Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 663: Chiến Bán Đế

Chương 662: Chiến Bán Đế

Sở Hành Vân thấy dáng dấp lão giả áo tang, trong đầu lập tức hiện lên một ý niệm:

-Tiền bối, chẳng lẽ ngươi muốn cùng ta đánh một trận?

Đều là kiếm tu, Sở Hành Vân minh bạch kiếm tu chi niệm,

Ánh mắt lão giả thời khắc này, tràn đầy chiến đấu khát vọng, trên người bắn ra kiếm ngân, trong nháy mắt, chiến ý ngưng tụ tới cực điểm, sôi sục mà lại cuồng nhiệt.

-Ta là tàn hồn gần tiêu tán, nếu trước khi hồn phi phách tán, có thể toàn lực đánh một trận, chẳng phải là một việc khoái chí?

Lão giả cười to, ngưng thanh nói:

-Huống chi, tu vi trước kia của ngươi, cũng không thua gì ta, có lĩnh ngộ kiếm đạo tương đối, cũng không kém ta, nếu đánh với ngươi một trận, nhất định sẽ nhẹ nhàng vui vẻ.

Khi đang nói chuyện, lão giả không đợi Sở Hành Vân đáp ứng lời, từng đạo ánh sáng từ trên người hắn thả ra, hòa thành linh vụ, đem cả không gian bao phủ, nhất thời nơi đây như một huyễn cảnh trong mơ, thiên địa lực tràn đầy, không hề có giảm là lăng mộ âm trầm.

-Ta thi triển bí pháp, đem ở đây biến thành cảnh trong mơ, tại trong giấc mộng, tu vi ta và ngươi tương đồng, đều là thiên linh ngũ trọng, nhưng nơi này thiên địa lực vô cùng, cực kỳ dễ nắm trong tay, thực lực cao thấp chân chính, bằng vào cảm ngộ của mình!

Nghe được lời của lão giả, Sở Hành Vân lập tức điều động thiên địa lực, quả nhiên, thiên địa lực nơi này, có thể vận chuyển theo tâm ý của hắn, căn bản không có vách ngăn.

-Trong giấc mộng huyền diệu, ta và ngươi có thể toàn lực đánh một trận, thế nhưng cảnh trong mở này, có áp lực lớn với linh hồn của tiền bối, sẽ làm tàn hồn tiêu tán nhanh.

Sở Hành Vân có chút không đành lòng, mảnh thiên địa này quá lớn, cần lực lượng cực kỳ hung hậu, đối với lão giả áo tang mà nói, không khác gì bùa đòi mạng.

Lão giả cười đáp, nói:

-Sớm muộn ta cũng phải chết, sống nhiền hơn mấy canh giờ, còn không bằng vui vẻ đánh một trận, thế nào, chẳng lẽ ngươi chưa chiến đã sinh thối ý?

Nói xong, linh lực trên người hắn bắt đầu khởi động, bàn tay nắm vào hư không, một thanh âm tràn ngập cổ xưa, hơi thở cũ kỹ xuất hiện, kiếm minh điên cuồng gào thét, không ngừng làm đau tai Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân biết, lão giả áo tang không có ý định khiêu khíc, hắn mong muốn một hồi kiếm tu chi chiến, nhẹ nhàng vui vẻ.

Bởi trận chiến này, hắn gia tăng tốc độ tiêu tán tàn hồn cũng sẽ không tiếc!

-Nếu tiền bối có ý như vậy, ta cũng đành tuân mệnh.

Trong giọng nói của Sở Hành Vân chảy ra chiến ý, hắn rút hắc động trọng kiếm, trọng kiếm đen kịt hóa thành lưu quang hủy diệt mọi thứ, hướng phía lão giả chém tới, trong khoảnh khắc, kiếm quang đem hư không nghiên náy, hắc động trọng kiếm nặng đến 5 vạn cân, thanh thế càng thêm cuồng bạo, đủ để phá núi, nhưng vùng xung quanh lông mày lão giả chưa từng nhíu một cái, khóe miệng chàn ra ý cười.

-Lúc này mới xứng đáng.

Lão giả áo tang phun ra một đạo âm, cổ tay của hắn vừa lộn, thnah phong kiếm phóng xuất ra kiếm uy cuồn cuộn, giống như một tòa kiếm sơn, đem cả vòm trời đều xuyên thủng.

-kiếm ý bén nhọn, cả trời xanh đều có thể xé rách.

Sở Hành Vân hít một hơi hàn khí, lão giả đứng ở trước mặt hắn, là cường giả bán đế chân chính, cho dù so với hắn đời trước, cũng không kém.

Sát na này, vạn tượng giáp tay đeo trên tay phải phát ra bạch quang, thanh thế hắc động trọng kiếm càng mjanh, đánh bạo ra, ngăn cản kiếm áp thanh phong kiếm, mang theo lực lượng hủy diệt không gì sánh được, giết về lão giả áo tang.

Thấy thế, trên người lão giả áo tang hiện ra kiêm quang thanh sắc.

Cánh tay hắn vương, như mũi kiếm vậy, cả vật thể lộ ra kiếm quang sắc bén, khoát tay, cánh tay cùng thanh phong kiếm hòa thành một thể, kiếm quang cùng hắc động trọng kiếm va chạm, tiếng oanh minh không ngừng, kiếm quang không ngừng vỡ vụn, nhưng thế tiến của hắc động trọng kiếm cũng từ từ yếu đi, thời gian tiếp xúc được với thanh phong kiếm, hắc động trọng kiếm không chiếm được chút tiện nghi nào.

Đồng thời, tròng mắt lão giả mở, quét về phía Sở Hành Vân, trong con người lóe lên kiếm quang, tựa hồ có thể xuyên thủng thế gian vạn vật, ánh mắt như kiếm, phát tan ý trời.

-Không tốt!

Trong lòng Sở Hành Vân kinh hô, cánh tay phải mang theo lực lượng cuồng bạo, đem hắc động trọng kiếm rút về, kiếm phong quét ngang, khí tức hủy diệt cùng tai họa khí dùng hợp, phóng xuất thêm khí tức hủy diệt, một chém bài hơn đảo hải, muốn băng thiên liệt địa.

Vẫn sơn thức!

Hai cỗ lực lượng cuồng bạo không ngừng va chạm, một người phong duệ, một người cuồng bạo, trong khoảnh khắc có cảm giác long trời lở đất, cảnh vật cũng run rẩy, nhưng giao chiến của hai người vẫn không giảm, trái lại không ngừng tới gần, va chạm đến mọi thứ.

-Võ linh hiện!

Thanh phong kiếm của lão giả áo đen càn quét thiên địa, phía sau hắn, kiếm quang ngưng tụ ra một cái hư ảnh khổng lổ, hư ảnh chính là một con hổ hai cánh, lông như kiếm, uy thế rung trời, giết chóc hư không.

Hổ, tượng trưng cho giết chóc, là sát thần.

Hai cánh thanh hổ là phẩm cấp võ linh, cao tới bát cấp, trong nháy mắt xuất hiện, hổ gầm rung trời, khí tức giết chóc vắt ngang trường khong, hung uy dùng nhập thanh phong kiếm, đâm thẳng vào chỗ hiểm ở ngực Sở Hành Vân.

-Tới được!

Sở Hành Vân có thể cảm giác được, một kiếm này đáng sợ cỡ nào, nếu như là lão giả thời kỳ toàn thịnh, bằng vào một kiếm này, sợ là đủ để diệt một tòa thành trì.

Càng là như vậy, chiến ý trong lòng Sở Hành Vân càng lúc càng thịnh, hắn cầm thật chặt hắc động trọng kiếm, trên người phát sinh ra tai họa khí, hạ xuống trên thân hắc động trọng kiếm, hóa thành một vòng xoáy, một cỗ khí tức hủy diệt trở nên thuần túy, khiến cho cánh tay phải của Sở Hành Vân, đều bị đồ văn tro đen bao trùm, khí tức hủy diệt, tràn đầy khắc trường không.

ở đây cũng không phải hiện thực, mà là một huyễn cảnh trong mơ, Sở Hành Vân có thể đánh một trận, không lo nỗi lo về sau!

Trong hư không, hai đạo kiếm phong không ngừng tới gần, rất nhanh, chúng nó va chạm lần nữa.

So với sự kinh thiên động địa lần trước, lần này, thanh thế cực nhỏ, thậm chí có thể nói là lặng yên vô tức, bắt đồng với kiếm quang trong hư không, không hề như tưởng tượng, càng không huyền diệu, va chạm trực tiếp, sau đó chôn vùi.

Toàn thân Sở Hành Vân đều lưu chuyển tai họa khí, tro đen trải rộng cánh tay cua rhawns, không ngừng hướng thân thể lan tràn ra, toàn thân kim cương, hoàn mỹ không tỳ vết, rồi tản mát ra cảm giác hủy diệt.

Hắn nắm chặt hắc động trọng kiếm tỏng tay, kiếm quang như vòng xoáy, hỗn độn thôn thiên, muốn đem thanh phong kiếm điều nuốt hết, mảnh huyễn cảnh này run rẩy không định, uy lực quá mức mạnh mẽ, bá đjao.

Lão giả áo tang trái lại.

Chỉ thấy thần sắc bình tĩnh, trước sau như một, nhưng hai tròng mắt tràn đầy hưng phấn.

Kiếm ngân truyền ra, hình như có kiếm quang không ngừng nở rộ, hai cánh tay võ linh đang từ từ tiêu tán, cuối cùng ngưng thành một cỗ hư ảnh cao trăm trượng, chỗ tay phải, nắm chặt thanh phong cổ kiếm.

Trong một sát na, ánh mắt Sở Hành Vân đều bị thanh mang bao trùm, mỗi một đạo thanh mang, đều là kiếm ảnh sắc bén, chồng chất, đầy khắp núi đồi, chiếu sáng hư không thiên địa, ẩn chưa lực lượng vô thượng!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch