù sao, chân lý kiếm đạo ẩn chứa, chỉ dựa vào tu vi thiên linh, căn bản vô pháp thi triển.
Sở Hành Vân thở dài, tu vi của hắn thấp, có ước chế cực lớn.
Nếu như trở lại đỉnh, hắn tự tin có thể hoàn thiện hỗn độn kiếm đạo, đồng thời thôi diễn ra vô số kiếm chiêu mạnh mẽ!
-Bây giờ ngươi sống lại một đời, hết thảy đều tới lại một lần nữa, đối với ngươi mà nói, là một việc không thể nào tốt hơn, nếu không có sự việc như vậy, ngươi vô pháp thôi diễn ra hỗn độn kiếm đjao, một bước một vệt chân, từng bước mà lên, mới có thể chứng đạo.
Lão giảo giả áo tang nói, từ lâu hắn đã xem thấu Sở Hành Vân.
-Đúng là như vậy.
Sở Hành Vân cười một tiếng.
Đời này, so với đời trước càng thêm đặc sắc, có khả năng linh ngộ càng thêm thâm ảo, mà những thứ này không phải cuối cùng, mà theo tu vi hắn tăng lên, trải qua càng nhiều đau khổ, hắn càng ngày càng mạnh, đủ để đuổi kịp và vượt qua đời trước.
Thấy chiến ý Sở Hành Vân lăng vân, lão giả áo tang vui mừng, ngón tay điểm ra hư không, một sách cổ xuất hiện, chậm rãi rơi xuống trước người Sở Hành Vân.
-Đây là
Sở Hành Vân con chưa nói xong, sách cổ phát ra quang mang vô cùng, những ánh sáng này sâm nhập trong đầu Sở Hành Vân, chợt diễn hóa thành quang ảnh, không ngừng vận chuyển, sinh sôi không thôi.
Giây lát sau, ánh mắt Sở Hành Vân lóe ra, mơ hồ có phong mang cường liệt, ẩn chứa mọt tia xé trời, vừa rồi, những thứ quang ảnh này chính là kiếm ý tinh túy, khắc ở chỗ sâu nội tâm Sở Hành Vân.
-Ngay từ đầu, ta tự mình đem truyền thừa suốt đời truyền cho ngươi, nhưng sau khi biết ngươi cảm ngộ được hỗn độn kiếm đjao, ta thay đổi chủ ý, đem hết thảy kiếm đạo, hóa thành quang mang truyền thu cho ngươ, hi vọng đối với ngươi có nhiều bang trợ.
-dù sao, kiếm đạo của ngươi đã tự thành, cho dù ta đưa hai tay cho ngươi, sợ ngươi cũng không nhìn, chính vì vậy, ta cần gì phải cực khổ.