Ánh mắt của mọi người biết bao chói mắt, khiến cho sắc mặt Cổ Phồn Tinh không ngừng biến hóa, hắn quay đầu nhìn Liễu Thi Vận bên cạnh, âm thanh lạnh giá nói:
-Thi Vận, ngươi, lập tức lên đài.
Mệnh lệnh đột ngột khiến cho Liễu Thi Vận kinh ngạc, bên trong đôi mắt đẹp của nàng phản chiếu khuôn mặt âm lãnh của Cổ Phồn Tinh, bên trong tiếng nói là vẻ cứng rắn không thể làm trái.
-Tông chủ, Lạc Vân kiếm thuật bá đạo vô cùng, đối mặt với lực lượng trấn phong của Thần Tiêu Cổ Chung, lại có thể một chiêu kiếm nổ xuống, tuy nói trong này, cũng có một phần nguyên nhân là do Cố Thiên Kiêu không cách nào hoàn toàn phát huy hết lực lượng Thần Tiêu Cổ Chung nhưng điều này cũng có thể nói rõ thực lực Lạc Vân khủng bố, lấy cảnh giới trước mắt của Thi Vận, e sợ hoàn toàn không phải đối thủ của Lạc Vân.
Một vị Trưởng lão của Tinh Thần cổ tông mở miệng nói, tiếng nói đều có chút run rẩy.
Liễu Thi Vận nắm giữ Tử Tinh Võ Linh, thiên về trấn áp, xét trên phương diện nào đó thủ đoạn của Thần Tiêu Cổ Chung cùng phương thức chiến đấu của Liễu Thi Vận đều tượng tự, ngay cả
Thần Tiêu Cổ Chung cũng không thể trấn áp Sở Hành Vân, Liễu Thi Vận há có thể chiến một trận.
-Có phải đối thủ hay không, này có trọng yếu không?
Cổ Phồn Tinh vẻ mặt lạnh lùng như trước, ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân, nhìn cũng không nhìn Liễu Thi Vận một chút, nói:
-Thảng nếu Tinh Thần cổ tông chúng ta không chiến mà hàng, ngày sau, mọi người sẽ nhìn nhận chúng ta như thế nào, so với với đầu hàng ngay từ đầu, chẳng bằng lên đài chiến một trận, nói không chừng, Thi Vận có thể tìm tới cơ hội, một đòn chiến thắng Lạc Vân.
Lời này vừa thốt ra, những Trưởng lão của Tinh Thần cổ tông kia còn đang muốn nói gì đó, đều là lập tức ngậm miệng lại.
Bọn họ biết, giờ khắc này Cổ Phồn Tinh đã tâm thần đại loạn, căn bản là không hi vọng Liễu Thi Vận có thể chiến thắng Sở Hành Vân, cái hắn muốn tranh, cũng không phải thắng lợi, mà là một cái danh hão.
Liễu Thi Vận cũng nhận ra được điểm ấy, nàng mím mím môi, quay đầu lại nhìn về phía Liễu Cổ Khung, Liễu Cổ Khung khẽ gật đầu, quay về nàng nói ra:
-Thi Vận, Tông chủ nói khá có đạo lý, ngươi, lên đài đi.
-Cha. . .
Liễu Thi Vận ánh mắt đột nhiên biến đổi, lại nghe được Liễu Cổ Khung tiếp tục nói:
-Việc lần này quan hệ đến mặt mũi của Tinh Thần cổ tông, cho dù chắc chắn là thất bại không thể nghi ngờ, cũng phải chiến một trận, trong quá trình đối chiến, cần phải bảo vệ tốt chỗ yếu quanh thân, chỉ cần con còn một hơi, chúng ta đều có thể lập tức cứu.
Liễu Thi Vận vẻ mặt kinh ngạc, hai con mắt nhìn chăm chú vẻ mặt không cảm xúc của Cổ Phồn Tinh cùng Liễu Cổ Khung, trong lòng lan tràn ra một luồng bi thương, phảng phất không người nào có thể để cho nàng dựa vào.
Cùng lúc đó, ở khán đài một mặt khác.
Lâm Nguyên lộ ra tia sáng âm lãnh, nghiêng người sang, nói với Lâm Tịnh Hiên:
-Tịnh Hiên, trận chiến này, ngươi không thể tránh khỏi.
Sau khi nghe xong, Lâm Tịnh Hiên lập tức lộ ra vẻ mặt sợ hãi, ngữ khí trở nên hơi ấp úng:
-Cha, con biết, tất cả lấy tông môn làm trọng, nhưng con cùng Cố Thiên Kiêu thực lực xấp xỉ, con nghênh chiến Lạc Vân, e sợ phần thắng không cao.
Khi thấy Cố Thiên Kiêu thảm hại bên trong phế tích, bộ dáng chật vật thoi thóp, ý lạnh của Lâm Tịnh Hiên đối với Sở Hành Vân liền chuyển thành sự sợ hãi, vô cùng không muốn đánh một trận với hắn.
Vừa nãy, hắn nghe được đám người Tô Mộ Chiêu liên tiếp từ bỏ, trong lòng sợ hãi càng sâu, nếu như không phải Lâm Nguyên ở đây, hắn đã lựa chọn từ bỏ từ lâu ,không chiến mà hàng.
Kiếm đạo của Sở Hành Vân kinh khủng như thế, một chiêu kiếm lạc, vương khí rên rỉ, hoàng khí ảm đạm, thậm chí ngay cả sàn chiến đấu đều đã biến thành phế tích, Lâm Tịnh Hiên sợ hãi khiếp vía, tránh còn không kịp, sao dám chiến một trận.
-Phần thắng không cao, nhưng vẫn là có phần thắng, nếu ngươi có thể chiến thắng Lạc Vân, như vậy chức thủ khoa Lục tông thi đấu liền đem về cho Đại La Kim Môn chúng ta, mà ngươi, cũng sẽ trở thành thiên tài số một Bắc Hoang vực.
Lâm Nguyên dừng một chút, lạnh lùng nói:
-Còn nữa, vì có thể trực tiếp tiến vào tứ cường, chúng ta trả giá không ít , chỉ cần có một tia hi vọng, chúng ta đều phải toàn lực tranh thủ!
Mặc dù lời nói tràn ngập ý vị cổ động nhưng Lâm Tịnh Hiên không cách nào thoát khỏi sự sợ hãi, hai tay ẩn dưới lớp áo bào không ngừng run rẩy, hô hấp gấp gáp không ngớt.
Đối với những lời của hai thế lực lớn, Sở Hành Vân đều nhìn trong mắt, hắn cười lạnh một tiếng chậm rãi đi tới khan đài phía trước, sau đó dừng lại, vân đạm phong khinh nói:
-Hai người của hai đại thế lực các ngươi có thể cùng tiến lên.
Dứt lời, trong hư không đảo qua một trận gió nhẹ, lay động mái tóc dài màu đen của Sở Hành Vân.
Hắn, bá đạo lẫm liệt, nhưng cũng không phải là ngông cuồng.
Từ khi dung hợp sức mạnh hố đen hạt nhân, Sở Hành Vân liền hóa thành nửa người nửa ma, có thể phát huy ra sức mạnh chân chính của Hắc Động trọng kiếm, mỗi một kiếm của hắn, ẩn chứa đều là sức mạnh hố đen, dù cho chỉ có một chút, cũng đều cực kỳ cuồng bạo, khủng bố.
Dưới sức mạnh của một chiêu kiếm, cường giả cùng cảnh giới chắc chắn phải chết không nghi ngờ, đối với cảnh giới cao hơn, cũng có thể tru diệt tại chỗ.
Vừa rồi đối mặt với Cố Thiên Kiêu, nếu như không phải hắn có Thần Thần Tiêu Cổ Chung cùng ngọc la sinh, giờ khắc này, hắn đã là một bộ thi thể, tuyệt đối không có cơ hội sống sót.
Trong hư không, ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên người Sở Hành Vân, tầm mắt di chuyển, lại nhìn về phía Liễu Thi Vận cùng Lâm Tịnh Hiên, trong trường hợp như vậy, hai người đều không phải đối thủ của Sở Hành Vân, bọn họ sẽ như lựa chọn thế nào.
-Còn chờ gì nữa, lập tức ra tay!
Cổ Phồn Tinh cùng Lâm Nguyên gần như cùng lúc lên tiếng, vừa dứt lời, Lâm Tịnh Hiên cùng Liễu Thi Vận thân thể đều chuyển động, hướng về võ đài lao đi.
Tuy nói hai đấu một cũng không phải một cái sự tình hào quang gì, nhưng thực lực Sở Hành Vân bày ra thật đáng sợ, bọn họ thực sự không cách nào có dũng khí độc chiến Sở Hành Vân.
Tử Tinh Võ Linh tỏa ra, Liễu Thi Vận cắn chặt răng, trấn áp tử quang hóa thành từng đợt thuỷ triều, hướng về Sở Hành Vân.
Lâm Tịnh Hiên cũng ra tay rồi.
Thân thể hắn bay lên không, lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân phía dưới, khẽ quát một tiếng, trong hư không hiện ra Đại La đao hồn to lớn, La Sinh Cổ Đao ra khỏi vỏ, từ trong vòm trời đè xuống, trực chém Sở Hành Vân.
-Đến hay lắm!
Sở Hành Vân thân thể phóng lên trời, mắt lạnh, kiếm chiến, thẳng quét ngang trời cao mà đi.
Trong chớp mắt, khắp toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều tràn ngập kiếm ý, hố đen ánh sáng yếu ớt, ở trên thân kiếm nhảy lên, ma khí thẩm thấu, làm cho khí thế của hắn đột nhiên trở nên âm lãnh .
Hình bóng Ngũ Hành nghịch chuyển trôi nổi ở trên đỉnh đầu Sở Hành Vân, hắn vung kiếm, một mảnh Thiên Địa liền phảng phất như có một luồng sức mạnh nghịch chuyển rơi xuống, muốn dập tắt tất cả.
Sở Hành Vân nắm chặt Hắc Động trọng kiếm, mỗi một bước đều mang theo kiếm uy cùng ma khí cuồn cuộn, như Kiếm Thần, lại như Ma Tôn Hắc Ám, hai loại khí chất tuyệt nhiên không giống nhau lại hòa trộn vào nhau, rung động thật sâu tất cả mọi người.
-Người này, thật là yêu nghiệt, Vạn Kiếm Các, sợ là muốn quật khởi.
Phó Khiếu Trần thần sắc ẩn chứa kinh mang, tuy nói Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An cũng là thiên tài khó gặp, nhưng so với Sở Hành Vân thì có vẻ hơi bình thường, chiêu kiếm trước mắt này, nghịch chuyển ngũ hành, coi trời bằng vung, còn khủng bố hơn hồi nãy mấy lần.
Phạm Vô Kiếp cũng ngẩng đầu nhìn này một cảnh, nhưng vẻ mặt hắn cực kỳ quái dị, vừa vui, vừa lo, thậm chí còn mang mấy phần ý lạnh, căn bản không để người nào nhìn thấu.
Ầm ầm ầm !
Từng đạo tiếng nổ vang lên, ba cỗ sức mạnh kinh khủng đụng nhau, tử quang mênh mông như thuỷ triều ầm ầm dập tắt đi, ánh đao hùng hồn,thời điểm tiếp xúc được Hắc Động trọng kiếm, cũng trong nháy mắt nổ ra, ánh kiếm cùng ánh đao đan chéo, lưu quang rung động bay lượn, khiến đao hồn phát sinh từng trận gào thét.
Hư không hỗn loạn không thể tả, Sở Hành Vân như trước đạp bước, trên da thịt hắn, xuất hiện hai đạo ánh sáng bá đạo vô cùng, một đôi ánh mắt lạnh lùng, thậm chí chưa bao giờ hiên lên vẻ kinh sắc.
-Phá!
Hắn lạnh lùng đọc từng chữ,bỗng chốc tất cả hỗn loạn đều trở về tĩnh mịch.
phốc phốc
Tiếng vang truyền đến, Hắc Kiếm ánh sáng đâm vào trong cơ thể Đại La đao hồn, hắc quang lấp loé, trực tiếp hủy diệt, khiếnĐại La đao hồn tan thành mây khói.
-Chuyện này làm sao. . .
Lâm Tịnh Hiên nhất thời sợ đến không thôi, lời còn chưa kịp nói xong, Viễn cổ Đao Ý của hắn đã vỡ tan , sức mạnh kinh khủng xuyên qua La Sinh Cổ Đao, đi vào đến trong cơ thể , khiến cho lục phủ ngũ tạng mạnh mẽ run rẩy.
Tiên huyết đỏ sẫm nóng bỏng từ quanh thân Lâm Tịnh Hiên chảy ra, hắn hiện tại rốt cuộc biết, thực lực Sở Hành Vân khủng bố cỡ nào.
Chiêu kiếm này, phá diệt thương khung, căn bản không người có thể địch.
-Ngươi muốn chạy?
Sở Hành Vân nhìn thấy Lâm Tịnh Hiên điên cuồng chạy thục mạng, Trọng Kiếm di chuyển, ánh kiếm hủy diệt trong hư không ngưng tụ thành ngọn núi ầm ầm ập xuống, bao phủ lại hơn nửa võ đài, vùng hư không này, tất cả đều là ánh kiếm hủy diệt, tất cả như muốn tru diệt Lâm Tịnh Hiên.
Ánh kiếm đáng sợ khẽ ngân lên khiến Lâm Tịnh Hiên toàn thân đều dựng tóc gáy, hắn biết mình căn bản là không cách nào đỡ nổi chiêu kiếm này, tâm thần sợ hãi liên tục run rẩy, càng dâng trào ra khát vọng sống mãnh liệt.
Lúc này, hai con mắt hắn đọng lại, gắt gao tập trung trên người Liễu Thi Vận, tâm thần lạnh lẽo, hai tay dùng một loại tư thái thô bạo cuồng bạo, trực tiếp trói vai Liễu Thi Vận lại, sau đó ra sức hướng về sau vung một cái.
Dị biến đột nhiên xuất hiện kinh sợ tất cả mọi người, bao gồm cả Liễu Thi Vận .
Nàng chỉ cảm thấy đầu trống rỗng, thời điểm lấy lại tinh thần, thân thể, đã chủ động đón nhận ánh kiếm hủy diệt như núi.
Mảng không vô tận đen kịt xâm nhập hai mắt cùng tâm thần của Liễu Thi Vận, khiến thân thể nàng sau khi điên cuồng chiến, không tự chủ được nhắm hai mắt lại, phảng phất như toàn bộ thế giới đều biến mất trong khoảnh khắc này…