Kim quang từ hư không đến từ từ, trong nháy mắt tiếp xúc với cao phong trung ương, đột nhiên ánh sáng tỏa ra, cả cao phong bị bao phủ bên trong, sau đó, từng đạo ánh sáng thất thải phóng lên trời, xông lên vân tiêu, muốn đâm phá thiên khung. (cao phong- đỉnh núi cao)
Những cột sát thất thải này, chính là do tiên khí ngưng tụ, ai có tiên khí nhiều nhất, cột sáng càng trở nên ngưng tụ, cao vót, có thể rời đi khỏi cổ tinh bí cảnh trước.
Xếp hạnh trước sau, chính là bởi vì chuyện này,
Sở Hành Vân ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú từng đạo tiên khí, hơi có chút xuất thuần.
Thời gian khổ tu này, hắn từ trong miệng Thủy Lạc Thu biết đưuọc, những tiên khí này, cũng không phải bắt nguồn từ thiên địa, mà do cường giả đế cảnh phóng thích, tràn ngập các nơi cổ tinh bí cảnh, làm cho cổ tinh bí cảnh siêu thoát với thiên địa, có thể vĩnh hằng bất huhr.
Loại sức mạnh này, thuộc vào cường giả đế cảnh, là mục tiêu đời trước hắn truy đuổi, vào giờ phút này hắn cảm nhận gợn sóng tiên khí, trong lòng dâng lên hừng hực,
So với một đời trước nguy nan hắn đối diện, càng nhiều, càng gian khổ, nhưng chính bởi vì như vậy, hắn cũng bù đắp nhiều tiếc nuối kiếp trước, còn nhiều kỳ ngộ kiếp trước không dám nghĩ đến.
-Ở kiếm này, mục tiêu của ta, không chỉ dừng lại ở đế cảnh!
Trong mắt Sở Hành Vân xẹt qua từng đạo tinh mang, hắn tin tưởng, Đế cảnh, không phải là đỉnh cao nhất của con đường tu luyện, càng nhiều cảnh giới huyền bí hơn tồn tại.
Thủy Lạc Thu nhìn thấy vẻ mặt Sở Hành Vân, vui mừng nở nụ cười, nói:
-Thời gian gần đủ rồi, các ngươi cũng nên rời khỏi nơi đây.
Nói xong, ngọc thủ Thủy Lạc Thu đưa ra, khẽ vỗ nhẹ ở trong hư không.
Thanh âm ầm ầm vang lên, không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, một vòng xoáy đen kịt xuất hiện ở nơi này, điên cuồng xoay tròn, không còn tồn tại cảnh tượng rừng trúc nữa, hành cung tiên chủ mệnh mông, cứ như thế biến mất, ba người, hiện ra một nơi khác.
Đồng thời, ở trước Sở Hành Vân cùng Lâm Tịnh Hiên, cũng xuất hiện một cánh cổng to lớn, cửa đã sớm mở ra, bên trong có ánh sao lấp lóe, nối thẳng tới ngoại giới.
Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương nhìn về cánh cổng phía trước, đồng thời xoay người, đối với Thủy Lưu Hương nói:
-Khoảng thời gian này, làm phiền Thủy tiền bối chăm sóc, vãn bối cảm kích vô cùng.
Tu luyện ba mươi ngày, rất đắng, nhưng Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương thích thú.
ở đây, bọ họ quên đi tất cả thù hận, hết thảy cừu hận bỏ đi, mỗi ngày đều chìm đắm trong tu luyện, có vui cười, có trêu ghẹo, cũng có cảm động cùng nước măt.
Ba người bọn họ, không giống tiền bối cùng vãn bối, càng như là bằng hữu, giao tâm lẫn nhau, trò chuyện với nhau, không có bất kỳ bảo lưu, càng không có tính toán nham hiểm.
Chỉ tiếc, đoạn thời gian tốt đẹp này, lập tức sẽ kết thúc.
-Hai người các ngươi, một cái là hậu nhân Thủy gia, một cái có ngọn nguồn với ta, ta không chăm sóc các ngươi, thì còn chăm sóc ai?
Cặp mắt Thủy Lạc Thu hơi híp, bên trong tiếng nói, lại chứa cảm thán.
Nàng là cường giả đế cảnh, đứng trên nghìn vạn người, nhưng nàng, cũng chịu cô độc dòng dã 7000nawm, Thủy Lưu Hương cùng Sở Hành Vân rời đi, nàng làm sao không cảm thán!
-Đi thôi.
Thủy Lạc Thu chỉ về phía cánh cửa, cười nhạt nói:
-Hôm nay từ biệt, sau này sẽ gặp lại, vào lúc đấy, hai người các ngươi đừng làm ta thất vọng, ta ở bên trong bí cảnh theo dõi các ngươi.
Nói xong, ánh sao lấp lóe.
Sở Hành Vân cùng Lâm Tịnh Hiên nhìn kỹ, bóng người Thủy Lạc Thu từ từ phù phiếm, cuối cùng, chỉ còn lại đạo thanh âm quen thuộc kia, vang vọng hư không.
Sở Hành Vân nhìn Thủy Lưu Hương một hcust, hai nắm chặt tay, nhấc chân lên, hướng phía cửa bước tới.
-Vân ca ca.
Lâm Tịnh Hiên bỗng gọi Sở Hành Vân lại.
Sở Hành Vân nghi hoặc nhìn tới, đã thấy Thủy Lạc Thu lấy ra một viên ngọc óng ánh, chậm rãi đưa tới trước mặt hắn.
Ngọc thạch này, màu sắc xanh thẳm, bên trong có một cửu vĩ tiên hồ, chính là võ linh chi tinh Thủy Lạc Thu truyền thừa xuống.
-Tổ tiên từng nói, để ta cầm võ linh chi tinh giao cho thiên nguyệt tỷ tỷ, nhưng ta biết, thiên nguyệt tỷ tỷ cao ngạo, nếu như ta đưa cho nàng, nàng sẽ không muốn tiếp thu.
-Vì lẽ đó, võ linh chi tinh này, vẫn là do Vân ca ca dao cho Thiên Nguyệt tỷ tỷ đi, ta không ra mặt.
Nghe được lời Thủy Lưu Hương nói, ánh mắt Sở Hành Vân trở nên nhu hòa, đưa tay tiếp nhận võ linh chi tinh, cười khổ nói:
-Lưu hương, ngươi vẫn không thay đổi, đều nghĩ cho người khác..
-Vân ca ca…
Thủy Lưu Hương nhìn Sở Hành Vân, bàn tay nắm chặt, hơi dùng sức, sau đó, hai người đều nở nụ cười, bước tiến bước, đi đến cửa không giani.
Mà lúc này, ở ngoài Cổ tinh bí cảnh.
Xuất hiện bóng người, lít nha lít nhít, trải rộng khắp nơi.
Hôm nay, là ngày cổ tinh bí cảnh mở ra, rất nhanh, nhóm thiên tài yêu nghiệt tiến vào cổ tinh bí cảnh, sẽ lần lượt rời đi khỏi bí cảnh, đồng thời quyết định thứ hạng trước sau.
Thời gian cổng bí cảnh phóng ra kim quang, ánh mắt mọi người đều nhìn sang chăm chú, người đầu tiên rời khỏi bí cánh sẽ là người phương nào?
Ánh mắt trờ mọng của mọi người nhìn vào cổng bí cảnh.
-Người số một đi ra khỏi cổ tinh bí cảnh, nắm giữ quyền khiêu chiến ưu tiên, đây là một vinh quang đặc thù?
Có người mở miệng thảo luận.
Sau khi cổ tinh bí cảnh phát sinh dị tượng, không bao lâu, Dạ Thiên Hàn liền bị trục xuất ra ngoài, bên trong bí cảnh, khẳng định đã phát sinh đại sự, kết quả khó nói.
Có người lắc đầu, từ khi dị tượng xuất hiện, bọn họ rất khó dự đoán kết quả.
-Nắm giữ quyền khiêu chến, cũng không thể đại biểu cái gì, bởi vì lý do dị tượng, lục tông đại bỉ lần này, xa xa không giống quá khứ, các ngươi xem, ngoại trừ cửu hàn cung, hết thảy các thế lực khác đều rất coi trọng.
Lúc này, lại có một người nói thêm.
Mọi người hơi ngưng mắt, không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về phía hư không, nơi đó, có hơn hai mươi bóng người, trên người mỗi bọn họ đều tản ra khí tức cực kỳ kinh khủng.
Những cường giả này, đều đến từ ngũ đại thế lực, tất cả đều là cường giả niết bàn cảnh!
Chủ nhân thất tinh cốc, Phó Khiếu Trần, đến.
Môn chủ Đại La Kim môn, Lâm Nguyên đến.
Thân tiêu điện chi chủ, Cố Huyền Phong cũng đến.
Đứng đầu ngũ đại thế lực đều đến, đứng ở đó, niết bàn khí lan tràn ra, cũng làm cho không gian trở nên vặn vẹo, thiên địa phát sinh thanh âm on gong.
Cổ tinh bí cảnh xuất hiện dị tượng, quá đột nhiên, không có ai biết, chuyện gì xảy ra bên trong, ngũ đại thế lực quan tâm đến việc này rất nhiều, đến trước thời gian, muốn tận mắt chứng kiến.
Vào lúc này, hào quang càng thêm óng ánh chói măt, ánh mắt của hắn chăm chú như trước, đột nhiên ánh sáng lấp lóe, có hai bóng người trực tiếp chạy ra, giáp lâm trong hư không.
-Hai người đồng thời rời khỏi Cổ tinh bí cảnh?
Toàn bộ đoàn người run lên, hiển nhiên không nghĩ tới sẽ có kết quả như thế!