Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 723: Chân tướng

Chương 722: Chân tướng

Cổ môn biến mất, cổ tinh bí cảnh liền đóng, chẳng biết lúc nào sẽ mở ra.

Tình cảnh trước mắt này, làm cho vẻ mặt mọi người kinh ngạc, trước mắt, thiên tài yêu nghiệt rời khỏi Cổ tinh bí cảnh, chỉ có sáu người, ngoại trừ Dạ thiên hàn, còn có năm người chưa từng xuất hiện.

Bọn họ, đã xảy ra chuyện gì, bị vây lại ở bí cảnh?

Trong khoảnh khắc, ngoài Tô Thịnh Đường, bốn thế lực còn lại đều cực kỳ khó coi, không có chút mừng rỡ nào, đặc biệt là Cổ Phồn Tinh, hai con ngươi hắn đột nhiên co rút, thân thể không tự chủ được mà run rẩy điên cuồng.

-Thi Vận, đây là có việc gì, ngươi có thể đi ra, vì sao hắn chậm chạp chưa ra?

Cổ Phồn Tinh hoảng rồi, ngay cả nói chuyện cũng không có chừng mực, rước lấy vẻ không thích của Liễu Cổ Khung.

Bất quá, hắn nói là sự thực.

Cổ Cảnh Thiên cùng Liễu Thi Vận, tuy đều là thiên tài của Tinh thần cổ tông, nhưng phân cao thấp, Cổ Cảnh Thiên vẫn cao hơn một chút, hắn nắm giữ U minh Cổ Đồng, hầu như có thể nói là đứng ở thế bất bại.

Thực lực Liễu Thi Vận hơi yếu, bình yêu rời khỏi bí cảnh, theo lý mà nói, Cổ Cảnh thiên cũng có thể rời đi.

Cảm nhận được thần thái căng thẳng của Cổ Phồn Tinh, sặc mặt Liễu Thi Vận run lên, nàng hít sâu một hơi, tiếng nói muốn ra, nơi phía sau, đột nhiên có âm thanh của Cố Thiên Kiêu truyền đến:

-Cổ tông chủ, coi như cửa không có đóng, Cổ huynh cũng không cách nào ra khỏi bí cảnh, hắn đã chết được nhiều ngày, xác chôn phê tích, cả hài cốt cũng không tìm được, đã chết thì sao có thể phục sinh đây?

-Cái gì? Cảnh Thiên đã chết rồi?

Hô hấp Cổ Phồn Tinh cứng lại, lùi lại vài bước chân, cảm giác toàn bộ thiên địa lay động, suýt chút nữa ngất tại chỗ.

Câu nói này truyền ra, làm cho mọi ngời hít vào một ngụm khí lạnh, Cổ Cảnh Thiên, chết rồi, hơn nữa còn chết đã được nhiều ngày, ngay cả hài cốt cũng không tìm được? Không khỏi có chút quá khốc liệt?

-Ai, ai giết con trai của ta!

Một tiếng rống giận dữ, từ trong miệng Cổ Phồn Tinh phát ra, nhỉ tửa của hắn, đường đường là thiên tài số một Tinh Thần Cổ Tông, phong hoa tuyệt đại, thiên phú tuyệt đỉnh, lại chết không toàn thây, hắn không thể nào tiếp thu được sự thực này!

Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng tới Cố Thiên Kiêu, mang theo một tia nghi hoặc, hi vọng từ miệng hắn biết được chân tướng sự việc, đồng thời, họ cũng muốn biết các thiên tài khác có bỏ mình hay không.

-Bí cảnh đóng, tất cả mọi việc cũng nên quên đi, vốn ta không muốn kể ra, nếu Cổ Tông chủ đã đặt câu hỏi, thân là vãn bỗi, tự nhiên ta không dám chống đối.

Cố Thiên Kiêu giả vờ bất đắc dĩ, ánh mắt của hắn nhìn vào trên người Bách Lý Cuồng Sinh, khóe miệng nhếch lên nụ cười nham hiểm.

Hắn hắng giọng một cái, lên tiếng nói:

-Bên trong cổ tinh bí cảnh, tràn ngập nguy hiểm vô cùng, mới đầu, tât cả mọi người đều tìm kỳ ngộ, thu thập tiên khí, nước sông không phạm nước giếng, muốn nỗ lực tăng lên tu vi của mình, để tranh cướp vinh quang ở võ đài.

-Nhưng, hai vị kiếm chủ của Vạn Kiếm Các, tính cách thích giết chóc, sau khi bọn họ tăng cao thực lực, liền bắt đầu đi xung quanh, chủ động khiêu chiến, lầm lượt giết chóc, càng giết bọn họ càng hăng, mà những người khác, kết cục đều thê thảm, đồng bạn Cố Mãng của ta, cùng với Đại La Kim Môn La sâm, đều chết ở trong tay hai người này.

-Cố Thiên Kiêu ngươi rất vô sỉ, lại nói sai sự thwucj!

Nghe hai câu này vừa nói ra, sắc mặt Tô Tĩnh An giận dữ, dứng dậy, tức giận nhìn Cố Thiên Kiêu, hắn chưa bao giờ nhìn thấy người vô sỉ như vậy.

Đối mặt với âm thanh quát mắng của Tô Tĩnh An, Cố Thiên Kiêu khinh thường, hỏi ngược lại:

-La Sâm chết trong tay Lạc Vân, là sự thật không thể chối cãi, các ngươi đều tận mắt thấy, mà cái chết của Cố Mãng, cũng do Lạc Vân hạ độc thủ, hắn là động bạn của ta, càng là huynh đệ, ta há có thể vô cớ mang tội này để lên người Lạc Vân?

Nói xong, Cố Thiên Kiêu âm thầm liếc mắt ra hiệu với Lâm Tịnh Hiên, Lâm Tịnh Hiên lập tức hiểu ra, lên tiếng nói:

-Điểm ấy, ta có thể làm chứng, xác thực là Lạc Vân giết chết Cố Mãng.

Hai người nói như vậy, để sắc mặt Tô Tĩnh An lộ vẻ khó khăn, hắn cũng không biết, Cố Mãng là do Dạ Thiên Hàn giết chết, nhưng vào giờ phút này, Dạ Thiên Hàn đã về cửu hàn cung, không người làm chứng, đến cùng chân tướng ra sao, toàn bộ chỉ theo lời nói Cố Thiên Kiêu.

Thấy Tô Tĩnh An không tiếp tục nói gì nữa, khóe miệng Cố Thiên Kiêu lộ ra vẻ cười nhạo, tiếp tục nói:

-Cho tới cái chết của Cổ cảnh thiên, nghe nói là do Lạc Vân hạ động thủ, chân tướng ra sao, phải hỏi Liễu cô nương.

Cái chết của Cổ Cảnh Thiên, Cố Thiên Kiêu cũng không tận mắt chứng kiến, hắn chỉ biết là, dị tượng là do Cổ Cảnh Thiên gợi ra, trước lúc đó hắn có cùng Sở Hành Vân tranh đấu.

Xét thây điểm này, Cố Thiên Kiêu trực tiếp dội nước bẩn lên người Sở Hành Vân, hắn muốn, tất cả mọi người đều nhằm vào Vạn Kiếm Các, nhằm vào Bách Lý Cuồng Sinh, chân tướng thực sự, hắn không để ý.

-Cố Thiên Kiêu nói, có phải là thật không?

Trong mắt Cổ Phồn Tinh, ẩn chứa lửa giận vô cùng, nhìn về phía Liễu Thi Vận, để nàng cảm giá da dẻ tổn thương.

Thân thể Liễu Thi Vận khẽ run, cuối cùng, nàng vẫn không nói gì, chỉ là gật đầu.

ầm!

sau khi biết đáp án, Cổ Phồn Tinh nổi lên lửa giận ngập trời, lửa giận bộc phát ra, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, mắt bốc hỏa, mang vài phần điên cuồng nhìn đám người Vạn Kiếm Các.

Người đồng dạng phẫn nộ khác, còn có Lâm Nguyên cùng Cố Huyền Phong, bọn họ cũng rất đau khi mất một thiên tài yêu nghiệt, mà hung thù đều là Lạc Vân của Vạn Kiếm Các.

-Chư vị tạm thời bớt giận!

ở trước lúc lửa giận ngập trời, Cố Thiên Kiêu lại sợ thiên hạ không loạn, âm thanh vang lên lần thứ hai:

-Sau khi dị tượng xuất hiện, Lạc Vân triệt để mất tích, hiện tại, Cổ Tinh bí cảnh đóng, hắn cho dù có ba đầu sáu tay, cũng không thể xuất hiện trước mặt chư vị, chỉ có điều, tên Bách Lý Cuồng Sinh này, là đồng lõa…

-Câm miệng!

Cố Thiên Kiêu vặn vẹo sự thực, Bách Lý Cuồng Sinh không để ý tới, nhưng Cố Thiên Kiêu nguyền rửa Sở Hành Vân, Bách Lý Cuồng Sinh không nhịn được, thời gian phun ra ngôn ngữ lạnh lùng, trên người hắn, một vệt phá diệt kiếm phóng lên trời, chặt đứt cả thiên địa linh lực một vùng không gian.

Nhưng mà, kiếm khí vừa tỏa ra, Phạm Vô Kiếp đột nhiên đưa tay ra, mạnh mẽ áp chế ánh kiếm ngày, sắc mặt đã khó coi tới cực điểm, lạnh lùng nói:

-Sao vậy? Ngươi còn muốn để tình thế nghiêm trọng hơn sao?

Phạm Vô Kiếp đang mang một tia tức giận, ánh mắt nhìn Bách Lý Cuồng Sinh, không chỉ không cảm nhận được sự bênh vực, thậm chí còn cảm nhận được một tia tiếc rèn sắt không thành thép.

-Sư tôn, ngươi…

Bách Lý Cuồng Sinh vung lên tiếng nói, không ngờ, âm thanh của Thường Xích Tiêu vang lên, quay về đám người phẫn nộ nói rằng:

-Chư vị, tính cách Lạc Vân thô bạo, lại am hiểu thủ đoạn đùa bỡn, là con sâu làm rầu nồi canh của Vạn Kiếm Các, mà Cuồng SInh kiếm chủ thẳng thắn, hắn bị Lạc Vân đầu độc, mới là ra một ít cử động.

-Hiện tại, kẻ cầm đầu là Lạc Vân đã chết rồi, chết chưa hết tội, tất cả ân oán ở cổ tinh bí cảnh, cũng nên xóa bỏ, cùng Cuồng sinh kiếm chủ, cùng Vạn Kiếm Các, không có quan hệ, hy vọng mọi người không bị thù hận che mắt.

-Xích Tiêu kiếm chủ nói không sai, tất cả sai lầm đều do Lạc Vân phạm vào, mong chư vị giữ lý trí.

Tần Thu Mạc đứng dậy, cuối cùng bổ sung ra một câu.

Hai người đều thấy được vẻ đắc ý trong mắt đối phương.

Sở Hành Vân vừa chết, bọn họ mừng rỡ như điên, cảm giác tảng đá lướn trong lòng buông xuống, không cần phải nghĩ tiếp tục báo thù, vì nó mà khổ sở buồn rầu.

Lời của bọn họ vừa nãy, ngoại trừ phát tiết hết ngày tháng quá, càng là biểu thị trung tâm về Phạm Vô Kiếp, hai người hiểu rất rõ tính tình Phạm Vô Kiếp, biết mình muốn làm cái gì.

Đúng như dự đoán, tiếng nói vừa hạ xuống, Phạm Vô Kiếp đưa ánh mắt thỏa mãn về phía hai người, con ngươi chuyển động nhẹ, bước ra, giả vờ bất đắc dĩ đón nhận ánh mắt của mọi người.

Đầu tiên hắn thở dài, mở miệng ra, chuẩn bị phủ sạch quan hệ cùng Lạc Vân, trong hư không đột nhiên vang đến thanh âm kiêu ngạo khó thuần quen thuộc:

-Cố Thiên Kiêu ngươi tốt xấu gì cũng là thiếu điện chủ Thần tiêu điện, lại vô sỉ đến mức này, ta thật cảm thấ bi ai cho Thần tiêu điện.

Lời này vừa dút, mọi người nhất thời ồ lên!

Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, nhìn thẳng đến nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy bên trong vùng hư không, có một cánh cửa mở ra,bên trong, có hai bóng người sinh vai mà đi.

-Là Lạc Vân, hắn… không có chết?

Cố Thiên Kiêu nhận ra Sở Hành Vân, bởi vì kinh ngạc, hai con mắt như muốn lồi ra ngoài, cảm giác như mình xuất hiện ảo giác.

Thấy bóng người Sở Hành Vân càng rõ ràng, kinh ngạc Cố Thiên Kiêu không giảm chút nào, ngược lại càng sâu đậm, đến cuối cùng, hắn không chỉ có trợn to hai mắt, liền ngay cả miệng cũng mở to.

Chỉ vì hắn phát hiện, tu vi Sở Hành Vân không còn là thiên linh tầng năm, mà là âm dương cảnh tầng một!

Càng kinh người hơn, thiên địa lực lượng lờ trên người Sở Hành Vân, rất nồng nặc, rất tinh khiết, muốn vượt xa hắn, cho dù hắn cùng Lâm Tịnh Hiên cộng lại đều chưa bằng Sở Hành Vân!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch