Tất cả những thứ này chỉ phát sinh trong tích tắc.
Thấy Lâm Tịnh Hiên không địch lại được Sở Hành Vân, Liễu Thi Vận lập tức lao lên nhưng nàng không nghĩ tới mình nhưng lại bị Lâm Tịnh Hiên lấy làm thế thân, đón nhận hắc kiếm ánh sáng đáng sợ.
Ở trên đài, tầm mắt mọi người đều ngưng trọng, tất cả đều không nghĩ tới Lâm Tịnh Hiên sẽ làm như vậy, để bản thân được sống sót mà bất chấp tính mạng của Liễu Thi Vận.
-Mau tránh ra!
Liễu Cổ Khung từ trong hoảng hoạn tỉnh lại, quay về Liễu Thi Vận rống to, Hắc Kiếm ánh sáng này kinh khủng như thế, ngay cả ngũ hành cũng có thể nghịch chuyển, Liễu Thi Vận làm sao có thể chống đỡ?
Bất quá, lời nói của hắn vừa ra khỏi miệng, ánh kiếm đã đến, trong nháy mắt bao phủ lại thân thể Liễu Thi Vận.
Ầm ầm ầm!
Thanh âm bạo phát, lấy võ đài làm trung tâm, khí lưu khủng bố cuồng loạn lăn lộn, mỗi một sợi Hắc Kiếm ánh sáng đều mang theo sức mạnh vô cùng bá đạo, như muốn đem tất cả phá hủy, làm cho võ đài trở nên vô cùng thảm hại, như trải qua một cơn hạo kiếp.
Ánh kiếm tàn phá bừa bãi, dư âm không ngừng.
Mọi người chỉ thấy võ đài hóa thành một mảnh hoang vu, ngàn vạn mảnh đá vụn trải rộng mặt đất, mà ở trung tâm tình cảnh càng khiếp người, thanh âm kiếm ngân on gong không ngừng, nơi đó như địa ngục, không có chút sức sống nào tồn tại.
-Nguy hiểm thật.
Lâm Tịnh Hiên đã chạy chốn được khỏi võ đài, hắn nhìn một mảnh phế tích kia thở phào nhẹ nhõm, nếu chiêu kiếm này rơi vào trên người hắn, e rằng hắn đã hồn về cửu tuyền.
Đồng dạng, ở trên khan đài , Liễu Cổ Khung giờ khắc này tâm thần như rơi xuống đáy vực, hai con mắt đỏ sậm, hắn tung người, thân thể cứng rắn muốn rơi vào bên trong mảnh phế tích bụi bay mù mịt kia, một trận kình phong đột nhiên quét qua, ngăn chặn bước tiến của hắn.
Luông kình phong này đem bụi mù chậm rãi tiêu tan, đoàn người nhìn chăm chú, đã thấy bên trong, Sở Hành Vân đứng sừng sững, đôi mắt lạnh lẽo như trước, vô tình, như Ma Tôn Hắc Ám khống chế sinh tử, khiến cho người ta không hẹn mà đều rét run.
Bất qua, trên tay hắn cũng không phải là Hắc Động trọng kiếm, mà là thân ảnh của thiếu nữ áo tím xinh đẹp, Liễu Thi Vận.
Hắn từ giữa không trung chậm rãi hạ xuống, đem Liễu Thi Vận cẩn thận từng li từng tí đặt xuống, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe thấy hỏi Liễu Thi Vận:
-Không sao chứ?
Nghe như thế, Liễu Thi Vận lập tức hoàn hồn, đôi mắt đẹp như bảo thạch nhìn chắm chú Sở Hành Vân, nhất thời lại có chút xuất thần.
Ánh kiếm đến gần trong gang tấc, nàng không thể tránh khỏi, gần như đã buông xuôi, chờ tử vong ập xuống, nhưng cũng chính trong nháy mắt đó, Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện cứu nàng một mạng.
-Ngươi, ngươi tại sao lại cứu ta?
Liễu Thi Vận phẫn nộ lên tiếng, nàng không hiểu, lý do tại sao Sở Hành Vân lại cứu nàng.
-Ta giết hắn là vì ta có lý do giết hắn, mà đối với ngươi, ta cũng không có hạ sát tâm.
Giọng nói Sở Hành Vân lãnh đạm như trước, nói xong hắn xoay người, chân hướng võ đài đi tơi
-Có lúc, vì tông môn hi sinh xác thực đáng tôn trọng, nhưng thời điểm làm ra hành động, cũng phải cân nhắc xem hi sinh như vậy, đến cùng có tất yếu không.
-Mạng của ngươi không thuộc về Liễu gia, cũng không thuộc về Tinh Thần cổ tông, chỉ thuộc về mình một ngươi , nếu ngươi cả đời đều sống theo mệnh lệnh của người khác, như vậy sẽ chỉ là một kẻ đáng thương.
Tiếng nói như vô hình Kinh Lôi, ở Liễu Thi Vận trong đầu nổ vang, nàng nhìn Sở Hành Vân bóng lưng, trong đầu, đột nhiên lóe qua từng cảnh tượng lúc nãy cảnh tượng, hai con ngươi co rút nhanh, phảng phất rõ ràng rất nhiều.
-Thi Vận, ngươi không có sao chứ?
Cho đến lúc này , Liễu Cổ Khung mới khoan thai tiến đến.
Hắn tinh tế đánh giá Liễu Thi Vận, rốt cục thở phào nhẹ nhõm, phía sau hắn, Cổ Phồn Tinh cùng một đám Trưởng lão cũng đi tới, trong lòng đều là một trận thất kinh, nghĩ đến mà sợ hãi, Tinh Thần cổ tông đã tổn thất một thiên tài yêu nghiệt, Liễu Thi Vận nếu chết đi, bọn họ sẽ không chịu đựng nổi cú sốc này.
Nhìn thấy vẻ mặt khiếp đảm của đoàn người, Liễu Thi Vận trong lòng không có nửa phần ấm áp, ngược lại, càng lạnh lẽo.
Nếu như Liễu Cổ Khung cùng Cổ Phồn Tinh thật sự quan tâm nàng, vì sao còn muốn nàng lên đài đánh một trận?
Hay là cái chân chính bọn họ để ý, cũng không phải là nàng mà là Tinh Thần Cổ tông.
-Đáng thương mà Lạc Vân nói tới, hẳn là chính là như thế .
Liễu Thi Vận trong lòng thở dài nói, nàng đột nhiên cảm thấy, cặp con mắt kia của Sở Hành Vân, cũng không âm lãnh như vậy, mà những người đang tụ tập xung quanh nàng bây giờ, tâm càng lạnh hơn.
-Lâm Môn chủ, hành động vừa rồi của Lâm Tịnh Hiên, ngươi muốn giải thích thế nào?
Xác định Liễu Thi Vận không đáng lo ngại, Cổ Phồn Tinh liền không tiếp tục để ý, ánh mắt lạnh như băng nhìn phía Lâm Nguyên Ly, càng tập trung ở trên người Lâm Tịnh Hiên.
-Chuyện này. . .
Lâm Nguyên Ly nghẹn lời, bất luận từ góc độ nào mà nói thì hành động của Lâm Tịnh Hiên đều là hành động tiểu nhân, hắn không cách nào, cũng không thể nào phản bác lại, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ lúng túng.
Nhưng, lúng túng thì lúng túng, trong lòng Lâm Nguyên Ly rất là tán thành cách làm của Lâm Tịnh Hiên.
Tình huống vừa rồi vô cùng nguy cấp nhưng nếu đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ dùng Liễu Thi Vận làm bia đỡ đạn, đương nhiên lời này hắn không thể nói ra trong đầu tâm tư bề bộn, đang suy tư phải giải thích với Cổ Phồn Tinh như thế nào.
-Hai thế lực lớn các ngươi, tựa hồ hiện tại không phải lúc thảo luận đi?
Thời điểm Lâm Nguyên Ly suy tư, thanh âm Sở Hành Vân vang lên, đem ánh mắt của mọi người đều hấp dẫn tới.
Hắn đứng giữa đám phế tích, đem tất cả mọi người thu vào trong mắt, mở miệng nói từng chữ:
-Vừa nãy đã có ba người từ bỏ quyền, ba người bại dưới tay ta, dựa theo quy định, chức thủ khoa thi đấu, hiện tại có thể trao cho ta chưa.
Đoàn người nghe được lời nói này, vẻ mặt có chút cổ quái.
Từ khi Lục tông thi đấu lập ra tới nay, cục diện như thế này còn chưa bao giờ xuất hiện qua, quy tắc của cuộc thi đều bị Sở Hành Vân làm thay đổi, đồng thời còn dùng thực lực bá đạo khủng bố đánh bại ba người.
Hắn tuy không để bất cứ ai vào trong mắt nhưng mọi người lại không cách nào phản bác, chỉ vi thực lực của sở Hành Vân hiện tại, hắn có tư cách nói ra những lời đó.
-Lạc Vân.
Dừng một chút, Cổ Phồn Tinh mở miệng, Sở Hành Vân quét mắt nhìn đối phương, thấy trên mặt
Cổ Phồn Tinh hiện lên vẻ không cam lòng, cuối cùng thở dài một hơi, trầm giọng nói:
-Cuộc thi xếp hạng lần này, ngươi là người thắng cuối cùng, hiện tại ta tuyên bố, Lục tông thi đấu chức thủ khoa, thuộc về Lạc Vân.
Dứt tiếng, nguyên bản âm thanh nghị luận hỗn loạn, trong nháy mắt dừng lại, không khí trở nên hoàn toàn yên tĩnh, nhưng loại yên tĩnh này cũng không kéo dài bao lâu, rất nhanh, tiếng thở dài, không cam lòng, cùng với tiếng bàn luận, một lần nữa truyền ra.
Kết quả như vậy, đoàn người cũng không cảm giác bất ngờ, chỉ là trong đầu, còn hiện ra phong thái bá đạo của Sở Hành Vân , hai con mắt nhìn phía trước, trong lúc nhất thời lại có một loại cảm giác như bừng tỉnh giấc mộng.
12 tên thiên tài yêu nghiệt, vốn Sở Hành Vân tu vi thấp nhất, cuối cùng hắn không chỉ có bước vào Âm Dương Cảnh, còn nắm giữ thực lực bễ nghễ, hung hăng đoạt chức thủ khoa.
Tất cả những thứ này, vô cùng mộng ảo, nhưng lại là sự thực.
-Trận chiến này thắng được thật đẹp .
Một đạo âm thanh sang sảng truyền ra, bóng người Bách Lý Cuồng Sinh lướt tới, rơi xuống bên cạnh Sở Hành Vân:
-Chức thủ khoa, quả nhiên trừ ngươi ra không thể là ai khác.
Vân Trường Thanh cùng Tô Lãnh Lưu cũng đều dồn dập đi tới.
Trên mặt bọn họ cũng mang theo một tia khó tin, nhưng càng nhiều hơn chính là mừng rỡ.
Những năm gần đây, Vạn Kiếm Các hầu như đều nằm ở vị trí đáy, tài nguyên tu luyện ít ỏi, địa vị cũng không bằng những thế lực khác.
Thời điểm bắt đầu, bọn họ chỉ hi vọng thứ tự năm nay, có thể tăng lên trên một chút để giảm bớt vẻ khốn quẫn. Vạn vạn không nghĩ tới, Sở Hành Vân lại lấy tư thái Hắc Mã bộc lộ tài năng, đoạt được chức thủ khoa.
Không thể không nói, ngạc nhiên mừng rỡ như vậy, quá lớn, quả thực để bọn họ cho rằng đang nằm mơ.
Đối mặt với những lời chúc mừng, trên mặt Sở Hành Vân cũng không có quá nhiều biến đổi, chỉ cười nhạt, ánh mắt rơi xuống trên người Phạm Vô Kiếp mở miệng nói:
-Các chủ.
Phạm Vô Kiếp trên mặt cũng là tràn ngập ý mừng.
Hắn nghe được thanh âm của Sở Hành Vân, nụ cười trên mặt càng tăng lên, chưa kịp mở miệng, lại nghe được Sở Hành Vân đặt câu hỏi:
-Dựa theo quy định kỳ trước của Lục tông thi đấu, sau khi cuộc thi xếp hạng kết thúc, các tông cần thương thảo phân phối tài nguyên tu luyện, thời gian này rơi vào khoảng ba ngày, ta nói đúng hay không?
-Không sai, chờ vấn đề tài nguyên phân phối thương thảo xong xuôi, Lục tông thi đấu, phương mới xem như là chân chính kết thúc.
Vừa nhắc tới tài nguyên phân phối, trong lòng Phạm Vô Kiếp liền một trận mừng như điên, hắn nụ cười đầy mặt nhìn Sở Hành Vân, nhưng Sở Hành Vân lạnh lùng xoay người, thân thể chạy nhanh đến giữa không trung.
Chỉ nghe hắn lãnh đạm nói:
- Sự tình liên quan tới tài nguyên phân phối, ta không có nửa điểm hứng thú, ba ngày này, ta cần bế quan tĩnh tu, tất cả công việc đều giao cho ngươi xử lý đi.
Sau khi nói xong, Sở Hành Vân cũng không chờ Phạm Vô Kiếp đáp lại, thân hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Nhìn bóng người Sở Hành Vân, vẻ mặt tất cả mọi người ở đây lần thứ hai sửng sốt, có mấy người khuôn mặt cũng bắt đầu co giật.
Người này cũng không khỏi quá ngông cuồng đi. Lời vừa rồi của hắn, giống như là chỉ huy Phạm Vô Kiếp vậy, phảng phất các chủ Vạn Kiếm Các chính là hắn, mà Phạm Vô Kiếp chính là thủ hạ của hắn…
-Lạc Vân, ngươi. . .
Tần Thu Mạc cũng cảm giác được điểm ấy, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, chuẩn bị quát lớn một phen, đả kích nhuệ khí người kia, nhưng vừa mở miệng, Thường Xích Tiêu bên cạnh liền xoay đầu lại, liếc mắt ra hiệu.
Lúc này thường Xích Tiêu, trên mặt cũng không có vẻ kinh sắc, càng không tỏ vẻ giận dữ, rất bình tĩnh, nhưng ở trong yên tĩnh, lại lúc ẩn lúc hiện một ít giảo hoạt.
Hắn tâm niệm khẽ động, âm thầm truyền âm với Tần Thu Mạc nói:
-Cổ ngữ nói, vừa qua khỏi dịch chiết, Lạc Vân này, chẳng mấy chốc sẽ biến thành một bộ tử thi lạnh lẽo, ngươi cần gì phải chấp nhặt với hắn.