Mọi người nhìn chăm chú, hai xuất hiện trước mặt bọn họ, chính là hai tên thanh niên khí chất phi phàm, một người vác cổ đao, một người mặc trường bào tử kim, trong tròng mắt đều lộ ra vẻ đắc ý nồng đậm.
-Lại là Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên.
Ánh mắt đoàn người ngưng lại, cũng không có giật mình quá mức, 12 tên thiên tài yêu nghiệt, đều là nhân vật phong hoa tuyệt đại, thực lực chênh lệch cũng không lớn, bất luận người nào cũng có thể đạt được vị trí đầu tiên.
Bất quá, thời gian bọn họ cảm nhận được khí tức mạnh mẽ trên hai người, vẻ mặt đều cứng đờ, miệng mở lớn, phảng phất nhìn thấy truyện gì khó tin nổi.
-Sao có thể có chuyện đó, Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu, đều bước vào Âm dương cảnh, hơn nữa là âm dương cảnh tầng hai!
Trong nháy mắt, trong lòng đoàn người đầy kinh ngạc.
Con đường tu luyện, càng đi lên cao, độ khó càng lớn, cường giả Âm dương cảnh, có thể hấp thu sức mạnh thiên địa, cảm ngộ chân lý thiên địa, là một lột xác huyền diệu.
Muốn bước tới cảnh giới này, không chỉ cần một nguồn tài nguyên lớn, càng cần thiên phú kinh người, thiếu một thứ cũng không được, mặc dù thiên phú Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên kinh người, nhưng muốn ở trong ba mươi ngày bước vào âm dương cảnh tầng hai, là đều không thể.
Tu vi của hai người ở âm dương cảnh tầng hai cực kỳ vững chắc!
-Không hổ là nhi tử của Cố Huyền Phong ta.
Một tiếng cường sang sảng vang lên, chỉ thấy Cố Huyền Phong bước ra nhẹ nhàng, chớp mắt liền được trước Cố Thiên Kiêu.
Trên người hắn mặc tử kim trường bào, thân thể thon dài, ngũ quang khá cường tráng, giờ khắc này, trên mặt tràn ngập vẻ mừng rỡ như điên, đối với thành tích Cố Thiên Kiêu đạt được, hắn rất thỏa mãn, cười đến không ngậm được mồm vào.
-Thành tích Cố Thiên Kiêu, quả nhiên không tồi, cùng Lâm Tịnh Hiên so sánh, là bất phân cao thấp.
Ở thời khắc Cố Thiên Kiêu mở miệng, Lâm Nguyên cũng nhân chân đi đến, nói ra không chút yếu thế.
Hai người nhìn nhau, sau đó bùng nổ ra tiếng cười lớn, người phe mình, không chỉ có đạt được thành tích tốt, tu vi còn đột phá như thế, làm sao bọn họ không vui vẻ cho được.
Xèo!
Thời khắc này, bên trong Cổ môn có đạo kim quang lấp lóe lần thứ hai.
Ánh mắt đoàn người nhìn sang, đã thấy hai đạo bóng người đi ra, tâm thần không khỏi run lên.
Kết quả vòng sát hạch thứ nhất, thật cổ quái, sau khi Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên đi ra, lại có hai người cùng xuất hiện, càng khiến người ta kinh ngạc, đó là hai người này là Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu.
-Du chưa có thể đoạt được hạng đầu, nhưng thành tích này cũng xem như là tốt.
Tô Thịnh Đường nhìn như nho sĩ, thấy hai người Tô Tĩnh An đi ra, đồng thời đột phá lên âm dương cảnh, khá thỏa mãn .
Đến lúc này, đoàn người có thể xác định, sau khi cổ tinh bí cảnh phát sinh ra dị tượng, đã xuất hiện vô số kì ngộ, tốc lộ tu luyện của tất cả mọi người, đều được tăng lên nhanh chóng, tất cả đều vào âm dương cảnh.
-Lục tông thi đấu lần này, nhất định có một trận tranh đấu kịch liệt, cường giả âm dương cảnh chém giết, thật là khó gặp.
Có người lộ ra ánh mắt hừng hực, chờ mong trận chiến đấu tới.
Đương nhiên, có người vui cũng có người buồn.
Tinh Thần cổ tông cùng Vạn Kiếm Các, là hai người buồn, ngay cả Phạm Vô Kiếp cùng Cổ Phồn Tinh cũng không ngoại lệ, hai mắt nhìn gắt gao cửa vào, thâm thần khá căng thẳng.
ầm!
một vệt tử quang óng ánh tỏa ra, chợt đoàn người nhìn lại.
người này, chính là một cô gái, thân có tử quang, quần áo xinh đẹp, dùng mạo như thiên tiên, bước chân liên tục, tư thái tuyệt mĩ.
-Đi ra rồi!
trong nháy mắt nhìn thấy Liễu Thi Vận, Liễu Cổ Khung yên tâm, cục đá lớn được bỏ xuống, trên mặt hiện ra vẻ mừng rỡ như điên, hắc cũng phát hiện tu vi Liễu Thi Vận đã đạt đến âm dương cảnh.
Đột nhiên, đám người Tinh thần cổ tông lao tới Lâm Tịnh Hiên, Cổ Phồn Tinh cũng không ngoại lệ, hắn đi tới trước Liễu Thi Vận, vừa muốn nói chuyện, nhưng nhìn thấy ánh mắt Liễu Thi Vận chen một tia bi thương.
-Thi Vận, Cảnh Thiên có ở phía sau hay không?
Không biết vì sao, trong lòng Cổ Phồn Tinh tuôn ra dự cảm không lành mãnh liệt, vội vàng hỏi Liễu Thi Vận
Nghe nói như thế, tâm thần đoàn người căng thẳng, ánh mắt nhìn qua, trên mặt Liễu Thi Vận càng bi sắc, hàm răng nhẹ nhàng cắn vào môi, bên trong đôi mắt đẹp tràn ngập nước mắt.
Xèo!
Nàng còn chưa nói chuyện, cổ môn run lên lần thứ hai, từng đợt kiếm ngân vang lên ác liệt, hình như có một thanh kiếm ảnh lăng thiên đi tới, cả vùng không gian đều lan tràn ra cảm giác tĩnh mịch.
Đoàn người Vạn Kiếm Các rời mắt qua, liền nhìn thấy bóng người tiêu sái của Bách Lý Cuồng Sinh xuất hiện, kiếm chưa ra khỏi vỏ, nhưng trên dưới toàn thân hắn đều tràn ngập kiếm ý đáng sợ, thân không phải kiếm ý, nhưng ý như kiếm.
-Rột cục đi ra rổi!
Phạm Vô Kiếp thở phào nhẹ nhõm.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vị Bách Lý Cuồng Sinh cũng đạt đến âm dương cảnh, hơn nữa, kiếm ý Bách Lý Cuồng Sinh tản mát ra, rất khủng bố, ngay cả hắn cũng bị áp chế.
Thời gian chờ đợi bên trong, Bách Lý Cuồng Sinh cũng không quên tu luyện, hắn canh giữ ở Tề Tinh thánh điện, ngày ngày khổ tu kiếm thuật, cảm ngộ phá thiên kiếm của Phá Thiên võ đến, toàn thân hắn đắm chìm trong đó.
Rốt cục, thời gian rời khỏi cổ tinh bí cảnh, hắn tìm hiểu ra hoàn toàn ý của phá thiên kiếm, hoàn mĩ diễn hóa ra phá diệt kiếm ý, thực lực tăng lên mảng lớn!
-Ngươi, ngươi làm sao xuất hiện ở nơi này?
Không chờ mọi người mở miệng, chỉ thấy trong nháy mắt Bách Lý Cuồng Sinh xuất hiện, Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu tuôn ra vẻ nghi hoặc nồng đậm, cùng lên tiếng hỏi.
Không chỉ có hai ngời bọn họ, Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận, đều trợn to hai mắt, tỏ vẻ khó có thể tin, thời gian rời khỏi Cổ tinh bí cảnh, bọn họ cũng không nhìn thấy Bách Lý Cuồng Sinh, vì sao Bách Lý Cuồng Sinh rời đi cổ tinh bí cảnh?
Trên mặt bọn họ đầy nghi hoặc, liền ngay cả bản thân Bách Lý Cuồng Sinh cũng đầy nghi hoặc.
Hắn chỉ biết là, thời gian hào quang màu vàng hạ xuống, hắn cũng không có đi đến cao phong nơi trung ương, tiếp tục canh giữ tề tinh thánh điện, nhưng lúc đó có một ánh tinh thần hiện lên, chụp lấy toàn thân hắn vào trong.
Chờ khi Bách Lý Cuồng Sinh khôi phục tâm tình, hắn liền phát hiện mình ở đây, rời khỏi Cổ tinh bí cảnh.
Cảm thụ ánh mắt nghi hoặc mọi người, hắn cũng không mở miệng nói chuyện, quay người lại, lao trực tiếp đến cổ môn, không có mảy may do dự.
Một màn đột nhiên như thế, vốn để cho đám người nghi hoặc càng thêm nghi hoặc, đầu tiên Phạm Vô Kiếp cau mày, sau đó thân hình lóe lên, che ở trước mặt Bách Lý Cuồng Sinh, ngưng tiếng nói:
-Cuồng Sinh, ngươi đang làm gì?
Bên trong Cổ tinh bsi cảnh, còn có nhiều hạn chế, trong đó có một cái là, chỉ có võ giả thiên linh cảnh mới được vào, bằng không sẽ chịu phản phệ.
Hiện tại, Bách Lý Cuồng Sinh đã nhập âm dương cảnh, hắn tiến vào Cổ tinh bí cảnh, chính là muốn chết.
Nhưng trên mặt Bách Lý Cuồng Sinh không có ý sợ, trước sau đều lạnh lùng, bình tĩnh, hắn nhìn chằm chằm vào Phạm Vô Kiếp, mạnh mẽ nói:
-Lạc Vân còn ở bên trong, ta phải đợi hắn đi ra.
Lạc Vân?
Hai mắt Phạm Vô Kiếp nhăn lại, không yểu lời của Bách Lý Cuồng Sinh có ý gì.
Hắn di động tầm mắt, nhìn về hướng cổ môn, lại phát hiện tầng ánh sáng vàng của bí cảnh, đang khép lại, phảng phất như sắp biến mất.
-Không được!
Tròng mắt Bách Lý Cuồng Sinh run lên, thân hình cử động, lao vể phía cổ môn.
Cổ môn biến mất, quá nhanh, ngay khi Bách Lý Cuồng Sinh vừa động, cổ môn rộng lớn đã triệt để biến mất, liền không tìm thấy hình bóng.