Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 707: Hàn Ý

Chương 706: Hàn Ý

Ánh sáng ánh kim ngưng tụ, hóa thành một đạo U minh đồ văn, ở trên chỗ đỉnh đầu hoàng kim cổ viên, một vệt kim quang rủ xuống, bao phủ thân thể khổng lồ như tòa núi của nó.

Trong phút chốc, khí tức trên người hoàng kiim cổ viên cuồng bạo, đột nhiên trở nên yếu ớt đi rất nhiều, đồng thời, tốc độ cự chưởng nó đánh ra khi tức giận cũng chậm đi không ít, khó có thể áp chế được kiếm mang hắc động trọng kiếm.

Thấy thế, Sở Hành Vân lộ nụ cười thỏa mãn.

Một đạo Kim Qunag hoa này, chính là ánh sáng Minh CHú.

ở bên trong ánh sao bạo vũ, Sở Hành Vân nhìn thấy thi thể Cổ Cảnh Thiên, liền ở trong bóng tối thôi thúc công pháp thần bí, nuốt chửng võ linh U minh Cổ Đồng của hắn, lúc này cũng kế thừa được thiên phú võ linh.

Ánh sáng Minh chú. Là thiên phú võ linh thiên cấp thượng đẳng, có thể trong nháy mắt suy yếu ba phần thực lực của địch, hiệu dụng khủng bố, Sở Hành Vân có thể gặp phải thiên phú này, liền không thể nào bỏ qua.

Giờ khắc này, dưới ánh sáng Minh chú, khí tức hoàng kim cổ viên chở nên uể oải, Sở Hành Vân nắm lấy cơ hội này, hắc động trọng kiếm phóng ra ánh sáng dọa người, ẩn chứa một luồng lực lượng khủng bố, trực tiếp giết tới.

Nghịch kiếm thức!

Ánh kiếm bao phủ trời cao, nghịch chuyển ngũ hành, áp bách xuống, va chạm cùng song chưởng của hoàng kim cổ viên, sau đó đập tan thế tiến của Hoàng kim cự viên không chút vất vả nào cả.

-Không hổ là võ linh thiên cấp, thực bá đạo.

Sở Hành Vân hơi nghiên người, chậm rãi trở về mặt đất, tràn đầy ý ngạc nhiên, nhìn về bóng cổ viên đang mờ đi.

Thực lực hoàng kim cổ viên, rất mạnh, có thể đối đầu với cường gia âm dương cảnh, khí tức càng bá đạo, để hắn không thể một kiếm phá mở, nhưng phối hợp với ánh sáng Minh chú, đối phương, lại bị một chiêu đánh chết, bị chết rất triệt để.

Cái ánh sáng Minh chú làm suy yếu, không chỉ là thực lực, mà còn có khí lực, linh lực, thậm chí là khắp nơi toàn thân, trong nháy mắt tan rã hết thảy ưu thế đối phương.

Tuy nói Sở Hành Vân tận mắt chứng kiến sự bá đạo của ánh sáng Minh chú, nhưng sau khi triển khai ra, vẫn có chút khiếp đảm.

Thiên phú võ linh này, đủ để phá vỡ toàn bộ chiến cuộc!

Một thanh âm ầm ầm đột nhiên vnag lên, ngay phía trước Sở Hành Vân, ánh sáng ngôi sao lấp lánh, không gian rung động, hắn cảm giác thân thể của mình đi về phía trước, đột nhiên, quang cảnh trước mắt biến hóa, phảng phất như không gian qua lại vậy.

Tâm thần Sở Hành Vân ổn định, con mắt nhìn về phía trước, đã thấy bóng người Thủy Lưu Hương, xuất hiện cực kỳ rõ ràng ở nơi đó, phía sau người tản mát ra cửu hàn chi khí,rõ ràng như vậy, không xa xôi mơ hồ.

-Rốt cục đến.

Một đạo âm mừng như điên, phun ra từ trong miệng Sở Hành Vân, hắn nhìn phía Thủy Lưu Hương, cặp mắt bao hàm yêu thương, nhưng đột nhiên hiện lên một vẻ ngưng trọng.

Phía trước hư không, Thủy Lưu Hương đang gặp ác chiến.

Nàng đối mặt với bốn tôn Hoàng kim cổ viên, thân thể cao tới mười trượng, bên ngoài lưu chuyển ánh sáng vàng óng ánh, trường côn đồng thời đánh về phía trước, Thủy Lưu Hương đứng trước mặt bọn chúng, làm cho người ta có cảm giác cực kỳ nhỏ bé.

Ầm!

Đối mặt với thế tiến công của tứ tôn hoàng kim cổ viên, vẻ mặt Thủy Lưu Hương hoàn toàn không sợ hãi, trong lòng bàn tay nàng thả ra cửu hàn chi khó,, khẽ bước lên, giống như mạn vũ ở trong không gian, hàn quang đầy trời tiếp xúc với con ảnh, lập tức đém nó đông thành tượng/

Những hàn khí này không ngừng tràn ra, tiến tới bao phủ thân thể hoàng kim cổ viên, nhưng những ánh sáng vàng óng ánh không có vì vậy mà ẩm đạm, ngược lại càng trói mắt, thậm chí đánh tan tầng băng sương.

Ánh mắt của Thủy Lưu Hương, hiển nhiên cũng không nghĩ tới, cửu hàn chi khí không gì không đóng băng, lại không cách nào áp chế Hoàng kim cổ viên, nàng vung hai tay lên, vừa muốn tiếp tục oanh kích, nhưng không ngờ, bốn tôn hoàng kim cổ viên đã đến trước mặt nàng.

Tiếng răng rắc truyền ra, sương lạnh quanh thân Thủy Lưu Hương vỡ vụn, bốn đạo thân ảnh áp sát, mỗi một đạo, đều to tới hơn mười trượng, khí tức cuồng bạo, hung uy thả ra cuồn cuộn.

Thủy Lưu Hương nhìn chằm chằm phía trước, bỗng, một ánh sáng đen xẹt qua trời cao, kiếm ảnh hiện lên, trong hư không xuất hiện một bóng đen, tay cầm trọng kiếm, đón nhận chưởng ấn hoàng kim cổ viên.

-Phá cho ta!

Dứt tiếng, bóng người đen nhánh kia biến mất, giống như hòa vào kiếm ảnh, lao thẳng phía chưởng ấn, kiếm ảnh thâm thúy, phảng phất có thể nghịch chuyển thiên địa, mạnh mẽ chặn lại thế tiến công của chưởng ấn.

Bóng người Sở Hành Vân hiện lên, rơi xuống bên cạnh người Sở Hành Vân, kéo cánh tay phải của nàng, lùi vể phía sau.

Ầm ầm ầm!

Thời gian hai người lui vể, hư không rung động mạnh mẽ, khí tức cuồng bạo mở ra, lưu quang tầng tầng, mỗi một sợi đều mang theo sức mạnh kinh khủng, muốn hủy diệt tất cả.

Sở Hành Vân thở phào một cái, thực lực hoàng kim cổ viên này, so với con vừa nãy thì càng mạnh hơn, hỡn nữa, còn có bốn con, đồng thời ra tay, sức mạnh quá khủng bố, khó có thể đối đầu.

Hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt, quay đầu lại, lập tức cảm giác được luồng hàn khí đáng sợ, so với vừa nãy càng mạnh hơn, hàn khí tràn đến tay phải Sở Hành Vân, như, rồi bâu lấy maatjj, không ngừng lan tràn tới, cho đến khi đem cánh tay đóng băng lại.

Sở Hành Vân kinh hãi, nhưng tiếp theo đó, một bàn tay băng hàn, vỗ vào trên thân hắc động trọng kiếm, đóng băng ánh kiếm, đồng thời dư uy chấn vào lồng ngực Sở Hành Vân, đem hắn đánh xuống dưới.

Thân thể rơi xuống tầng đất, một tia tiên huyết đỏ sẫm, từ khóe miệng Sở Hành Vân tràn ra, hắn che ngực đứng lên, từng tiai cửu hàn chi khí, còn đang ăn mòn linh hải, để hắn không cách nào nhịn được, lại phun ra mấy ngụm tiên huyết.

-Lưu Hương, đây là ý gì?

Vẻ mặt Sở Hành Vân thống khố, so với những vết thương này, nội tâm hắn, thống khổ hơn vạn lần, người vừa công kích hắn, lại là Thủy Lưu Hương, người mà hắn yêu nhất!

So với vẻ mặt thống khổ của Sở Hành Vân, Thủy Lưu Hương vẫn lạnh lẽo như trước, chỗ hai mắt, không hề có tình cảm nói:

-Thử thách này, ta có thể ứng phó, ngươi, cút khỏi nơi này ngay lập tức.

Tiếng nói lạnh lẽo, như đâm thẳng vào tim gan Sở Hành Vân,để sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, hắn lập tức nói:

-Lưu Hương, ta cũng không có ác ý, chỉ là muốn giúp ngươi mà thôi.

-Câm miệng!

Thủy Lưu Hương lại hét lên một tiếng, tiếng quán tràn đầy hàn ý, thổi ở trong hư không, làm cho thiên địa linh lực kết thằng hoa tuyết, chậm rãi rơi xuống.

ở bên trong hoa tuyết, cặp mắt nàng óng ánh giống như bảo thạch, nhìn Sở Hành Vân lạnh lùng, tiếng nói lạnh lẽo:

-Ta là người Cửu Hàn Cung, tự nhiên không cần người khác trợ giúp, đặc biết là nam nhân trợ giúp, càng xem thường việc này.

-Còn nữa, tên của ta, ngươi không có tư cách hô lên, nếu có lần sau, ta tuyệt đối không bỏ qua dễ dàng, nhất định để ngươi vĩnh viễn không thể mở miệng nói chuyện!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch