Võ đài nứt toác, đá vụn cùng đất cát bay mù mịt, khiến cho đám người xung quanh đều sửng sốt, khiếp sợ nhìn một màn này.
Trận chiến này, kết thúc có chút nhanh.
Từ thời điểm Cố Thiên Kiêu ra chiêu tới giờ phút này, thời gian mới trôi qua không bao lâu, kết quả cũng đã rõ, Cố Thiên Kiêu bại, bị Sở Hành Vân dùng một chiêu kiếm đánh bại, không có một chút sức lực nào đánh trả.
Liễu Thi Vận nhìn một màn trước mắt, trái tim rung động kịch liệt, chỉ trong vòng ba ngày, thực lực Cố Thiên Kiêu tăng mạnh mẽ như vậy, lại thất bại.
Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An trong lòng cũng hơi co giật, tình cảnh trước mắt khiến hai người rung động thật sâu.
Một đám thiên tài yêu nghiệt khiếp sợ, những thế lực lớn ở trên kia cũng như thế, bọn họ một khắc trước còn đang giễu cợt Sở Hành Vân, hiện tại, những lời trào phúng kia hiện tại giống như bạt tai tạt vào mặt, khiến khuôn mặt bọn họ đỏ lên .
Đặc biệt là Phạm Vô Kiếp, khuôn mặt khi thì tái nhợt, khi thì mừng như điên, dáng dấp không khỏi khiến người ta buồn cười, không biết hắn là hỉ hay là ưu.
-Không được!
Đột nhiên, Cố Huyền Phong mặt đầy kinh sắc, phát sinh một đạo thanh âm.
Lời còn chưa dứt, khí tức trên người hắn trong nháy mắt điên cuồng bạo phát, kim quang chớp mắt lao tới, đâm thủng trời cao, giáng lâm đến trước người Cố Thiên Kiêu.
Ầm!
Trong chớp mắt kim quang rơi xuống, một vệt Hắc kiếm cũng rủ xuống, hai bên va chạm, vén lên một hồi uy thế khủng bố, võ đài vốn là rách nát không thể tả lần thứ hai rung lên, lại nứt thêm một vết rách khổng lồ.
-Cút ngay cho ta!
Cố Huyền Phong gào thét liên tục, lợi trảo đỏ như máu vung ra, muốn đem Hắc Kiếm ánh sáng xé rách , nhưng một trảo này của hắn lại rơi vào khoảng không, hư không nổ tung, cuốn lên lớp bụi mù mịt.
Ở giữa lớp bụi, Sở Hành Vân mặc một bộ đồ đen, tay cầm Trọng Kiếm, ngạo nghễ với thiên địa, tóc dài đenh nhánh tung bay, khóe miệng nhấc lên một độ cong nhàn nhạt, tà khí xung thiên, tràn ngập vẻ cười nhạo nhìn Cố Huyền Phong cùng Cố Thiên Kiêu.
-Vừa nãy là ai nói chờ ta đến giết?
Sở Hành Vân cười lạnh thành tiếng, nhất thời khiến hô hấp của Cố Thiên Kiêu cứng lại, máu nóng dồn lên, trực tiếp phun ra một ngụm máu, bắn đến trên mặt Cố Huyền Phong.
Cố Huyền Phong gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, hàm răng nghiến lại, rất muốn ra tay giết chết Sở Hành Vân ,thậm chí là chém thành muôn mảnh.
Nhưng, hắn lại không dám ra tay.
Trước khi quyết đấu Cố Thiên Kiêu càn rỡ đắc ý nói chờ Sở Hành Vân tới giết hắn, vừa này Cố Huyền Phong rat ay đã mất hết mặt mũi, hiện tại nếu hắn tiếp tục, uy danh Thần Tiêu Điện sợ là triệt để biến thành trò hề.
Huống hồ, hiện tại Sở Hành Vân nắm giữ rất nhiều đặc quyền, nếu hắn ra tay, chẳng khác nào vi phạm quy tắc sáu đại thế lực định ra, về tình về lý, hắn đều không thể ra tay, chỉ có thể nhịn.
-Tiểu súc sinh, ngươi sẽ vì này trả giá thật lớn.
Cố Huyền Phong toàn thân run rẩy, hắn nâng Cố Thiên Kiêu dậy , bước nhanh trở lại vị trí của chính mình, không muốn lại tiếp tục xấu mặt.
-Được, ta chờ.
Sở Hành Vân cười gằn, lời nói của hắn khiến Cố Huyền Phong suýt nữa không kiềm chế nổi lửa giận trong lòng, trên người trào ra sát ý khủng bố, làm cho không gian đọng lại.
-Trận chiến đầu tiên, người thắng, Lạc Vân!
Thấy bầu không khí trở nên đọng lại, Cổ Phồn Tinh vội vàng đi ra, hắn đầu tiên là trấn an Cố Huyền Phong, sau đó hai mắt tràn đầy âm lãnh nhìn phía Sở Hành Vân, không cam lòng nói:
-Lạc Vân, ngươi thành công thăng cấp tứ cường, hiện tại tạm thời lui ra đi.
Trong lòng hắn đồng dạng hận thấu xương Sở Hành Vân, Sở Hành Vân thắng lợi, hắn đương nhiên không muốn nhìn thấy, nhưng Sở Hành Vân lại toàn thắng Cố Thiên Kiêu, Cổ Phồn Tinh cho dù không cam lòng cũng chỉ có thể tiếp thu.
Tiếng nói truyền ra, đoàn người ở đây đều nghe được thanh thanh sở sở, Sở Hành Vân cũng không ngoại lệ, nhưng, hắn cũng không có ý lui ra, như trước đứng thẳng ở bên trong mảnh phế tích, tựa như một vị Chiến Thần giáng lâm trần thế.
-Những trận quyết đấu sau căn bản không có nửa điểm ý nghĩa.
Sauk hi dừng lại một chút, một giọng nói bất kham truyền ra từ trong miệng Sở Hành Vân khiến cho tất cả mọi người đều nhíu mày. Quyết đấu sau không có ý nghĩa?
Sở Hành Vân đem ánh mắt của mọi người đều thu vào đáy mắt, trên khuôn mặt lộ ra lúm đồng tiền tà tuấn, nói:
-Cuộc thi xếp hạng lần này, ta tất sẽ là đứng đầu, bất luận là kẻ nào đến, ta đều có thể chiến thắng, vì vậy mấy trận quyết đấu về sau không cần thiết tiếp tục, ai muốn đoạt vị trí đầu, liền lên đài đánh với ta một trận!
Lời nói vô cùng bình tĩnh mang theo khí khái ngông cuông tự đại rơi vào trong tai mọi người.
Cả một vùng không gian rộng lớn, tất cả mọi người đều trố mắt, bị lời nói của Sở Hành Vân chấn động, tất sẽ là người đứng đầu, vì vậy đứng võ đài nghênh đón chư địch.
Hắn muốn lấy sức lực của một người, thay đổi quy tắc cuộc thi xếp hạng!
- Lạc Vân này, đến cùng xảy ra chuyện gì, vẻn vẹn 3 ngày, không chỉ có khí chất của hắn thay đổi, ngay cả ngôn hành cử chỉ, cũng thay đổi, trở nên cuồng ngạo bất kham, bá đạo lăng thiên.
Đoàn người khe khẽ thì thầm, sau khi hoảng sợ, lại sinh ra một trận hừng hực.
Bao nhiêu năm, trên võ đài Lục tông thi đấu, chưa từng xuất hiện người bá đạo như vậy.
Hôm nay, bọn họ rốt cục có thể thấy!
-Làm càn, quy tắc Lục tông thi đấu, há lại chỉ vì ngươi muốn thay đổi liền thay đổi?
Cổ Phồn Tinh vốn là đè nén một bụng tức giận, nghe được lời này của Sở Hành Vân thì trực tiếp hướng về phía Sở Hành Vân thét lên.
-Chắc chắn sẽ là người đứng đầu, lời này thực sự là cười chết người bên ngoài, ngươi tính là thứ gì?
Lâm Nguyên cách xa cũng nổi giận, hắn ngang dọc Bắc Hoang vực nhiều năm, chưa bao giờ xem qua người ngông cuồng như vậy, một lời, liền nói mình chắc chắn sẽ là người đứng đầu.
Phạm Vô Kiếp vốn đang vui lớn hơn buồn, giờ khắc này lại bị lời nói của Sở Hành Vân làm cho tức giận, hắn nhíu chặt lông mày, miệng vừa mở, lại nghe được Bách Lý Cuồng Sinh cất cao giọng nói:
-Ta tự nhận không bằng Lạc Vân, trận chiến này, ta từ bỏ.
Hồi hộp!
Phạm Vô Kiếp tâm thần run lên, hắn quay đầu lại nhìn về phía Bách Lý Cuồng Sinh, Bách Lý Cuồng Sinh bình tĩnh đáp:
-Ta từ bỏ, cũng không phải là bởi vì tình đồng môn, một chiêu kiếm vừa nãy , quá khủng bố, ta không tiếp nổi.
-Ta đồng ý Cuồng Sinh Kiếm Chủ, trận chiến này, ta cũng từ bỏ.
-Ta từ bỏ.
Gần như là cùng lúc âm thanh từ Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu truyền ra, hai người mang theo bất đắc dĩ lắc lắc đầu, bước chân lùi lại, lui trở về bên cạnh Phó Khiếu Bụi.
-Các ngươi...
Phó Khiếu Bụi đầu tiên là sững sờ, sau đó là bất đắc dĩ thở dài, cũng không nói thêm gì.
Hắn thân là cốc chủ Thất Tinh Cốc, đối với thực lực của Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu, so với bất luận người nào đều rõ ràng hơn, nếu hai người này cầm võ cộng hưởng, miễn cưỡng còn có thể đỡ được một chiêu kiếm này của Sở Hành Vân, ngược lại muốn thắng, độ khó vô cùng lớn.
Hai người như vậy, một người, càng không thể địch lại.
Cho nên, đối với Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An nói từ bỏ, hắn tỏ ra là đã hiểu, cho dù mạnh mẽ lên đài, kết quả cũng sẽ là thảm bại.
Ba người từ bỏ khiến bầu không khí càng trở nên quái dị, ánh mắt của mọi người không tự chủ được hướng về phía Tinh Thần cổ tông cùng Đại La Kim Môn .
Bọn họ rất muốn biết, đối mặt với lời nói ngông cuồng của Sở Hành Vân hai thế lực lớn này sẽ tỏ thái độ như thế nào.