Nghe được cái tên quen thuộc này, đám người ở đây đều rùng mình. Không ít người đối với việc này lại sinh ra cảm giác nghi hoặc, mọi người đều biết Phạm Vô Kiếp đã rời khỏi Thánh Tinh Thành, làm sao có khả năng ra tay với Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc.
Hơn nữa, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc chưởng quản nội vụ nhất mạch, được xem như là cánh tay trái cùng cánh tay phải của Phạm Vô Kiếp, hắn ra tay giết hai người này, không phải là tự đoạn tay hay sao?
Mọi người nghi hoặc, Liễu Cổ Khung cũng nghi hoặc, hắn cất tiếng hỏi:
-Tông chủ, ngươi xác định là Phạm Vô Kiếp làm?
-Kiếm giả chuyên tu kiếm ý, ta từng giao thủ với Phạm Vô Kiếp, kiếm ý của hắn ta hiểu rất rõ, tuyệt đối sẽ không nhận lầm. Hơn nữa kiếm giả có thể bất động thanh sắc chém chết Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu, nhìn lại khắp Bắc Hoang Vực, cũng chỉ có thể là Phạm Vô Kiếp.
Cổ Phồn Tinh không nhanh không chậm trả lời, hắn ngẩng đầu lên, nhìn hình bóng linh trận trong hư không, nói:
-Phạm Vô Kiếp đột nhiên rời đi, có khả năng chỉ là một cái bẫy để che mắt chúng ta, hắn đã sớm biết Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc có ý đồ xấu, khả năng muốn dẫn dụ hai người đó, tìm cơ hội hạ thủ, diệt trừ hậu hoạn.
Nghe đến đây, mọi người không khỏi gật gù tán thành. Tính tình độc tôn của Phạm Vô Kiếp tất cả mọi người đều nghe nói, chỉ cần là việc liên quan tới lợi ích, mặc kệ đối phương là người nào, Phạm Vô Kiếp đều có thể ra tay.
-Nói như thế, lẽ nào hiện tại Phạm Vô Kiếp đã biết quyển sách này ở trong tay chúng ta?
Liễu Cổ Khung tiếp tục nói ra nghi vấn trong lòng, tâm thần lập tức lại trở nên cực kỳ hoang mang, quyển sách này quá mức khủng bố, quá mức bí ẩn, quan hệ tới sự sống còn của Thánh Tinh Thành cùng Tinh Thần Cổ Tông.
Cổ Phồn Tinh lắc đầu, ung dung phân tích:
-Dựa theo suy đoán của ta, quyển sách này hẳn là cơ mật của Vạn Kiếm Các, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc muốn mượn tay Liễu lão gia chủ để xử lý việc bọn họ nhờ vả liền đem làm lễ vật ra mắt, muốn từ đó thu hút sự chú ý của chúng ta, cũng xem xét đồng ý thỉnh cầu của bọn họ.
-Nếu Phạm Vô Kiếp biết quyển sách này nằm trong tay hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc hẳn hai người đó không thể sống sót mà tới Bình Tinh Các, vì vậy, theo ta suy đoán, Phạm Vô Kiếp cũng không biết đến sự tồn tại của quyển sách này.
-Tông chủ tâm tư thông minh, chúng ta bội phục!
Nghe được Cổ Phồn Tinh phân tích, Liễu Cổ Khung lập tức lên tiếng ca ngợi, không chỉ hắn, những người khác cũng cảm thấy lời nói của Cổ Phồn Tinh có lý, âm thầm thở ra một ngụm trọc khí
Coi như Phạm Vô Kiếp không biết đến sự tồn tại của quyển sách này, nhưng chúng ta cũng không thể bất cẩn, từ quyển sách này phán đoán, mục đích của Vạn Kiếm Các hẳn là lật đổ Tinh Thần Cổ tông, triệt để đem chúng ta cắn nuốt.
Liễu Vấn Thiên phun ra một đạo âm thanh khiến sắc mặt mọi người đều chìm xuống, bầu không khí lại rơi vào trong trạng thái cứng ngắc.
-Theo lời Liễu lão gia chủ nói, ngài thấy chúng ta phải làm thế nào?
Cổ Phồn Tinh trầm ngâm trong chốc lát, hai mắt nhìn về phía Liễu Vấn Thiên.
Liễu Vấn Thiên đưa tay khoát chòm râu dài, ở trong đại sảnh đi qua đi lại mấy lần, chậm rãi nói:
-Ngừng lại việc thương nghị phân phối tài nguyên, cũng để các thế lực rời khỏi Thánh Tinh Thành. Trong khoảng thời gian này, kiểm tra toàn diện Hộ Tông Đại Trận, đồng thời nghiệm chứng thật giả trong quyển sách này.
-Đặc biệt là đám người của Vạn Kiếm Các, tuyệt đối không thể làm khó dễ, cũng không để phát sinh mâu thuẩn, tránh đánh rắn động cỏ bại lộ tình huống trước mắt của chúng ta.
Lời này vừa dứt, đám người đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó chờ khi suy nghĩ rõ ràng, tất cả đều gật đầu liên tục.
Từ chuyện này phán đoán, bọn họ có thể xác định, Phạm Vô Kiếp cũng không hề rời đi Thánh Tinh thành, mà còn ẩn náu ở một chỗ tối nào đó, nếu như bọn họ ra tay làm khó dễ người Vạn Kiếm Các, thậm chí bởi vì sự tồn tại quyển sách, mà giam lỏng, nhất định sẽ đưa tới hoài nghi cho Phạm Vô Kiếp.
Đến lúc đó, Phạm Vô Kiếp nhất định sẽ có chuẩn bị, Tinh Thần cổ tông cũng hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, tin tức bọn họ thật vất vả thu thập được, cũng không hề có tác dụng.
Như vậy thà để đám người Vạn Kiếm Các yên bình rời khỏi Thánh Tinh thành, trở về Vạn Kiếm Các, như vậy có thể loại bỏ sự hoài nghi của Phạm Vô Kiếp, đồng thời bọn họ cũng có thể tranh thủ đoạn thời gian quý giá để hành động.
-Tông chủ.
Liễu Vấn Thiên quay về phía Cổ Phồn Tinh nói:
-Hiện tại là thời điểm không bình thường, mau chóng kiểm tra Hộ Tông Đại Trận, ta có kiến nghịn lập tức điều động các cao thủ tinh anh ở những thành trì lớn để bọn họ cùng gia nhập, đồng thời cũng cần điều động các võ giả ở các thành trì, chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ tình huống gì xảy ra.
-Ta cũng đang có ý này.
Cổ Phồn tinh nghiêm nghị gật đầu, nhìn quyển sách trong tay hai mắt trầm xuống, hạ lệnh:
-Đi thôi, tất cả theo lời Liễu lão gia chủ nói, cần phải làm kín kẽ không một lỗ hổng, tuyệt không thể tiết lộ phong thanh.
-Phải!
Mọi người tự nhiên biết chuyện này tính chất nghiêm trọng, không dám khinh thường, hô lớn một tiếng, lập tức xoay người rời khỏi Bình Tinh các, hướng bốn phương tám hướng lao đi.
Ngay trong đêm, các thế lực lớn cũng nhận được tin rời khỏi Thánh Tinh Thành, việc này vừa truyền đến trong tai các vị chi chủ khiến đám người không khỏi sinh ra hoài nghi cùng tức giận.
Mấy ngày sau các thế lực lớn phải đàm luận công việc phân phối tài nguyên, ý nghĩa trọng đại, liên quan đến phát triển hưng suy của tông môn, hơn nữa, bọn họ còn muốn sau khi kết thúc thảo luận, xét xử tội trạng của Sở Hành Vân.
Nếu như tất cả các thế lực đều rời đi vậy việc phân phối tài nguyên cùng với việc xét xử Sở Hành Vân, không biết tới bao giờ mới có thể bàn luận tới.
Điểm ấy hiển nhiên không phải điều mà Thần Tiêu điện cùng Đại La Kim môn muốn,vì vậy bọn họ là những người phản đối mãnh liệt nhất.
Chỉ có điều việc trong đại liên quan tới sự tồn vong của Tinh Thần Cổ tông, bọn họ vô cùng kiên định lấy lý do Cổ Phồn Tinh muốn bế quan đột phá trực tiếp từ chối hai đại thế lực, đồng thời miễng cưỡng bọn họ rời đi.
Đại La Kim môn cùng Thần Tiêu điện mặc dù hậm hực trong lòng nhưng cũng không thể làm gì, Tinh Thần Cổ tông lần này chủ trì Lục tông thi đấu , bản thân liền chiếm ưu thế.
Ngay cả Cổ Phồn Tinh đã như vậy, bọn họ há có thể phản bác.
Nơi ở của Vạn Kiếm Các tương tự nghe được những lời nghị luận.
Bên trong đại sảnh, một đám trưởng lão tụ tập, không khí vô cùng sôi nổi.
-Việc phân phối tài nguyên trọng yếu cỡ nào, ở thời điểm mấu chốt, Cổ Phồn Tinh lại đột nhiên bế quan, có hay không một cái ý đồ nào đó trong việc này?
-Quy tắc Lục tông thi đấu bất luận người nào đều không thể làm trái, Cổ Phồn Tinh thân là tông chủ của một đại tông môn hẳn là không bày trò lừa gạt, huống hồ chúng ta tạm thời rời khỏi Thánh Tinh thành cũng là lựa chọn không tồi, nói này trước sau cũng không phải chúng ta nắm quyền.
-Ta cũng có ý này, sau khi trở về Vạn Kiếm Các lại thảo luận lại về việc phân phối tài nguyên, đối với chúng ta càng có nhiều ưu thế hơn.
Đoàn người mỗi người một câu đều nghiêng về việc Vạn Kiếm Các, ngược lại bài vị Lục tông thi đấu cũng đã công bố, bọn họ chiếm chức thủ khoa, nhất định có thể chưởng quản việc phân phối tài nguyên, lùi lại một khoảng thời gian cũng không ảnh hưởng tới toàn cục.
Vân Trường Thanh đem biểu cảm của mọi người đều thu vào trong mắt, cũng không nói nhiều hướng về phía Sở Hành Vân lên tiếng:
-Lạc Vân Kiếm chủ, việc phân phối tài nguyên lớn nhỏ đều do ngươi quản lý, ngươi thấy thế nào?
-Còn nữa, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc hiện tại còn chưa tới, chúng ta có phải đợi bọn họ xuất hiện, cùng nhau thảo luận việc này?
-Này ngược lại là không cần.
Sở Hành Vân lắc lắc đầu, khá có phong độ của Các chủ nói:
-Tinh Thần cổ tông thái độ kiên quyết như thế, chúng ta thân là khách mời, không tiện nói lại, đơn giản liền theo bọn họ nói, đi đầu trở về Vạn Kiếm Các.
-Còn Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, không cần để ý tới ý kiến của bọn họ, ngày mai trời vừa sáng, chúng ta liền rời đi Thánh Tinh thành, trước trở về Vạn Kiếm Các, chỉ có điều. . .
Nói tới chỗ này, ngữ điệu của Sở Hành Vân thay đổi, quay về mọi người nói:
-Trên người ta còn có một chút sự tình, cần nhanh chóng xử lý, không cách nào lập tức trở về, các ngươi cứ xuất phát trước, sau đó ta sẽ mau chóng đuổi theo.
-Chuyện này. . .
Một vài Trưởng lão nhíu nhíu mày, vừa mới định nói gì đó, Sở Hành Vân đã kiên định nói:
-Sự tình liền quyết định như vậy, từng người trở về đình viện chuẩn bị một chút, ngày mai , lập tức rời đi Thánh Tinh thành.
Nói xong, Sở Hành Vân trực tiếp xoay người, nhanh chóng rời khỏi phòng khách, một đám Trưởng lão đối diện nhìn nhau, cuối cùng cũng không nói thêm cái gì, từng người trở về đình viện.
Trong đám người, chỉ có Bách Lý Cuồng Sinh vẫn duy trì trầm mặc.
Hắn thấy Sở Hành Vân xoay người rời đi, ở tại chỗ do dự một hồi, sau đó thừa dịp không người chú ý thời gian, nhanh chóng biến mất thân hình của chính mình, cũng nhanh chân hướng vị trí đình viện của Sở Hành Vân chạy đi!