Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 667:

Chương 666 Cố Thiên Kiêu âm hiểm

Cố Thiên Kiêu đột nhiên ngăn cản, khiến cho Lâm Tịnh Hiên cùng La Sâm sửng sốt một chút, hai người vừa muốn nói, Cố Thiên Kiêu quay đầu âm thầm nháy mắt.

Thấy thế, Lâm Tịnh Hiên cùng La Sâm mặc dù nghi ngờ , lại không có lên tiếng, lặng lẽ thu liễm khí tức.

Trải qua mấy ngày tiếp xúc, hai người biết rõ Cố Thiên Kiêu có lòng dạ thủ đoạn, hắn bỗng nhiên làm ra hành động như vậy, nhất định là có mưu tính trong lòng.

-Lâm huy, La huynh, còn xin ngươi an tâm, chớ nôn nóng/

Sở Hành Vân nói một câu, sau đó đưa mắt trên người Tô Tĩnh An, hít sâu một hơi, giả vờ bất đắc dĩ nói:

-Tô huynh, đây là ân oán cá nhân của Vạn Kiếm Các cùng Đại la kim môn, không có chút quan hệ nào với ngươi, ngươi không cần bị kéo vào, còn xin ngươi cứ vậy rời đi, để tránh khỏi bị liên lụy.

-Lạc Vân kiếm chủ từng bang trợ ta, nếu như ta một mình rời đi, chẳng phải là tiểu nhân hèn hạ?

Tô Tĩnh An hừ lạnh một tiếng, hắn ngồi trên không, thiên long đàn đặt trên hai gối, cầm huyền khẽ run, tiếng đàn du dương giống như nước gợn, đầy rẫy hư không, có mặt khắp nơi.

-Chúng ta có ba người, mà các ngươi chỉ có hai người, bất kể thực lực hay nhân số, đều thua, nếu như cứ đánh một trận, ngươi nhất định bại, hà tất vì một cái Lạc Vân, ngươi lại uổng phí tính mạnh của mình.

Cố Thiên Kiêu tiếp tục khuyên can, biểu tình trên mặt càng thêm phần bất đắc dĩ, kỳ thực trong lòng hắn cười âm hiểm liên tục, phảng phất thao túng mọi thứ.

-Còn chưa đánh một trận, sao có thể đưa ra thuyết pháp này?

Tô Tĩnh An vẫn tỏ ra chẳng đáng, phía sau hắn hiện một hư ảnh ngọc cầm, đó chính là vo xlinh của hắn, phẩm cấp không thấp, đạt đến trình tự thất cấp, võ linh ngọc cầm tùy thời dùng nhập đàn cổ, tiếng đàn cải biến, lúc nhanh lúc chậm, như một cơn mưa rào, có thể tùy thời mà đến.

Tô Tĩnh An chính là đệ nhất thiên tài Thất tinh cốc, bàn về thực lực, hắn không sợ bất luận kẻ nào.

Sở Hành Vân đứng một bên.

Đem đoạn hội thoại của hai người nghe vào trong tay, từ đầu đến cuối đều không nói gì, đôi mắt nhìn Cố Thiên Kiêu như nhìn người đã chết, đem tất cả thu vào mí mắt, ngay cả một biến hóa cũng không buông tha.

Cố Thiên Kiêu chỉ trầm ngâm chốc lát, đôi lông mày nhíu chặt, phảng phất kết luận cái gì, cuối cùng, hắn thở dài một cái, đối với Tô Tĩnh An nói:

-Tô huynh, ta có một biện pháp, chẳng biết ngươi có thể nghe hay không>

Nghe vậy, vùng xung quanh lông mày Tô Tĩnh An nhíu lên, tiếng đàn chợt dừng lại.

Cố Thiên Kiêu lập tứ nói:

-Chính như theo lời ta vừa rồi, cả việc này, không quan hệ với ngươi, ngơi không cần kéo vào, chúng ta cũng không muốn trở mặt với Thất Tinh cốc, bằng không dùng một hồi quyết đâu, quyết định kết quả cuối cùng.

-Bên ta phái La Sâm, quyêt đấu với Lạc Vân, hai người này phân cao thấp, nếu như Lạc Vân thắng, chúng ta sẽ lập tức rời đi, tuyệt không quấy rầy, nhưng nếu như La Sâm thắng, các ngươi phải giao ra toàn bộ tiên khí đoạt được, một vật cũng không lưu lại.

-Nếu như các ngươi không tiếp thu, chỉ có đánh một trận.

Nó lời này, ánh mắt Cố Thiên Kiêu trở nên sắc bén không gì sánh được, hai người Lâm Tịnh Hiên cùng La Sâm phía sau hắn, bắt đầu hơi sửng sốt một chút, biểu tình đầu tiên là nghi hoặc, sau đó tức giận, cuối cùng cười trộm, thần thái rất quỷ dị.

-Đã sớm nghe kiếm thuật của Lạc Vân kiếm chủ vô song, một thanh trọng kiếm đen kịt, đánh bại vô số thiên tài, ta đã muốn đánh với ngươi một trận, hôm nay cuối cùng được như ý nguyện.

La Sâm không kịp chờ đợi, lúc nói chuyện, trên người hiện ra chiến ý cao vút.

Thấy một màn như vậy, tâm thần Tô Tĩnh An rùng mình, âm thầm truyền âm:

-Lạc Vân kiếm chủ, hành động của bọn họ tựa hồ có chút cổ quái.

Tô Tĩnh An rất rõ ràng thực lực của mình, hắn không e ngại bất cứ kẻ nào, nhưng, cũng không dám nói thắng bất luận kẻ nào, lúc này, hắn liên thủ với Sở Hành Vân, tuy thực lực mạnh, nhưng đối phương vẫn chiếm ưu thế, chỉ có thể đau khổ chống đỡ, ít khả năng lấy yếu đánh mạnh.

Nhưng mà, Cố Thiên Kiêu chủ động nói, muốn Sở Hành Vân cùng La Sâm đánh một trận, dùng thắng bại quyết định kết quả.

Nhìn một cái, hành động nhuwvajay, tựa hồ là cố kỵ thiên long đàn cùng thất tinh cốc, nhưng tinh tế nghĩ lại, làm cho Tô Tĩnh An có chút cổ quái, loại cảm giác này làm hắn nói không nên lời.

-Cố Thiên Kiêu là muốn kéo dài thời gian.

Ánh mắt Sở Hành Vân sáng như đuốc, khóe miệng cười nhạt.

-Kéo dài thời gian, là vì sao?

Tô Tĩnh An không hiểu Sở Hành Vân nói, đối phương chiếm ưu thế, căn bản không cần phải kéo dài thời gian, ngược lại, chân chính kéo dài thời gian, la hai người bọn họ, phải đợi Bách Lý Cuồng Sinh tiếp thu xong truyền thừa.

-Lâm Tịnh Hiên bị thương, trong cơ thể hắn có kiếm khí, chắc là thời gian cướp đoạt trân bảo, bị phản phện.

Sở Hành Vân từng cùng lão giả áo tang đánh một trận, đối với kiếm ý pha thiên, hắn rất rõ, từ một khắc Lâm Tịnh Hiên xuất hiện, hắn đã cảm nhận được, hắn bị thương, bị phá thiên kiếm phản phệ.

Tô Tĩnh An lập tức ngưng mắt nhìn tới, quả nhiên, ở trên người Lâm Tịnh Hiên, có một vết kiếm, nhưng vết kiếm này cực kỳ nhỏ, ẩn chứa kiếm ý rất loãng, sau khi bị linh lực che dấu, hầu như khó có thể phát hiện.

Nếu không phải Sở Hành Vân nhắc nhở, hắn tuyệt đối không phát hiện được điểm ấy.

-Lâm Tịnh Hiên thụ thương, vô pháp phát huy ra hết thực lực, bởi thế Cố Thiên Kiêu chỉ có thể để La Sâm xuất chiến, để Lâm Tịnh Hiên âm thầm dưỡng thương, đợi thương thế hắn khỏi hắn, mới toàn lực xuất thủ.

Tô Tĩnh An hít một ngụm hàn khí, thủ đoạn của Cố Thiên Kiêu quả nhiên âm hiểm.

-Đây chỉ là mộ trong những nguyên nhân.

Giọng nói Sở Hành Vân lần thứ hai vang lên, làm Tô Tĩnh An kinh ngạc, không biết lời này có ý gì.

-Tô huynh, trời sinh tính tình so nhã, trọng tình trọng nghĩa, điểm ấy, tất cả mọi người đều biết đưuọc, nhưng Cố Thiên Kiêu vừa mở miệng, để ngươi rời đi trước, còn cường điệu nhiều lần, đều này như không muốn đem ngươi cuốn vào cuộc tranh đấu, kỳ thực là trói chặt ngươi ở đây, không cho ngươi rời đi.

Vẻ mặt Tô Tĩnh An càng tăng lên, lập tức nghe được lời Sở Hành Vân nói:

-Ta nhớ kỹ Thần Tiêu điện có mộ bảo vật đặc thù, vật ấy tên là khóa linh hoạt kỳ ảo võng, đứng hàng vương khí chín văn, trải qua bố trí sắp đặt, có thể phong tỏa khắp hư không, cường giả niết bản đều khó khăn chạy ra.

-Có thể vây khốn cường giả niết bản?

Trong lòng Tô Tĩnh An kinh ngạc tột độ, ánh mắt của hắn hung hăng, giọng nói :

-Ý của ngươi, Cố Thiên Kiêu cố ý kéo dài thời gian, ngoại trừ để Lâm Tịnh Hiên khôi hục, còn muốn vây khốn ta và ngươi, để chúng ta không thể thoát?

Sau khi tiến nhập Cổ tinh bí cảnh, sinh tử khó có thể dự liệu, vì bảo toàn tính mệnh, từng tông môn đều dành chân bảo cùng vật chốn thoát cho đệ tử của mình, Cố Thiên Kiêu biết điểm này, mới có thể bày mưu tính kế như vậy, dùng quyết đấu để ngụy trang, âm thầm bố trí khóa linh hoạt kỳ ảo võng, do đó triệt để vây khốn Sở Hành Vân cùng Tô Tĩnh An.

Mà điểm ấy, Tô Tĩnh An cảm giác được cổ quái, nguyên lai, đối phương xem đem hắn tính toán ở bên trong, mục đích hơn phân nửa là muốn cướp đi thiên long đàn.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch