Tiến vào trạng thái hắc ẩn, Sở Hành Vân giống như u hồn xoẹt qua trời đêm.
Hiện tại đêm đã khuya, nhưng khắp nơi trong Thánh Tinh thành vẫn có thể thấy không ít cường giả, bọn họ hoặc kiểm tra Hộ Tông Đại Trận, hoặc là thay đổi trận văn, bận tối tăm mặt mũi.
Thấy tình cảnh tành, Sở Hành Vân nở nụ cười thỏa mãn, tốc độ tăng vọt, trực tiếp tới trước một ngọn núi.
Ngọn núi này cao chót vót, dù trong đêm tối cũng có thể cảm nhận được cỗ khí tức nguy nga hùng vĩ, những sơn mạch liên miên bất tận như một con hung thú tuyệt thế, yên lặng thủ hộ Thánh Tinh Thành.
-Lấy sơn hóa trận, vừa có thể che mắt người, vừa có thể ngăn cản người khác, phương pháp này đúng là không sai.
Sở Hành Vân nhếch miệng cười, sau đó hắn lại lắc mình, dời đến vách núi lởm chởm phía trước.
Chỉ thấy hắn giơ Hắc Động trọng kiếm, mũi kiếm hướng phía trước, điểm nhẹ vào vách núi, trong miệng nói:
-Lực hút!
Vù một tiếng!
Lấy Hắc Động trọng kiếm làm trung tâm, một luồng ánh sáng long lánh tỏa ra, như sóng nước, nhanh chóng lan rộng ra khắp ngọn núi, mà những nơi luồng ánh sáng này đi qua, hiện lên từng đạo quang văn tối nghĩa.
Chăm chú quan sát, đạo quang văn này là văn trận, ngưng tụ dày đặc ở đây, cả một ngọn núi, đều ngưng tụ trận văn, chính là một tòa linh trận chi sơn!
-Tán!
Sở Hành Vân lại phun ra một chữ.
Thanh âm vừa rơi xuống, văn trận trên vách núi bắt đầu dời đi, một cái đường nối đen kịt xuất hiện trước Sở Hành Vân, cũng đem người hắn vây lại, hút vào bên trong.
Cũng chính trong nháy mắt khi đường nối đen kịt biến mất, ánh sáng chói mắt bao phủ cả tòa linh trận chi sơn cũng theo đó tiêu tan, một lần nữa trở nên tĩnh lặng, không gợn chút sóng.
Thời điểm Sở Hành Vân mở hai mắt, hắn phát hiện mình đang đứng ở trong một không gian độc lập, không gian này không lớn, bốn phía đen kịt, ở trung tâm sừng sững một tòa cổ lâu bảy tầng vô cùng uy nghiêm
Sở Hành Vân đi tới trước cổ lâu, bên trên treo lơ lửng một tấm biển, biển đề :Tinh Thần bảo khố.
-Rốt cục cũng tới!
Sở Hành Vân cười nhẹ một tiếng, kiếp trước hắn rất rõ ràng, Tinh Thần bảo khố chính là nơi ẩn chứa nội tình ngàn năm của Tinh Thần cổ tông, ẩn trong linh trận chi sơn, cũng là hạt nhân của Hộ Tông Đại Trận, bất luận người nào cũng không thể thùy ý tới gần.
Bình thường, linh trận chi sơn sẽ có vô số cao thủ thủ hộ, dù Sở Hành Vân có am hiểu tường tận Vạn Tinh Cổ Trận, ũng có thể tùy ý tháo dỡ mắt trận, cũng khó mà tiến vào được nơi đây, nói gì đến việc yên lặng tiến vào.
Mà giờ phút này, tinh Thần cổ tông bởi vì sự xuất hiện của quyển sách thần bí kia, triệt để hỗn loạn, tất cả cao thủ đều được điều động nghiên cứu, đối với nơi này, khó tránh khỏi lơ là.
Mà Sở Hành Vaan vừa vặn nhắm vào cái lơ là này.
Thu hồi ý nghĩ trong lòng, Sở Hành Vân bước vào Tinh Thần bảo khố.
Tầng thứ nhất, trữ rất nhiều đan dược.
Tinh Thần cổ tông truyền thừa, có liên quan tới Tinh Thần Tiên Môn tồn tại lâu đời trong Bắc Hoang Vực, là tông môn tồn tại lâu đời nhất, tích trữ tài nguyên cũng là lâu nhất.
Vừa bước vào tầng thứ nhất hai con mắt Sở Hành Vân liền run rẩy, ánh mắt hắn nhìn về phía trước, từng giá gỗ chỉnh tề hiện ra, bên trên đề đủ các tên loại đan dược, phương pháp luyện đan, còn có chi tiết cả tác dụng phụ…
-La Cốc đan, Quỳnh Sinh cổ đan, Linh Lung Tam Huyền đan…
Từng cái tên đan dược lạ hoắc phun ra từ trong miệng Sở Hành Vân, hắn nhìn lượng lớn đan dược, vẻ mặt không ngừng biến hóa.
Những đan dược này Sở Hành Vân đều biết nhưng chỉ thấy qua trong sách cổ, tất cả đều là đan dược Thượng cổ thất truyền từ lâu!
-Không hổ là truyền thừa từ Tinh Thần Tiên Môn, dù chỉ truyền thừa một phần da lông, nội tình cũng phong phú đến như vậy.
Sở Hành Vân tấm tắc nói, cánh tay vung lên, lập tức hiện lên bóng mờ Luân Hồi thạch.
Một luồng sức hút khủng bố từ trong bóng mờ bắn ra, như một cơn lốc, những chỗ đi qua, những phương pháp luyện đan cùng đan dược đều bị cuốn hết vào, một vật cũng không lưu lại.
Nhìn không gian rỗng tuếch, Sở Hành Vân nhếch miệng nở nụ cười. Hắn thật tò mò, nếu người của Tinh Thần Cổ Tông nhìn thấy một màn này, bọn họ sẽ có cảm nhận như thế nào, lại có vẻ mặt như nào!
Giây sau, Sở Hành Vân rời khỏi tầng thứ nhất, đi lên tầng thứ hai.
Tinh Thần bảo khố chia làm bảy tầng, mỗi tầng là một loại khác nhau, hoặc đan dược, hoặc linh tài,hoặc binh khí, phong phú đa dạng..
Sở Hành Vân cũng đã từng tiến vào bảo khố của Vạn Kiếm Các, nhưng so sánh cùng với Tinh Thần Cổ tông, chênh lệch không nhỏ, dù là số lượng hay sự quý hiếm đều muốn thua xa nhiều lần.
Đối với nơi này, Sở Hành Vân cũng không có lãng phí thời gian, trực tiếp tràn ra lực hút đem những tài nguyên tu luyện kia đều thu vào Luân Hồi thạch.
Không bao lâu sau, tầng thứ sáu của Tinh Thần bảo khố đã bị Sở Hành Vân cướp đoạt đến không còn một mống, chỉ thấy hắn đang đứng ở trung tâm, con ngươi đang quét nhìn tài nguyên tu luyện ở trong đá Luân Hồi.
Những tài nguyên này quá lớn, quả thực có thể so với ngọn núi nhỏ, số lượng vượt qua trăm vạn, thực sự khó mà kiểm kê.
-Đủ loại vật liệu, không thiếu thứ gì, số lượng cũng không ít, lẽ ra có thể thỏa mãn khẩu vị hố đen.
Sở Hành Vân nhìn Luân Hồi thạch, trong giọng nói mang theo vẻ ngạc nhiên.
Sau đó hắn cũng không nói gì thêm nữa, thu Luận Hồi thạch vào trong cơ thể,thỏa mãn nở nụ cười, tiếp tục đi lên tầng số bảy.
Ầm ầm ầm!
Sau khi tiến vào tầng thứ bảy, Sở Hành Vân nghe được những tiếng nổ vang, hắn nhìn về phía trước, liền thấy vị trí hắn đang đứng hiện tại, cũng không phải lâu vũ à là một mảng không gian rộng lớn tràn ngập ánh sao lấp lánh.
-Lại là một không gian độc lập.
Sở Hành Vân kinh hãi, Tinh Thần bảo khố tầng thứ bảy lại là một không gian độc lập, mà ánh sao lấp lóe trong hư không đều do lương lớn Linh lực ngưng tụ thành, tràn ngập toàn bộ không gian, có thể thấy được sự khổng lồ của nó.
Sở Hành Vân chăm chú quan sát, tầm mắt cũng không ngừng di chuyển.
Bỗng, một vệt ánh sao cực hạn xẹt qua trước mắt, Sở Hành Vân lập tức theo ánh sao nhìn tới, liền thấy phía trước nơi không xa, trôi nổi một vầng sáng chói mắt to lớn.
-Vầng sáng này có gì đó cổ quái.
Sở Hành Vân hơi híp cặp mắt, Hắc Động trọng kiếm vung lên, Hắc mang truyền đi tiếp xúc được vầng sáng to lớn này, ánh sáng chói mắt này liền bị thôn phệ , từ từ lộ ra hình dáng.
Đó là một cái đài cao thân do Bạch Ngọc đúc thành, mà ở chop đài, là một mảnh bình địa Bạch Ngọc, bên trên phập phù từng đạo ánh sao, như ngọn đuốc rọi sáng toàn bộ tinh không.
Nếu chăm chú quan sát có thể thấy rõ, bên trong từng đạo ánh sao đều chứa một bộ áo giáp, bộ giáp này phảng phất nắm giữ tinh thần chi lực mênh mông.
Khi thấy những áo giáp này, Sở Hành Vân trên mặt hiện ra kinh sợ hiếm thấy, kinh hỉ nói:
-Những ánh sao tự thành áo giáp này, có thể không ngừng phun ra nuốt vào tinh thần chi lực, chẳng lẽ chính là Tinh Văn Khải mà Thủy tiền bối nói tới?