Thường Xích Tiêu tự tin như vậy cũng không phải không có nguyên cớ.
Hắn chưởng quản nội vụ nhất mạch nhiều năm, đối với thủ đoạn cùng tính tình của Phạm Vô Kiếp cực kỳ thấu hiểu, có thể suy đoán hành vi cử chỉ của người kia, hắn mới có thể đứng vững gót chân lâu như vậy ở trong Vạn Kiếm Các.
Dù sao Phạm Vô Kiếp chính là cường giả Niết Bàn Cảnh, đã vượt qua ba lần lôi kiếp, là Kiếm tu đứng đầu Bắc Hoang Vực, nếu hắn tự mình rat ay, Sở Hành Vân há có thể có đường sống, chỉ một chiêu kiếm liền lập tức giết chết Sở Hành Vân.
Hô!
Một luồng gió đêm man mát thổi vào Thánh Tinh thành, giờ khắc này đêm đã khuya, mây đen dày đặc bao phủ toàn bộ bầu trời đem, che lấp đi những ánh sao, làm cho cả một mảnh Thiên Địa đều âm u, khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái.
Trong thành trì tịch lieu không người, một đạo thân ảnh xuất hiện, một tên hắc y nam tử đạp hư không, như u hồn trôi nổi, yên lặng không tiếng động hướng về đình viện của Sở Hành Vân lao đi.
Người này, chính là Phạm Vô Kiếp.
Trên thực tế, Thường Xích Tiêu suy đoán, cũng chính là suy nghĩ trong lòng của Phạm Vô Kiếp, bất quá, hắn có đoán sai một chút.
Phạm Vô Kiếp xác thực xác thực chuẩn bị giết Sở Hành Vân, dập tắt lửa giận của ba thế lực lớn, nhưng, hắn cũng không có dự định sau ba ngày mới giết Sở Hành Vân, mà ngay đêm nay, hắn liền muốn động thủ!
Bóng người ở trong đêm tối phập phù, trong chốc lát, Phạm Vô Kiếp liền đến bên ngoài một mảnh rừng cây rậm rạp, trong rừng cây, một toà đình viện thanh lịch sừng sững, cực kỳ dễ thấy.
-Rất tốt, trong đình viện chỉ có một mình Lạc Vân.
Phạm Vô Kiếp híp hai con mắt, tùy ý quét qua, liền đem toàn bộ đình viện nhìn thấu, thời khắc này, Sở Hành Vân đang ngồi trong đình viện tĩnh tu, chỉ có duy nhất một mình hắn.
Hắn biết, Sở Hành Vân đắc tội không ít người, nhưng cũng kết giao không ít người, nếu trong đình viện còn có những người khác, không thể nghi ngờ sẽ tăng thêm độ khó để hắn ra tay.
May là hắn vận khí không tệ, lúc này trong đình viện, ngoại trừ Sở Hành Vân không còn ai khác.
Đối với Sở Hành Vân, Phạm Vô Kiếp đã sớm động sát tâm.
Thời điểm Sở Hành Vân chưởng quản ngoại môn, Phạm Vô Kiếp liền nhạy cảm chú ý tới, lòng dạ, thủ đoạn, mưu lược cùng thiên phú của Sở Hành Vân, đều không kém hắn, thậm chí càng vượt qua hắn.
Trọng yếu hơn chính là, Sở Hành Vân đối với hắn cũng không tín phục, năm lần bảy lượt từ chối hắn, nếu như không phải suy nghĩ vì Lục tông thi đấu, từ lúc bên trong Tẩy Kiếm Trì, Phạm Vô Kiếp đã muốn động thủ giết Sở Hành Vân!
-Bây giờ nghĩ lại, may là lúc đó ta nhịn xuống sát ý, bằng không, chức thủ khoa này, cũng không tới trên tay của ta. Lạc Vân kẻ này mang đến cho ta quá nhiều ngạc nhiên mừng rỡ, vì thế, ta cũng không cần dằn vặt hắn nhiều hơn, trực tiếp một kiếm giết chết.
Phạm Vô Kiếp ở trong lòng thầm nghĩ, trong mắt hắn, một kiếm giết chết Sở Hành Vân, đã là nhân từ lớn nhất đối với Sở Hành Vân .
Cũng chính là thời khắc này, Phạm Vô Kiếp không tiếp tục ẩn giấu bộ mặt thật của mình nữa, bên trong đôi con mắt lập loè ánh sáng lạnh lẽo, hắn như một con rắn độc đang lộ ra răng nanh sắc bén nhất .
Lạch cạch!
Phạm Vô Kiếp từng bước tiến về phía trước, vừa bước vào trong rừng cây, lông mày của hắn lập tức nhăn lại, ánh mắt nhìn về phía bên cạnh, nơi đó là một tảng đá tớn, bên trên tảng đá, một ông già mặc áo đen, đầu tóc trắng xóa đang chễm chệ ngồi ở đó.
Lão giả áo đen này tựa hồ đã chờ trực ở đây khá lâu.
Hắn cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Phạm Vô Kiếp, lập tức di chuyển thân mình đứng dạy, thân thể lọm khọm thấp bé giật giật, có chút không kiên nhẫn nói:
-Phạm Các chủ, ngươi cuối cùng cũng xuất hiện, ta chờ đến độ sắp muốn ngủ.
-Ngươi là người phương nào?
Trái tim Phạm Vô Kiếp mạnh mẽ run rẩy , bước chân hơi lui lại, tinh tế đánh giá lão giả mặc áo đen này.
Thời điểm đến trước rừng cây, Phạm Vô Kiếp rất chắc chắn cả một rừng cây ngoại trừ hắn và Sở Hành Vân tuyệt đối không tồn tại người thứ hai, nhưng lúc này, ông lão áo đen lại xuất hiện, hơn nữa bộ dạng có vẻ như đã ở đây khá lâu.
Từ đầu tới cuối Phạm Vô Kiếp đều không cảm nhận được khí tức của vị lão giả này, về điểm ấy khiến hắn sinh ra tâm lý đặc biệt kiêng kỵ, cánh tay phải ẩn dưới lớp áo bào đã âm thầm nắm chặt chuôi kiếm.
-Ta là người phương nào đều không quan trọng, ngươi chỉ cần biết, ta là vì là giết người mà tới.
Ông lão mặc áo đen nhếch miệng nở nụ cười, dứt lời, trong cơ thể hắn đột nhiên bùng nổ ra một đạo thanh âm Lôi Minh.
Trong khoảnh khắc từng đạo từng đạo tia chớp quang thân lão giả khuấy động từng đợt mà ra, lôi minh cuồn cuộn ngập trời, trong đêm tối ngưng tụ thành một hình bóng Lôi Ưng to lớn, mà hai con mắt của hắn cũng trở nên cực kỳ óng ánh, lộ ra ánh sáng lôi đình Tử Lam, hắc y như mực, tóc bạc bồng bềnh, như cường giả tuyệt thế khống chế chư thiên lôi đình.
Ầm!
Một luồng ánh sáng bạo lôi hung mãnh đập ra, cỗ ánh chớp đáng sợ càn quét không gian, khiến không gian đêm tối trở nên vặn vẹo, Lôi Ưng đập cánh, khuấy động trời cao.
-Nói khoác không biết ngượng, chỉ bằng ngươi, cũng muốn giết ta?
Phạm Vô Kiếp lạnh lùng nói , chỉ thấy bàn tay hắn vung lên, nhất thời trong đêm tối bùng nổ ra thần mang càng thêm mãnh liệt, ánh kiếm dày đặc vô cùng từ bên trong xuất hiện, phảng phất không gian đêm tối như một cái động không đáy, ẩn chứa ngàn vạn ánh kiếm.
-Chết!
Phạm Vô Kiếp lạnh lẽo phun ra một chữ, ánh sáng bạo phát, nháy mắt này, bầu trời đêm run rẩy, vạn thiên kiếm ảnh lược không, mỗi một đạo Kiếm Ảnh lộ ra kiếm áp vô tận.
Phạm Vô Kiếp được xưng là Kiếm tu đứng đầu Bắc Hoang vực, thực lực của hắn không thể nghi ngờ, Vạn Thiên Kiếm Ảnh hội tụ thành một sông kiếm dài, quét qua hư không, làm cho hình bóng Lôi Ưng phát sinh âm thanh than nhẹ.
Nhưng mà, không đợi Phạm Vô Kiếp mừng rỡ, sông kiếm dài trước mắt hắn, ầm ầm vỡ vụn , Kiếm Ảnh nổ tung, khuôn mặt khô héo của lão giả mặc áo đen kia ánh vào trong con ngươi của Phạm Vô Kiếp.
Chỉ thấy lão giả kia một tay ngưng ấn, hư không phía sau hắn hội tụ tầng tầng quang điện, sức mạnh khủng bố tràn vào cơ thể hắn, chỉ một khắc, lão giả mặc áo đen phảng phất như hóa thành lôi đình, bàn tay nổ ra, một đạo lôi chi cổ ấn giáng lâm, giống như muốn hủy diệt tất cả.
-Làm sao có khả năng?
Phạm Vô Kiếp kinh hãi, cánh tay phải của hắn đột nhiên xuất kiếm, ánh kiếm phát sinh ra thanh âm kêu rên thê thảm, chấn động hồn phách, không gian chung quanh đều vỡ ra, hư không chậm rãi hiện ra một đạo bóng mờ Mộng Yểm.
Nhưng, cho dù như vậy, Phạm Vô Kiếp cũng không thể đỡ được đạo lôi chi cổ ấn này, ánh chớp lóe lên, lần thứ hai dập tắt Kiếm Ảnh, Mộng Yểm bóng mờ cũng hóa thành hư vô, lôi ánh sáng cuồng bạo đánh vào trên thân kiếm, thoáng tiếp xúc, liền khiến Phạm Vô Kiếp phun ra một lớn ngụm máu lớn.
Ầm ầm ầm!
Đạo lớn lôi chi cổ ấn này rơi trên mặt đất, liền đem mặt đất đều mạnh mẽ phá hủy , ở nơi ánh chớp lấp lóe, các vết rách xuất hiện, mà Phạm Vô Kiếp cũng đang co quắp ngã trên mặt đất, trong miệng không ngừng phun máu, khí tức uể oải không thể tả.
-Phạm Vô Kiếp, Vạn Kiếm Các chi chủ, lại chỉ có chút thực lực này, không khỏi cũng quá vô vị rồi?
Lão giả mặc áo đen từ giữa không trung hạ xuống, hơi ngưng mắt, một luồng ánh sáng lôi đình cực kỳ khủng bố, đột nhiên phóng lên trời, đem tầng tầng mây đen xé rách , một lần nữa chiếu rọi Hạo Nguyệt cùng Mạn Thiên Tinh Thần.
-Lục... Lục kiếp niết bàn!
Lời này vô thức thốt ra, ánh mắt Phạm Vô Kiếp nhìn về phía lão giả áo đen triệt để dại ra, trong lòng không tự chủ được vang lên một âm thanh sợ hãi.
Ông lão mặc áo đen trước mắt này, tu vị, lại đạt cảnh giới niết bàn tầng sáu!
Bắc Hoang vực, khi nào xuất hiện một vị cường giả tuyệt thế như thế!