Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 681: Nửa đêm đánh đàn

Chương 680: Nửa đêm đánh đàn

Cổ Tinh Bí Cảnh bao la nhìn không thấy điểm cuối, mấy tòa cao phong đứng vững ở trung ương , nguy nga mênh mông, ở bất kỳ nơi nào trong bí cảnh đều có thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng muốn đi tới nơi đó, đường xá lại vô cùng xa xôi.

Thánh Điện Phá Thiên Võ Đế, không được coi là khu vực xa xôi, nhưng khoảng cách tới tòa Cao Phong trung ương vẫn cực xa, lên đến mấy trăm dặm, dọc theo con đường này sơn mạch cùng rừng rậm trải rộng, còn có Linh Thú ngự không, trên không trung gào thét.

Giờ khắc này trong hư không, có 3 đạo thân ảnh lao nhanh vun vút.

Phía sau ba người này đều là quang trụ ngũ thải, trụ cao hơn ba mươi trượng, lập loè hào quang óng ánh, ở khoảng cách xa đều có thể thấy rõ.

Bọn họ, rõ ràng là Sở Hành Vân, Bách Lý Cuồng Sinh cùng Tô Tĩnh An.

Hỗn chiến ở thánh điện, hai người Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên thoát đi, La Sâm bỏ mình tại chỗ, kết quả như thế, tuy khiến người ta cảm thấy không thỏa mãn, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ.

La Sâm tiến vào không ít di tích, Tiên khí thu thập được lên tới 600 sợi, dù cho là ba người chia đều, mỗi người cũng chiếm được hơn hai , ngoại trừ trăm sợi Tiên khí, bên trong nhẫn trữ vật của hắn, tài nguyên cũng là cực kỳ phong phú, linh tài cùng dị bảo, đều không ít.

Sauk hi ba người thương nghị, Sở Hành Vân bỏ qua những linh tài dị bảo này, lựa chọn Tỏa Không Linh Võng.

Linh tài dị bảo bên trong nhẫn trữ vật La Sâm, đến từ Đại La Kim Môn cùng các di tích, trong đó không thiếu đồ vật quý giá, nhưng những thứ này đối với Sở Hành Vân cũng không có quá nhiều hấp dẫn, ngược lại đối với Tỏa Không Linh Võng, hắn khá là yêu thích.

Tỏa Không Linh Võng, chính là Cửu Văn vương khí, ẩn chứa lực lượng trấn phong vô cùng vô tận, có thể phong tỏa một vùng không gian.

Vật ấy cũng không tạo ra lực sát thương, chỉ có thể dùng để vây khốn địch, vì vậy, bên dưới phong tỏa của nó, ngay cả cường giả Niết Bàn cảnh cũng bị nhốt lại, hiện tại Sở Hành Vân nắm giữ Hắc Động trọng kiếm, cũng không thiếu sát chiêu, nhưng pháp môn khốn địch lại chưa có.

Huống chi, phàm là người tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh, đều nắm giữ đủ loại thủ đoạn bảo mệnh, tuy có thể đánh bại, nhưng khó có thể giết chết, Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên chính là ví dụ điển hình, có thể lợi dụng pháp bảo thần thông, thoát khỏi cảnh khốn khó.

Tỏa Không Linh Võng vừa vặn có thể để bù đắp đi sự thiếu hụt này, để Sở Hành Vân có thêm phần thắng trong tay.

Nếu như muốn nói đến nhược điểm của Tỏa Không Linh Võng thì chính là cần một lượng Linh lực lớn để khống chế, cùng với thời gian bố trí nhất định, thiếu một thứ cũng không được, nhất định phải có luân lực tuyệt diệu, mới có thể tùy ý sử dụng.

-Các thế lực lớn bên trong Bắc Hoang, thực lực mạnh nhất thuộc về Cửu Hàn Cung, Cố Thiên Kiêu có thể nắm giữ đồ vật bảo mệnh như Độ Hư linh chu, theo lý thuyết, Dạ Thiên Hàn cũng đồng dạng nắm giữ trân bảo quý giá, hi vọng Tỏa Không Linh Võng có thể trói buộc được nàng ta, để ta có thể hảo hảo tra hỏi một phen.

Sở Hành Vân liếc nhìn Tỏa Không Linh Võng trong tay, trong lòng suy tính , mà điểm này, cũng là nguyên nhân chủ yếu hắn muốn thu Tỏa Không Linh Võng.

Sở Hành Vân tiến vào Cổ Tinh bí cảnh, không để ý xếp hạng, cũng không để ý linh bảo nhiều ít, ý niệm lớn nhất của hắn chính là thăm dò tâm tư của Cửu Hàn Cung, đồng thời tìm cách giúp Thủy Lưu Hương thoát khỏi khống chế của Thiên Hồn Khống Tâm thạch.

Mà mấu chốt của hai điều này đều nằm trên người Dạ Thiên Hàn.

Nữ tử này là kẻ đứng sau Cửu Hàn Cung, còn có khẩu quyết khống chế Thiên Hồn Khống Tâm thạch trên người nàng , Sở Hành Vân muốn biết tất cả, dù như thế nào, hắn cũng phải tiếp xúc, thậm chí bắt giữ nữ tử này.

Trong lúc suy tư, trong con ngươi của Sở Hành Vân lóe qua một vệt tinh mang, tốc độ đột nhiên tăng lên, cấp tốc đi tới khu vực trung ương.

Chờ màn đêm buông xuống xuống, ba người đã dừng lại, nghỉ ngơi ở một chỗ trong rừng rậm.

Khu rừng rậm này, ở vào khu vực gianh giới tiếp giáp khu vực trung ương, đi lên trước nữa mấy dặm, chính là vị trí khu vực trung ương, ba người Sở Hành Vân cũng không vội vàng, đơn giản liền ở đây nghỉ chân.

Đêm, dần sâu hơn.

Một vệt ánh trăng rơi xuống trên vai Sở Hành Vân, đột nhiên có ngàn vạn sợi Kiếm mang vô hình xẹt qua, đem ánh trăng chém thành mấy đoạn, khí tức cực kỳ ác liệt, nhưng không bao lâu, luồng hơi thở này đột nhiên trở nên mạnh mẽ quét ngang qua, nghiền ép toàn bộ hư không.

-Thật khó mà hiểu được.

Sở Hành Vân mở mắt ra, ngữ khí mang theo vài phần ủ rũ.

Kiếm khí vừa nãy từ trên người hắn tràn ngập ra không phải Cực Quang kiếm ý ác liệt, cũng không phải Hắc Động trọng kiếm, mà là Sở Hành Vân lĩnh ngộ ra Hỗn Độn kiếm ý.

Cái gọi là Hỗn Độn, vô hình, không chân thực, rồi lại ẩn chứa vạn ngàn sự vật, vô cùng phức tạp.

Ở mộng cảnh sáng tạo trong Phá Thiên Võ Đế, tu vị Sở Hành Vân không bị ảnh hưởng, người kiếm cộng hưởng, Kiếm Tâm thông suốt, rốt cục tìm được điểm mấu chốt nhất, chứng minh tính khả thi của Hỗn Độn Kiếm Đạo.

Nhưng sau khi rời khỏi mộng cảnh, hắn cũng khó có thể tiến vào trạng thái huyền diệu kia, nhiều lần thử nghiệm, đều cuối cùng đều là thất bại.

-Xem ra, tu vi của ta vẫn quá thấp.

Sở Hành Vân nhíu mày lại, từ từ điều chỉnh tâm tư, trong đầu hiện ra từng đạo từng đạo Kiếm Ảnh phù phiếm, chung đang diễn luyện kiếm chiêu, kiếm kiếm ác liệt, kiếm kiếm phá thiên.

Những Kiếm Ảnh này đến từ chính Phá Thiên Võ Đế.

Ở bên trong lăng mộ, Sở Hành Vân vẫn chưa tiếp thu truyền thừa y bát của Phá Thiên Võ Đế, mà là lựa chọn cảm ngộ Kiếm Đạo của Phá Thiên Võ Đế, hy vọng có thể tiến một bước dài, tăng thêm cảnh giới kiếm đạo, chân chính sáng tạo ra Hỗn Độn Kiếm Đạo.

Vù!

Giữa lúc Sở Hành Vân nhập định, trong đêm tối yên tĩnh tịch liêu, bỗng nhiên vang lên một tiếng đàn du dương, thanh âm rõ ràng truyền vào trong tai của hắn.

Sở Hành Vân đứng lên, liếc mắt nhìn về phương hướng tiếng đàn truyền đến, sau đó lập tức lặng yên cất bước.

Ở một gốc cây cổ thụ che trời dưới, Tô Tĩnh An mặc trường bào màu lam. ngồi trên mặt đất, trên hai đầu gối của hắn là một cây đàn cổ, dây đàn run rẩy, phát ra từng tiếng đàn lượn lờ trong hư không, không chề hói tai, mà rất mềm nhẹ ôn hòa, phảng phất có thể hòa vào trong gió đêm, khiến tâm tình người ta khoan khoái.

Tô Tĩnh An đã say mê chìm trong âm thanh của tiếng cầm, mười ngón tay kích thích, tiếng đàn lúc nhanh lúc chậm, không chút nào chú ý tới, Sở Hành Vân xuất hiện ở ngay phía trước hắn, hai con mắt nhìn chăm chú, khóe miệng hơi cong.

Sở Hành Vân cũng không có cắt ngang Tô Tĩnh An, mà là dựa lưng vào cổ thụ, lẳng lặng lắng nghe.

Sau một hồi, tiếng đàn đột nhiên im bặt .

Sở Hành Vân mở con mắt ra, liền nhìn thấy Tô Tĩnh An cũng đang nhìn hắn chăm chú, trên mặt hiện lên vẻ lúng túng, đứng lên nói:

-Nửa đêm đánh đàn, quấy rầy nghỉ ngơi, mong rằng Lạc Vân Kiếm chủ chớ nên trách tội.

-Ta vừa tu luyện một chút, cũng không tính là quấy rầy.

Sở Hành Vân chậm rãi đi lên, cười nhạt nói:

-Huống chi, Tô huynh biểu diễn nhạc khúc tuyệt diệu, mới đầu cầm vận gấp gáp, như giống như người buông thả rơi vào bể tình, nhiệt liệt; nhưng càng về sau, cầm vận trở nên trầm thấp chậm chạp, khiến lòng người sinh phiền muộn, dường như có vạn ngàn ngôn ngữ, nhưng không cách nói thành lời.

-Một khúc nhạc bao hàm niềm vui yêu say đắm, tơ vương lưu luyến, thực sự là khiến người ta tán dương, mặc dù ta đang trong trạng thái tu luyện, cũng bị khúc đàn này hấp dẫn.

Nghe được Sở Hành Vân tán thường, trên mặt Tô Tĩnh An cũng không lộ vẻ đắc ý, trong con ngươi lóe qua một vệt tia sáng, ngữ khí hưng phấn nói:

-Lạc Vân Kiếm chủ, ngươi cũng hiểu cầm?

-Hiểu, nhưng, cũng không hiểu.

Sở Hành Vân cười cợt, đưa ra một câu trả lời khiến Tô Tĩnh An tràn đầy nghi hoặc .

Không chờ hắn lên tiếng đặt câu hỏi, ánh mắt Sở Hành Vân đã rơi xuống đàn cổ, hắn nhìn Tô Tĩnh An nói:

-Tô huynh, Thanh Lam đàn cổ này , có thể cho ta mượn gảy một khúc hay không?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch