Bích quang lóe lên, Sở Hành Vân xuất hiện trong một toàn cung điện.
Cùng tương đồng với Tề Tinh thánh điện, tòa cung điện này, mênh mông nguy nga, khắp nơi đều lộ khí tức cổ lão, những không giống chính là, bên trong cung điện này, lộ ra một cảm giác con đường sống.
Cổ Tinh bí cảnh, đã phủ bụi 7000 năm, là một mảnh tử địa, nhưng mà, Sở Hành Vân cảm giác được sức sống tồn tại ở đây, ở trên cổ đạo, dưới ánh nến, hắn cảm giác được nhỏ bé.
Sở Hành Vân không do dự, thân hình lấp lóe lên, hướng về cung điện đi tới.
Hắn biết, tòa cung điện này, chính là hành cung tiên chủ, nơi này, là nơi Thủy Lạc Thu ở lại, càng là hạch tâm của Cổ tinh bí cảnh, khẳng định có vô số traanbaro.
Nhưng, hắn cũng không có tầm bảo xung quanh, mà một đường chạy tới cung điện ở sâu.
ở Tề Tinh thánh điện, Sở Hành Vân bị vây hãm trong tòa cổ trận, không cách nào tự vệ, thời khắc mấu chốt, Thủy Lạc Thu đột nhiên xuất hiện, không chỉ có cứu hắn, còn đưa Bích ngọc chi thi cùng vạn tinh cổ linh.
Thủy Lạc Thu chết hay sống, Sở Hành Vân không rõ ràng, nhưng hắn biết, Thủy Lạc Thu xuất thủ cứu giúp, cũng để hắn tới chỗ này, khẳng định có đạo lý của nàng, nàng vô cùng có khả năng ở nơi nào đó, đang quan sát mọi thứ.
Xét thấy những điểm này, Sở Hành Vân không muốn làm chậm trễ thời gian.
Bên trong cung điện, lầu các san sát, đình đài ngàn vạn, tuy nói đã phủi bụi 7000 năm, nhưng Sở Hành Vân có thể cảm nhận được rõ ràng sự cường thịnh, chạy một hồi, Sở Hành Vân đã điến chỗ sâu cung điện.
ở trước hắn, có một cây cầu ánh sáng sặc sỡ, hai bên có từng ngôi sao lấp lóe trói mắt, phảng phất như ngần hà vô tận, thâm thúy huyền diệu, mà phía dưới cầu cũng không có bình địa, mà là một cái hồ.
cổ hồ này, hiện ra màu đen kịt, khí tức tản mát ra cực kỳ khủng bố, thật giống như từ địa ngục hắc ám truyền đến, có thể đem hết sinh vật sống nuốt chửng.
Sở Hành Vân bị phong cảnh trước mắt trấn động, hai bên đều là tinh thần chi quang, hoặc là ác liệt, hoặc là hàn băng, khí tức khiếp người, mà phía dưới cầu, là cổ hồ hắc ám tĩnh mịch.
Cầu này, đầy rẫy khí tức nguy hiểm, nhưng nếu muốn bước vèo nơi sâu nhất cung điện, phải đi qua cây cầu này.
-Đây chính là thử thách cuối cùng?
Sở Hành Vân nhíu mày lại, tâm thần có chút trầm trọng/
Hắn có thể cảm giác được, cây cầu này, quá nguy hiểm, một khi lệch khỏi mặt đầu, mặc kệ là bị ánh sao chạm phải, hay rơi vào hồ, đều phải chết không nghi ngờ/
-Hả?
Đang chờ lúc này, Sở Hành Vân nhìn cây cầu trước mắt, đột nhiên run rẩy.
Bên trong tầm nhìn, trên cây cầu cực kỳ nguy hiểm, một bóng người đứng thẳng, đó là một nữ tử, trên người mặc quần áo vàng nhạt, khí chất xuất trần, ngũ quan tuy không thể nói được là tuyệt mĩ, nhưng cũng làm cho người ta có cảm giác cực kỳ thoải mái.
Không được hoàn mỹ chính là, con mắt cô gái này, rất trống vắng, không có thần thái, đứng ở đó, toàn thân đều tràn ngập ra ánh sáng lạnh thấu xương.
-Lưu Hương!
Nhìn cô gái này, Sở Hành Vân liền phun ra hai chữ, cô gái mặc áo vàng này, chính là Thủy Lưu Hương!
Từ khi Cổ tinh bí cảnh mở ra, đã hơn mười ngày, Sở Hành Vân không tìm được hình bóng Thủy Lưu Hương, thậm chí liền ngay cả Dạ Thiên Hàn cũng không biết tung tích Thủy Lưu Hương, muốn dùng thiên hồn khống tâm thạch tìm kiếm.
Vạn vạn không nghĩ tới, nàng lại ở bên trong hành cung tiên chủ, hơn nữa nhìn dáng dấp phán đoán, tựa hồ đã đến nơi này từ lâu.
Âm thanh Sở Hành Vân truyền ra, Thủy Lưu Hương vẫn như không nghe thấy, thấy thế, Sở Hành Vân hơi nghiên người, bước nhanh về phía cây cầu.
Vù một tiếng!
Trong chớp mắt này, ngàn ánh sao rơi xuống, bao phủ thân thể Sở Hành Vân, đồng thời, trong đầu hắn, cũng vang lên thanh âm thương mang.
-Cầu Lâm tiên, cầu gần chân tiên, một khi bước vào trong đó, liền không được từ bỏ, không cách nào quay đầu lại!
Con người Sở Hành Vân ngưng lại, bước tiến cũng dừng lại, nhưng rất nhanh khóe miệng hắn hiện ra ý cười, bước chân ra một bước, tiến lên caafu lâm tiên không chậm trễ chút nào.
Sở Hành Vân tiến vào hành cung tiên chủ, tìm tung thích Thủy Lạc Thu, mục đích căn bản, không phải vì kỳ trân dị bảo, mà là nghiên cứu bí mật luân hồi thạch, cùng với nội tình luân hồi thiên đế.
Thủy Lạc Thu có quan hệ không cạn cùng luân hồi thiên đế, từ trên người nàng, Sở Hành Vân có thể biết được tất cả.
Điểm này, đối với Sở Hành Vân mà nói, rất trọng yếu, có thể sống lại, dù như thế nào hắn cũng muốn gặp Thủy Lạc Thu.
Nhưng so sánh cùng nhau, trọng yêu hơn là, Thủy Lưu Hương cũng ở trên cầu Lâm tiên!
Trước mắt, từng đạo ánh sáng lướt tới, đánh trên người Sở Hành Vân, chỉ trong phút chốc, Sở Hành Vân liền biến đến một không gian độc lập, ở trước người của hắn, có một con cổ viên, cao tới mười mét, cầm trường côn, thân thể giống như đúc ra từ vàng ròng, thả ra khí tức cuồng bạo đáng sợ.
-Cây cầu Lâm tiên này, có nhiều không gian độc lập liên tiếp, chẳng trách Lưu Hương không nghe được âm thanh của ta.
Sở Hành Vân liếc mắt nhìn phía trước, hắn phát hiện Thủy Lưu Hương đứng phía trước, thân thể bất động, nhưng khí tức, hoàn toàn không cảm giác được.
Cầu Lâm tiên, từng bước huyền diệu, chỉ có thông qua hết thảy không gian độc lập, mới có thể chân chính Lâm tiên.
Hống!
một tiếng thú gào đáng sợ vang lên, chỉ thấy hoàng kim cổ viên hướng phía Sở Hành Vân lao tới, mỗi bước đi ra, đều phảng phất rung chuyển núi, hư không điên cuồng run rẩy.
Hai con mắt Sở Hành Vân trầm xuống, hắn hơi nghiên người đi, lao thẳng đến hoàng kim cổ viên, ánh sáng hố đen lấp lóe, chứa sức mạnh hủy diệt đáng sợ, có thể dập tắt tất cả sự vật.
Thấy Sở Hành Vân chủ động ra tay, hoàng kim cổ viên phát sinh tiếng gào thét phẫn nộ, bàn tay to lớn đánh ra, trong mắt phát sinh một ánh sáng vàng, hướng phía Sở Hành Vân đánh tới.
Trong khoảnh khắc, hai người va chạm nhau, Sở Hành Vân chỉ cảm thấy hắc động trọng kiếm như đánh vào tường đồng vách sắt, bang tay hoàng kim cổ viên, kim quang lấp lánh, lại không rơi xuống hạ phong!
-Sức mạnh khí lực thật là khủng khiếp.
Ánh mắt Sở Hành Vân run lên, sức mạnh của hắn, dễ ràng giết chết cường giả âm dương cảnh, nhưng mà đánh vào bàn tay hoàng kim cổ viên, càng cảm giác bàn tay tê dạy, có thể thấy khí lực đối phương mạnh mẽ đến mức nào.
Khác với gương mặt kinh ngạc Sở Hành Vân, trái lại khuôn mặt hoàng kim cổ viên
hiện lên ý khinh thường cực kỳ nhân tính hóa, song chưởng phát ra ánh sáng lộng
lẫy, cực kỳ đáng sợ.
-ngươi nắm giữ sức mạnh khí lực, rất mạnh, nếu là ở bình thường, ta nhất định sẽ lấy đó để tôi luyện khí lực, chỉ có điều, hiện tại ta không rảnh rỗi.
Đố mặt với thế tiến công khủng bố của hoàng kim cự viên, Sở Hành Vân bỗng nhiên thu lại linh lực, đứng tại chỗ, không nhúc nhíc.
Chờ cự chưởng của hoàng kim cự viên đánh tới, lúc này Sở Hành Vân ngẩng đầu lên, con mắt hơi khép bỗng mở ra, thâm thúy.
Nhưng không giống chính là, trên tròng mắt đen nhánh kia, lại hiện lên từng đạo ánh sáng quỷ bí