Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 730: Ma Chi Nhãn

Chương 729: Ma Chi Nhãn

Trước Lục Tông thi đấu, Cố Thiên Kiêu đối với Sở Hành Vân đã tràn ngập sát ý, như muốn giết chết Sở Hành Vân càng nhanh càng tốt.

Bên trong Cổ Tinh Bí Cảnh, Sở Hành Vân lại khiến hắn mất bảo vật Tỏa Không Linh Võng, còn phải chật vật chạy trốn, thậm chí suýt nữa vĩnh viễn chông thân trong cát vàng.

Những điểm này Cổ Thiên Kiêu nhớ nhất thanh nhị sở, không bao giờ quên.

Ba ngày nghỉ ngơi, Cố Thiên Kiêu từ trong tay Cố Huyền Phong triệu tập rất nhiều bảo vật thần thông, hoàn toàn nắm giữ tinh túy Thiên địa chi lực, thực lực có sự cải biến vô cùng lớn.

Luận độ tinh khiết của thiên địa chi lực, hắn tự nhận không bằng Sở Hành Vân nhưng thực lực chân chính không đơn thuần thể hiện trên độ tinh khiết của thiên địa chi lực, lá bài tẩy cùng kinh nghiệm chiến đấu, hay Võ linh linh bảo đều là yếu tố quan trọng.

Cố Thiên Kiêu tự cảm thấy, về những phương diện yếu tố này, hắn đều muốn vượt xa Sở Hành Vân, vì vậy hắn mới đem cơ hội tiến thẳng vào tứ cường nhường cho Lâm Tịnh Hiên, không thể chờ đợi mà chọn quyết chiến luôn với Sở Hành Vân, triệt để rửa mối nhục trước đó.

Hắn, tràn ngập tự tin.

-Xem ra trận chiến đầu tiên, chính là một hồi kịch liệt.

Không ít người nhìn phía bên này, Cố Thiên Kiêu tuy càn rỡ, nhưng cũng có năng lực để càn rỡ , nắm giữ hoàng khí Thần Tiêu Cổ Chung, luận đơn đả độc đấu, hầu như đứng ở thế bất bại.

-Đáng ghét!

Bách Lý Cuồng Sinh oán hận cắn răng, nhìn bên đã thấy Sở Hành Vân không nói một lời bước lên sàn chiến đấu, tròng mắt đen láy, ánh mắt sắc bén giống như đao phong.

Cố Thiên Kiêu bị này ánh mắt dọa nhảy, lạnh quá, tựa hồ cùng Sở Hành Vân lúc trước không giống, nhưng hắn cũng không có vì vậy cảm thấy sợ hãi, tay giương lên, màu máu tế thiên, Sát Thần Chi Thủ trôi nổi ở trong hư không, cười lạnh nói ︰

-Đánh đi, ta sẽ cho ngươi biết, cái gì là tán dương vọng.

Đối mặt với Cố Thiên Kiêu hung hăng, Sở Hành Vân duỗi tay một cái, Hắc Động trọng kiếm nắm tại trong tay, Hắc Kiếm chảy xuôi ánh sáng đen kịt, không giống với dĩ vãng, lúc này trong ánh kiếm có thêm một tia hắc ám chi khí, như ma.

Con mắt của hắn nhìn về trên đài, nhạt tiếng nói ︰

-Trên võ đài , có thể giết người hay không?

-Hả?

Lời ấy vừa ra khỏi miệng, Cố Huyền Phong cùng với các cường giả của các thế lực lớn trên mặt đều mang theo lạnh lùng, quét mắt nhìn về vị trí của Sở Hành Vân, trên võ đài , có thể giết người hay không, chẳng lẽ nói, Sở Hành Vân muốn giết Cố Thiên Kiêu?

Mặc dù Sở Hành Vân thực lực khó lường, kiếm thuật xuất chúng, nhưng muốn giết một tên thiên tài yêu nghiệt nắm giữ hoàng khí, căn bản không thực tế.

-Ngông cuồng.

Cố Huyền Phong cười gằn.

Lâm Nguyên cùng Cổ Phồn Tinh, cũng đều lộ ra vẻ mặt xem thường, cười nhạo nhìn Sở Hành Vân, mà Phạm Vô Kiếp tỏ rõ vẻ lúng tún, thầm mắng Sở Hành Vân không coi ai ra gì, mất mặt xấu hổ.

-Ngươi nếu có thể giết ta, vậy thì giết đi, ta chờ.

Cố Thiên Kiêu trong mắt lóe qua một tia sát cơ, khí tức thuộc về Sát Thần Chi Thủ sát phạt tỏa ra, khóa chặt Sở Hành Vân phía trước.

-Được.

Sở Hành Vân lãnh đạm đáp lại, hắn bước chân giơ lên, một bước hạ xuống, một đạo thanh âm ong ong truyền đến, trong chớp nhoáng , Cố Thiên Kiêu cảm giác hô hấp cứng lại, có một luồng áp lực vô hình, đột nhiên bao phủ thân thể của hắn.

Sở Hành Vân bước liên tục, theo mỗi bước chân của hắn, hắc quang trên người tràn ra như nước, khiến Cố Thiên Kiêu cảm giác được nguy cơ mãnh liệt, trái tim đập thình thình trong lồng ngực.

-Giết!

Cố Thiên Kiêu tức giận thét lên, thân hình lấp lóe, Sát Thần Chi Thủ tỏa ra thiên địa chi lực cuồng bạo, chớp mắt liền ập xuống trên người Sở Hành Vân.

-Khí tức sát phạt thật khủng khiếp, Cổ Thiên Kiêu lại có thể tu luyện bí thuật Sát Thần tới cảnh giới viên mãn.

Ánh mắt của Phạm Vô Kiếp mạnh mẽ run rẩy, Sát Thần Chi Thủ vốn là lợi khí sát phạt lại phối hợp với bí pháp Sát Thần càng phát huy sức mạnh kinh khủng.

Một chiêu này, nhìn như bình thường nhưng có thể giết chết cường giả Âm Dương cảnh dưới tầng ba.

-Thất bại cũng được, ít nhất có thể tiêu trừ lửa giận của Thần Tiêu điện.

Phạm Vô Kiếp âm thầm nghĩ trong lòng, hắn cảm nhận được thực lực khủng bố của Cố Thiên Kiêu, đã không còn hi vọng Sở Hành Vân có thể thắng, chỉ hi vọng thất bại không quá chật vật.

Trong lúc hắn đang chìm trong suy tư thì Sở Hành Vân cũng đã xuất kiếm.

Trọng Kiếm vung lên, hố đen ánh sáng tỏa ra.

Chiêu kiếm này yên lặng không tiếng động, không có thanh âm kiếm ngân vang, không có thanh thế cuồng bạo, đơn giản quét ngang, đánh về phía Sát Thần Chi Thủ của Cố Thiên Kiêu.

Trong khoảnh khắc Cố Thiên Kiêu chỉ cảm thấy đầu óc một trận rung động, Thiên địa mù mịt, hắn giống như đưa thân vào bên trong một mảnh thâm uyên hắc ám, một đạo ma quang khủng bố bắn tới, khiến sắc mặt hắn tái nhợt, tâm thần luân hãm đến đáy vực.

-"Thần Tiêu Cổ Chung, vĩnh Trấn trưởng không!

Dưới sự kinh hãi, Cố Thiên Kiêu thôi thúc Thần Tiêu Cổ Chung, từng đạo lực lượng trấn phong màu vàng bạo phát, bao phủ khắp toàn thân hắn từ trên xuống dưới, điên cuồng bảo vệ che chắn thân thể.

Phốc phốc!

Một tiếng vang nhỏ truyền đến.

Mà khởi nguồn của âm thanh, rõ ràng là Thần Tiêu Cổ Chung.

Cố Thiên Kiêu sợ hãi nhìn kỹ, khí tức sát phạt của Sát Thần Chi Thủ, bị Hắc Động trọng kiếm dập tắt. Kiếm phong giáng lâm khiến cho Sát Thần Chi Thủ phát sinh từng trận kêu rên, nhưng kiếm uy không giảm chút nào, lấy tư thế như bẻ cành khô, mạnh mẽ oanh kích ở trên Thần Tiêu Cổ Chung.

Giây lát, thiên địa chi lực trên người Cố Thiên Kiêu tan vỡ, tròng mắt hắn đã bị hắc quang bao phủ, môi khẽ mấp máy dường như không thể tin được sự việc phát sinh lúc này.

-Cho dù có hoàng khí hộ thể, ngươi vẫn phải chết.

Một đạo thanh âm lạnh như băng trực tiếp truyền vào trong tai của Cố Thiên Kiêu, hắn hai mở lớn hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh hắc y phía trước.

Cuối cùng, Cố Thiên Kiêu từ đầu đến cuối không có lên tiếng.

Hắn cảm giác trái tim đều muốn nổ tung, miệng phun ra một ngụm máu lớn, thân thể rơi xuống dưới, mà theo hắn rơi xuống dưới, còn có một đạo ánh kiếm, hố đen ánh kiếm.

Ầm ầm ầm!

Trong phút chốc, sân chiến đúc bằng hắc thạch cứng rắn lay động cực liệt , ánh sáng Hắc Kiếm mang theo khí tức hủy diệt lộ ra Ma Quang, đất trong nháy mắt tiếp xúc mặt, liền đem sàn chiến đấu nổ nát.

Ngàn vạn đá vụn hướng bốn phương tám hướng khuếch tán, đám người vây xem dồn dập lùi về phía sau, căn bản không giám nhìn thẳng cỗ ánh kiếm khủng bố. bên trong ánh kiếm phảng phất như chứa khí tức diệt sát, dù không nhìn trực tiếp nhưng hai chân bọn họ cũng như muốn nhũn ra.

Cố Thiên Kiêu mở miệng, không ngừng phun ra từng ngụm máu, thân thể hắn như đập xuống đống cát, chôn thật sâu ở bên trong mảnh phế tích trên sân đấu, trên mặt là vệt máu loang lổ, chật vật đến khó coi.

Sát Thần Chi Thủ lẳng lặng nằm bên cạnh hắn, ánh sáng sát phạt trở nên càng ảm đạm, mà Thần Tiêu Cổ Chung cũng là như thế, không còn ánh vàng, càng không còn một tia lực lượng trấn phong.

Trừ hai vật này, trên thắt lung của Cố Thiên Kiêu, còn có một viên Cổ Ngọc, tương tự cũng là một vẻ ảm đạm lu mờ.

Cổ Ngọc này, chính là ngọc la sinh của Đại La Kim Môn.

Cố Thiên Kiêu để Lâm Tịnh Hiên có thể lấy qua lượt, trực tiếp tiến vào tứ cường, cái ngọc la sinh này chính là đồ vật giao dịch, sau khi lấy được ngọc này Cố Thiên Kiêu liền đeo ở trên người.

Vạn vạn không nghĩ tới, ngọc này ở thời điểm then chốt, lại cứu hắn một mạng!

-Điều này không có khả năng, vẻn vẹn chỉ trong 3 ngày, Lạc Vân sao có thể mạnh mẽ tới mức này, một chiêu kiếm vừa nãy , coi như là cường giả Âm Dương cảnh tầng năm, cũng không dám khinh thường?

Cố Thiên Kiêu tâm thần nảy lên kịch liệt, lúc này, một vệt gió lạnh lướt nhẹ qua mặt khiến hắn rùng mình một cái.

Vừa ngẩng đầu, trong con ngươi của hắn, hiện ra một đôi con ngươi âm lãnh đến cực điểm, thâm thúy, vô tình, thô bạo , khiến cho hô hấp của hắn như ngừng lại, ngay cả tim cũng như muốn ngừng đập.

Con ngươi này, không giống người, hai con mắt, như. . . Ma!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch