Thủy Lạc Thu cùng Thủy Lưu Hương sợ rồi, đồng thời, các nàng cũng hiểu được, vì sao trên mặt Sở Hành Vân sẽ lộ vẻ bất đắc dĩ như vậy.
Trọng kiếm vô phong, lấy lực phá lực.
Kiếm càng nặng, càng to lớn, mang đến lực sát thương càng khủng bố.
Hiện tại hắc động trọng kiếm đã nặng đến 100 ngàn cân, đã làm kinh thiên động địa, một chiêu kiếm toàn lực hạ xuống, đồng cấp, hầu như không ai có thể chống đối, cho dù có vương khí hộ thân, cũng bị trọng thương.
Chỉ có điều, nếu kiếm trầm trọng quá mức như thế, e sợ kiếm tu khó mà thôi thúc, chớ nói chi là vung kiếm đả thương đối thủ.
Tăng một cảnh giới, liền tăng thêm 100 ngàn cân, điều này quá mức khủng bố.
Nếu cứ như vậy mà tính, khi Sở Hành Vân bước vào niết bàn cảnh, trọng lượng của hắc động trọng kiếm sẽ đạt tới triệu cân!
-Nếu như vẫn muốn thôi thúc hắc động trọng kiếm, như vậy lúc tăng cao tu vi cũng cần không ngừng tăng cường khí lực, đồng thời không ngừng tăng lên sức mạnh bản thân, bằng không, không cách nào sử dụng hắc động trọng kiếm.
Thủy Lưu Hương chăm chú, kiếm quỷ dị như thế, cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy.
Thủy Lạc Thu đưa mắt nhìn về hắc động trọng kiếm, nhưng không giống với Thủy Lưu Hương, kinh sợ trên mặt nàng tản đi, hai con mắt chăm chú xuất thuần, khi còn xẹt qua một vệt tinh mang.
-Thủy tiền bối, ngươi có phát hiện gì sao?
Sở Hành Vân sửng sốt một chút, hỏi Thủy Lạc Thu.
-Ngươi từng nói, bên trong chôi trọng kiềm này, tồn tại một vầng sáng đen kịt, linh lực tiếp xúc với vầng sáng này, liền có thể thức tỉnh ra thần thông huyền diệu, thứ nhất là hắc ẩn, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, thần thông thứ hai là lực hút, động với thiên địa, có thể tác dụng lên vạn vật.
-Nuốt chửng âm thanh, ánh sáng , tác dụng với vạn vật, yên diệt thiên địa, tam đại đặc tính này, vừa bá đạo vừa quỷ dị, lại giống như là hố đen trong truyền thuyết.
Hồi hộp!
Tâm thần Sở Hành Vân run lên, sắc mặt nghiêm nghị nói ra:
-Theo tiền bối, đạo quang ảnh đen kịt phong ấn bên trong hắc động trọng kiếm chia, vô cùng có khả năng là hố đen trong truyền thuyết?
Hố đen tồn tại, Sở Hành Vân chỉ thấy trong sách cổ, hắn biết, hố đen cực kỳ khủng bố, có thể nuốt chửng tất cả, dập tắt tất cản, ngay cả ánh sáng cũng không may mắn thoát khỏi.
Bên trong hắc động trọng kiếm, nếu như thật sự phong ấn hố đen, vậy thì đủ làm Sở Hành Vân cảm thấy khó dễ, sợ hãi.
-Lời vừa nãy của ta, chỉ là suy đoán mà thôi.
Lúc này, thanh âm của Thủy Lạc Thu vang lên lần thứ hai, truyền đến trong tai Sở Hành Vân, để hắn tỉnh lại.
Thủy Lạc Thu nhìn hắc động trọng kiếm, ngược lại nói:
-Huống chi, nếu như bên trong hắc động trọng kiếm, thực sự phong ấn hố đen, thì sức mạnh hắc động trọng kiếm này nắm giữ, tuyệt đối không chỉ như vậy, chỉ cần có thể trưởng khống triệt để ngươi liền không phải sợ cường địch.
-Con đường tu hành, tương tự như vậy, có thể dũng cảm tiến tới, không sợ hãi chút nào, nhưng nếu sợ hãi, bảo thủ, thì vĩnh viễn không tiến bộ.
Từng đạo tiếng nói, giống như là tiếng chuông,làm cho lòng Sở Hành Vân bừng tỉnh, hắn nhìn Thủy Lạc Thu một chút, lại nhìn hắc động trọng kiếm, cuối cùng đáp:
-Tiền bối giáo huấn, tiểu tử ghi trong lòng.
Thấy Sở Hành Vân hiểu ra, Thủy Lạc Thu gật đầu thỏa mãn, nàng xoay người một cái, quay về Sở Hành Vân nói:
-Hắc động trọng kiếm, tạm thời ngươi không cần lo lắng, so với nó, ta ngược lại càng hiếu kỳ đối với luân hồi thiên thư.
Trải qua Thủy Lạc Thu nhắc nhở, Sở Hành Vân rời mắt, nhìn về luân hồi thiên thư.
Giờ khắc này, hắn thành công bước vào âm dương cảnh, theo lý thuyết, đã có thể thành công mở ra luân hồi thiên thư trang thứ năm, được kỳ trân dị bảo do luân hồi thiên đế để lại.
Nghĩ đến đây, Sở Hành Vân không chậm trễ, lập tức nhanh chóng chuyển vào không gian luân hồi thiên thư.
Bá một tiếng!
Thời gian chuyển động, Sở Hành Vân chỉ cảm thấy trước mặt có một tia sáng xẹt qua, chợt hắn rời đi trong không gian, tia sáng này cũng lao ra, đồng thời ngược lên hư không, thả ra từng đạo thần quang chói mắt.
Mà để hắn cảm thấy kinh ngạc chính là, từng đạo thần quang này, hiện bảy màu, xán lạn đến cự điểm, tinh tế nhìn sang, thần mang còn giống như những cây lông chim, phiêu bạt xuống từ giữa bầu trời, trần ngập cảm giác phiêu dật.
-Dừng lại!
Sở Hành Vân hét lên một tiếng, tia sáng này hươi run lên một cái, thần mang từ từ rút đi, từ giữa không gian chậm rãi hạ xuống, cuối cùng hạ xuống một cái thất thải nghê thường.
-Quả nhiên là Thiên vũ nghê thường.
Thời điểm nhìn thấy thất thải nghê thường, Thủy Lạc Thu phát sinh một âm thanh cười nhạt, để ánh mắt Sở Hành Vân hơi ngưng lại, tinh tế đánh giá thất thải nghê thường.
Chất liệu nghê thường này, Sở Hành Vân không thể phán đoán ra, ngoại trừ tân mang bên ngoài, còn có lúc lộ ra cảm giác phù phiếm mờ ảo, đặc biệt là thần mang lấp lóe, tựa như một vùng không gian, đều như ánh dương, có thể làm cho nó bay lượng, không bị trở ngại.
Thủy Lưu Hương cũng nhìn Thiên Vũ Nghê Thường, trong con ngươi xinh đẹp, xẹt qua một đạo kinh diễm, trong miệng lẩm bẩm:
-Nghê Thường đẹp quá.
-Thiên Vũ Nghê Thường chính là chí bảo trấn tộc của Thiên Tiên tộc, mà người thiên tiên tộc, bất luận nam nữ, dùng mạo đều hoàn mỹ, lại cực kỳ chú trọng quần áo, vật này làm sao không đẹp được?
Thủy Lạc Thu quay về Thủy Lưu Hương nói, chợt quay về bên Sở Hành Vân:
-Thiên vũ nghê thường, chính là vô thượng đế binh, lấy tốc động nổi danh, chỉ cần mặc cái này vào, liền có thể tùy ý ngao du thiên khung, đồng thời có thể qua lại không gian, hoành độ hư không.
-Điểm này chẳng phải tương tự không thần thuấn bộ?
Sở Hành Vân lập tức nghĩ đến không thần thuấn bộ, cái này cũng có thể tùy ý qua lại không gian.
-Không thần thuấn bộ, là thiên phú võ linh, tuy có thể qua lại không gian, nhưng khoảnh cách quá lơn, lại cần tiêu hao năng lực lớn, mà thiên vũ nghê thường có thể hoành độ hư không, bằng vào điểm này, hai cái không thể tương luận.
Thủy Lạc Thu lập tức giải thích, ánh mắt nhìn về thiên vũ nghê thường một lần hữa, thở dài:
-Ngày xưa, ta từng tận mắt chứng kiến uy năng thiên vũ nghê thường, một khi luyện hóa hoàn toàn vật này, rất ít người có thể bắt được hình bóng của nó, hầu như có thể nói là ở thế bất bại.
Sở Hành Vân kinh ngjac, lời này từ trong miệng Thủy Lạc Thu nói ra, có thể thấy được chỗ kinh người của thiên vũ nghê thường.
Hai tay nhẹ nhàng nâng thiên vũ nghê thường lên, Sở Hành Vân đi đến bên cạnh Thủy Lưu Hương, đưa tới khá tùy ý, hành động này để Thủy Lưu Hương xửng sốt:
-Vân ca ca, ngươi muốn đưa thiên vũ nghê thường này cho ta?
Cửu hàn cung, chính là thế lực thần bí nhất bắc hoang vực, ở trong cửu hàn cung hai năm, Thủy Lạc Thu tự nhiên thấy nhiều kỳ trân dị bảo, ngay cả hoàng khí, cũng thấy một hai.
Nhưng thiên vũ nghê thường trước mặt này, chính là vô thượng đế binh, Sở Hành Vân đưa tới tùy ý như vậy, cũng khó tránh khỏi Thủy Lưu Hương có chút kinh ngạc, nếu đổi lại thành người bình thường, e rằng kinh hồn phách lạc!
-Thiên vũ nghê thường này là trang phục nữ tử, chẳng lẽ ngươi muốn ta mặc!
Sở Hành Vân trợn tròn mắt, sau đó cau mày, cười hắc hắc nói:
-lại nói, sau khi trở về Lưu Vân hoàng triều, muốn tổ trức hôn lễ long trọng, thiên vũ nghê thường này, vừa vặn làm hôn y, sau khi Lưu hương mặc vào có thể làm kinh diễm thiên hạ.
-Vô Thượng đế binh làm hô y, có phải hơi xa xỉ?
Thủy Lạc Thu dở khóc dở cười, nàng không tưởng tượng được, một hồi hôi lễ này, sẽ long trọng cỡ nào.
Chỉ một cái thiên vũ nghê thường, liền đủ để làm ra rung động lớn,cả bắc hoang vực, thậm chí cả chân linh đại lục đều sẽ chấn động!
-Ngươi là hậu nhân Thủy gia, lấy đế binh làm hôn y, có cái gì không được.
Thủy Lạc Thu phát sinh một tiếng cười, tầm mắt rơi vào trên người nói:
-Lưu Hương, ngươi mặc vào thiên vũ nghê thường, xem có thích hay không.
-Được.
Thủy Lạc Thu mở rmieejng, Lâm Tịnh Hiên không dám chống đối, huống chi, nàng cũng yêu thích thiên vũ nghê thường này, đã sớm muốn mắc vào.
Vù!
Thất thải thần quang tỏa ra lần thứ hai, bao phủ quanh thân Lâm Tịnh Hiên, cũng đưa nàng chậm rãi lên không trun, thân mang phóng thích lên, thời khắc nó tiêu tan, Thiên vũ nghê thường đã mặc vào người Thủy Lưu Hương hoàn mĩ.
-Đẹp quá!
Ánh mắt Sở Hành Vân thẫn thờ, nhìn phía Thủy Lưu Hương, lại có cảm giác không chân thật.
Đẹp như trong mộng đệp.
Dùng mạo Thủy Lưu Hương không tính là tuyệt sắc, nhưng cũng là xinh đẹp đáng yêu, khiến người ta cảm thấy thoải mái, mà khi mặc thiên vũ nghê thường, thần mang lan tỏa, cảm giác xán lạn, có cảm giác tuyệt trần mờ ảo, che khiếm khuyết Thủy Lưu Hương.
Hai thứ này phối hợp với nau, có thể nói là tuyệt phối, để Sở Hành Vân sinh ra ảo giác, đẹp đến mức khiên người ta không dám tin tưởng, không cách nào diễn tả bằng ngôn từ.
-Xác thực rất đẹp.
Thủy Lạc Thu vừa mở miệng, đem Sở Hành Vân kéo về thực tế, hắn chăm chú nhìn sáng, phát hiện Thủy Lưu Hương rơi từ không trung xuống, khuôn mặt đỏ chút, đồng thời cất thiên vũ nghê thường đi.
-Lưu hương, thiên vũ nghê thường này rất hợp với ngươi, cởi vội vã như vậy làm chi?
Sở Hành Vân cảm giác ngắm chữa đã, vẻ đẹp đó còn đọng mãi trong đầu hắn.
-Vân ca ca!
Khuôn mặt Thủy Lưu Hương càng đỏ, mạnh mẽ nhìn Sở Hành Vân một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa xao thiên vũ nghê thường nói:
-Ngươi vừa mới nói, thiên vũ nghê thường này là hôn y của ta, nên là ngày hôn lễ mới có thể mặc.
Đối với thiên vũ nghê thường, Thủy Lạc Thu yêu thích vô cùng, nhưng nguyên nhân trọng yếu nhất, vẫn là như nàng đã nói.
Thủy Lưu Hương không mặc, chính là không nỡ mặc.
Nàng muốn ở lúc mọi người chú ý, mặc thiên vũ nghê thường, lấy tư thái hoàn mĩ nhất, sát cánh cùng Sở Hành Vân.
Trở thành thê tử danh chính ngôn thuận.
-Cô gái nhỏ này, rất chu toàn!
Thủy Lạc Thu cười mỉm, chêu ghẹo.
Từng tiếng nổ vang rền lên từng tiếng, cả tiên chủ hành cung cũng rung động kịch liệt
-Xảy ra chuyện gì, Sở Hành Vân thu hồi tâm tư, nhìn lại theo tiếng động, trong hư không phía trước, hiện ra một đạo hào quang màu vàng.
Mà ánh hào quang óng ánh này, phát ra từ trung ương cao phong!