Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 751: Băng Tâm diệt tình

Chương 750: Băng Tâm diệt tình

Nhìn bóng người đen kịt quỳ một chân trên đất, nụ cười trên mặt Sở Hành Vân càng sâu.

Hắn có thể cảm nhận được giữa bản thân hắn và kiếm nô tồn tại một loại liên hệ cực kỳ đặc thù, có thể khiến hắn điều khiển ngôn ngữ cùng hành động của kiếm nô.

Ngoài ra Sở Hành Vân còn phát hiện, kiếm nô tồn tại, vô cùng đặc thù.

Thân thể của hắc là do thiên tài địa bảo trong hố đen hình thành, đen kịt, quỷ bí, như máu thịt nhưng lại không phải máu thịt, mà trong thân thể lại chứa linh hồn Thường Xích Tiêu.

Dung hợp hai thứ ấy, mặc dù hắn không có sinh cơ, nhưng lại có lực lượng linh hồn, có thể tuân theo chỉ thị của Sở Hành Vân, hoàn thành một loạt hoạt động phức tạp, như vậy hắn cũng không phải linh khôi không có ý thức.

-Lai lịch hố đen bí ẩn, thủ đoạn thần thông của hắn cũng khó có thể phỏng đoán, có lẽ đợi khi ta bước vào Đế Cảnh mới có thể triệt để hiểu rõ.

Sở Hành Vân liếc nhìn Hắc Động trọng kiếm trong tay, trong lòng suy ngẫm.

Rất nhanh hắn cũng đem tạp niệm này gạt qua một bên, ánh mắt nhìn về phía Kiếm nô lạnh nhạt nói:

-Đứng lên đi.

Dứt lời, Kiếm nô đứng lên, không chút do dự.

Sở Hành Vân thỏa mãn gật đầu, không khỏi trên dưới đánh giá một phen, Kiếm nô này trên người mặc giáp nhẹ, lưng mang trường kiếm, khí tức trên người tản mát ra đạt Âm Dương cảnh tầng 1.

Khác với nhân loại, Kiếm nô tản mát ra khí tức sắc bén, như kiếm, đồng thời cũng rất quỷ bí, đen kịt như thâm uyên, khiến người ta không phân biệt được hư thực.

-Không biết sức chiến đấu của Kiếm nô này như thế nào.

Sở Hàn Vân nhíu mày, nói:

-Ngươi lập tức sử dụng toàn lực đánh với ta một trận.

-Dạ

Đối với yêu cầu quái lạ của Sở Hành Vân, Kiếm nô không chút do dự gật đầu.

Lập tức, thân thể hắn động.

Rút kiếm, xuất kiếm..

Ánh sáng đen kịt lập lòe theo trường kiếm đâm ra, khí tức như hủy diệt tất cả, kiếm uy ác liệt khiến không gian linh lực như bị xé rách, phát sinh những đạo thanh âm xé gió đáng sợ.

Sở Hành Vân ánh mắt ngưng trọng, trong chớp mắt, trong không gian xuất hiện từng đạo ánh sáng Tất Hắc Kiếm đáng sợ, mang theo khí tức hủy diệt, triệt để áp chế kiếm uy của Kiếm nô.

Oành một tiếng!

Kiếm uy tản đi, Vẫn Sơn Thức đáng sợ thẳng hướng Kiếm nô nhào tới, tuy nhiên, Kiếm nô lại hông né tránh, kiếm trong tay nhanh nhẹn , như trước đâm về phía Sở Hành Vân.

Từng đạo thanh âm vang trầm truyền ra, những kiếm mang kia đã xuyên thủng người Kiếm nô, tạo ra từng đạo lỗ máu, tuy nhiên tốc độ của Kiếm nô không giảm, kiếm uy phóng ra hướng tới Sở Hành Vân mà đi.

-Lùi

Sở Hành Vân phun ra một tiếng, cùng lúc, Hắc Động trọng kiếm nổ ra, một luồng ánh sáng nghịch kiếm tỏa ra, hướng bốn phương tám hướng quét qua, đem kiếm uy cắn nát, đồng thời bao phủ lại thân thể kiếm nô, khiến hắn khó mà di chuyển được nửa phần.

Kiếm nô bị ánh kiếm bao phủ lại, thân thể lại không ngừng về phía trước, phảng phất giống như không có một chút tri giác nào, tùy ý để ánh kiếm xé rách thân thể, cánh tay phải cầm kiếm, từng bước tiến lên trước, kiên định đến tột đỉnh.

Thấy một màn này, Sở Hành Vân rốt cục nói:

-Được rồi, dừng lại.

Mệnh lệnh vang lên, Kiếm nô lúc này mới không tiếp tục đi nữa.

Giờ khắc này, dưới sự tàn phá của ánh kiếm, thân thể hắn vô cùng chật vật, lỗ máu trải khắp toàn thân, vết kiếm lại càng dữ tợn, thiếu chút nữa liền xé rách lồng ngực của hắn, nhưng hắn giống như vô tri vô giác, thậm chí khí tức cũng không chút thay đổi.

-Thực lực hiện tại tương đương với Âm Dương cảnh tầng một bình thường, nhưng vì không có cảm giác, không sợ sinh tử nên năng lực chiến đấu mạnh hơn, thừa sức tiếp cận Âm Dương cảnh tầng hai.

Sở Hành Vân nhớ lại chiến đấu mới vừa rồi, nói ra nhận định vô cùng chuẩn xác.

Từ sức chiến đấu của Kiếm nô, có thể so sánh với Âm Dương cảnh tầng hai đã là đánh giá không sai, trong sáu đại thế lực, cũng có thể xem như sức chiến đấu mạnh thuộc đội ngũ hàng đầu.

Trọng yếu hơn chính là, kiếm nô không phải nhân loại, không tâm tư, tất cả hành động của hắn đều nghe theo mệnh lệnh của Sở Hành Vân, sẽ không bởi vì chiến đấu khốc liệt, liền sợ hãi lùi bước.

Vì vậy, dù kiếm nô đối diện với cường giả Âm Dương cảnh tầng hai vẫn có cơ hội chiến thắng, hơn nữa, theo tân bí trong hố đen, thực lực của Kiếm nô cũng không phải không thay đổi, hắn có thể thông qua chém giết thông phệ linh hồn, từ đó tăng cao thực lực bản thân.

Nghĩ tới điểm này, Sở Hành Vân càng ngày càng có cảm giác thỏa mãn, nội tâm dấy lên một vẻ hừng hực.

Theo môn pháp này của Hắc Động trọng kiếm, chỉ cần hắn có thể thu thập đầy đủ linh hồn Âm Dương cùng với tài nguyên tu luyện, là có thể tạo ra Kiếm nô.

Mà sự tồn tại của Kiếm nô so với linh khôi thì càng ưu tú hơn, chỉ cẩn dựa vào lực lượng hố đen liền có thể tạo ra Kiếm nô. Chỉ khi Sở Hành Vân chết đi, hoặc Hắc Động trọng kiếm bị gãy vỡ thì Kiếm nô mới hoàn toàn biến mất.

Sự tồn tại như vậy quá khủng bố, quả thực chính là vì chiến đấu mà tạo ra.

-Sắp tới Vạn Kiếm các cùng Tinh Thần Cổ tông sẽ có một cuộc chiến xảy ra, người chết sẽ chất chồng máu chảy ngàn dặm, mà ta cũng có thể nhân cơ hội thu thập càng nhiều linh hồn Âm Dương, sau hai đại tông môn này, còn có Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu Điện…

-Kiếm nô càng nhiều, thực lực của ta cũng càng mạnh, như vậy, chênh lệch giữa ta cùng Cửu Hàn Cung cũng có thể nhanh chóng bù đắp, không lâu nữa, ta có thể tiến lên phía bắc, cường chiến Cửu Hàn Cung!

Dù Sở Hành Vân tâm tính kiên định, nhưng nghĩ tới một màn này, cũng không khỏi kích động đến cả người phát run, hắn nhìn mắt Kiếm nô trước mặt ,nắm chặt hai nắm đấm, ngửa đầu lớn tiếng nói:

-Lưu Hương, tháng ngày ngươi và ta gặp lại, sẽ không còn xa, ngươi nhất định phải chờ ta!

Dứt lời, Sở Hành Vân thu hồi ánh mắt, ngồi xếp bằng, đem tâm thần ngưng tụ ở bên trên Hắc Động trọng kiếm.

Sau đó, hắn muốn đem linh hồn Tần Thu Mạc hòa vào Hắc Động trọng kiếm, chuẩn bị tạo ra kiếm nô thứ hai.

Hắn không muốn trì hoãn bất cứ thời khắc nào.



Cách nơi đây vạn dặm, bên trong Tuyết Vực vô tận.

Nơi này quang năm băng tuyết, Hàn Băng vĩnh cửu, hiếm có người đặt chân tới.

Trung tâm Tuyết Vực, nơi sườn núi từng tòa Băng cung hiện lên, từng dãy nhà băng san sát, như được Thiên Địa gọt đẽo, vô cùng hoàn mỹ.

Lúc này, trong một tháp đỉnh truyền ra từng đạo tiếng kiêu rên.

Chỉ thấy băng trong tháp, không gian khá lớn, trên đài cao một nữ tử thanh tú mặc thường phục ngã co quắp, mỗi cử động của nàng đều có ngàn vạn băng tuyết sinh ra, đâm vào quanh thân nàng.

Huyết dịch đỏ sẫm thấm ra lớp y phục, tiếp xúc với không khí lại bị nghiền nát thành sương máu, xoay quanh không trung, hóa thành vòng xoáy, cuối cùng lại trở lại trong thân thể nàng.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, thân thể nữ tử cũng không tạo ra thương thế lớn, nhưng đau đớn thấu xương như vậy lại triền miên không dứt, mãi mãi không ngừng.

Ở phía trước đài cao, một lão bà mặc tử bào ngồi ngay ngắn.

Nàng nhìn một màn thê thảm trước mắt, biểu tình trên mặt không chút biến hóa,thậm chí khi nghe được thanh âm kêu rên của nữ tử, khóe miệng bà ta cơ hồ sẽ nhếch lên một chút, giống như chế giễu, quỷ dị tới cực điểm.

Xèo!

Ngay lúc này, một đạo bóng người xuất hiện phía sau lão bà.

Người này là một cô gái tuyệt mỹ, chân tiếp xúc mặt băng, sống lưng cong xuống, biểu hiện cực kỳ cung kính nói:

-Sư tôn.

Nữ tử tuyệt mỹ này, không ai khác chính là Dạ Thiên Hàn.

-Thương thế khôi phục?

Dạ Thường Tuyết ngẩng đầu nhàn nhạt quét qua Dạ Thiên Hàn một chút.

Dạ Thiên Hàn như trước cong lưng, thấp giọng trả lời:

-Đa tạ sư tôn quan tâm, thương thế đồ nhi cơ bản đã khôi phục, trong cơ thể tuy còn sót lại một chút ám thương, nhưng cũng không lo ngại.

-Hành trình Cổ Tinh bí cảnh lần này, xuất hiện quá nhiều bất ngờ, nếu ta không đoán sai, người đánh bị thương, hẳn là tiên chủ trong tinh thần tiên môn trong truyền thuyết, đồng thời, cũng là nàng giải trừ khống chế của Thiên Hồn Khống Tâm thạch trên người Thủy Lưu Hương.

Thanh âm Dạ Tuyết Thường già nua, khiến người nghe rất không thoải mái, lúc nàng nói chuyện, vẫn không nhìn về phía Dạ Thiên Hàn, mà là lạnh lùng nhìn chằm chằm Thủy Lưu Hương, tiếp tục nói:

-Vì lý do an toàn, bắt đầu từ hôm nay, ngươi lập tức bế quan, toàn lực khôi phục ám thương, đồng thời thuận thế nâng cao tu vi, không nên lãng phí cảm ngộ bên trong Cổ Tinh bí cảnh.

-Bế quan?

Nghe được hai chữ này, Dạ Thiên Hàn nhíu mày.

Trong giây lát, trong đầu nàng xuất hiện khuôn mặt của tên thiếu niên tuất dật như yêu, rất chân thực, cũng lại mơ hồ, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan, khiến cho nàng tâm thần đột nhiên sốt sắng, có chút mâu thuẫn với mệnh lệnh của Dạ Tuyết Thường.

-Thế nào? Ngươi còn có việc?

Thấy Dạ Thiên Hàn không có động tĩnh gì, Dạ Tuyết Thường xoay người, trên khuôn mặt già nua khô héo hiện lên một vệt lạnh lẽo nồng đậm.

Dạ Thiên Hàn tâm thần run lên, khuôn mặt trong đầu trong nháy mắt tiêu tan , vội vàng khom người nói:

-Đồ nhi vừa nãy thất thần, mong rằng sư tôn thứ tội, ta liền đi tới mật thất tu luyện.

Dứt lời, Dạ Thiên Hàn trong lòng thở dài, căn bản không dám chống đối mệnh lệnh Dạ Tuyết Thường, thân hình lóe lên, nhanh chóng hướng về mật thất tu luyện .

Chờ sau khi Dạ Thiên Hàn rời đi, Dạ Tuyết Thường đứng dậy.

Chỉ thấy nàng bàn tay phất lên , băng tiết trong không trung lập tức biến mất, Thủy Lưu Hương rốt cục được thở dốc, ngã nằm trên đài cao, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.

Dạ Tuyết Thường thấp mi nhìn Thủy Lưu Hương, trong miệng hừ lạnh một tiếng, tay vung một cái, một quyển sách cũ ố vàng, chậm rãi rơi xuống trước người Thủy Lưu Hương.

-Công pháp này là Băng Tâm tuyệt tình quyết, chính là truyền thừa của Tinh Thần Tiên Môn, công pháp tổng cộng có mười tầng, tu thành mỗi một tầng, tình cảm tâm tư của ngươi sẽ biến mất một phần, luyện đến hết tầng mười, ngươi sẽ triệt đệ tuyệt tình diệt ý, sẽ không bị tâm tư quấy rầy.

-Nếu khống chế của Thiên Hồn Khống Tâm thạch đã được triệt để giải trừ, như vậy bắt đầu từ hôm nay, ngươi liền toàn lực tu luyện Băng Tâm tuyệt tình quyết, ta ngược lại muốn xem xem, khi ngươi đem công pháp này tu luyện viên mãn, sau khi tuyệt tình diệt ý,còn có thể thoát khỏi khống chế của ta hay không.

Từng đạo tiếng nói lạnh lẽo từ trong miệng Dạ Tuyết Thường phun ra, nói xong lời cuối , vẻ mặt đều lạnh đến cực hạn, không hề có tình cảm nói, nói:

-Còn nữa, ta muốn cảnh cáo ngươi một câu, trong quá trình tu luyện Băng Tâm tuyệt tình quyết, ngươi dám lười biếng, ta chắc chắn sẽ không thủ hạ lưu tình.

-Ngươi nắm giữ Cửu Hàn tuyệt mạch, ta không nỡ lòng giết ngươi, nhưng thân nhân của ngươi, bạn tốt, thậm chí phu quân của ngươi, đối với ta mà nói, không có nửa điểm ý nghĩa, ngươi là một người thông minh, hẳn phải biết ý của ta. . .

Dạ Tuyết Thường nói tới chỗ này, liền không cần phải nhiều lời nữa, quay người lại, nhanh chân rời đi nơi đây.

Ầm ầm!

Cửa lớn dày nặng đóng lại, cả một vùng không gian, liền như vậy đóng băng lại.

Thủy Lưu Hương nhìn phương hướng Dạ Tuyết Thường ly khai, nước mắt rốt cục không ngừng được chảy xuống, từng giọt lướt trên khuôn mặt, còn chưa nhỏ xuống đã biến thành từng bông tuyết, triệt để vỡ vụn đi.

Nàng biết, tất cả trải qua ở Cổ Tinh bí cảnh, chỉ như một giấc mơ , một giấc mơ hoàn mỹ , mà hiện tại, mộng tỉnh rồi, nàng, một lần nữa trở lại trong địa ngục Hàn Băng. . .






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch