Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 753: Phạm Vô Kiếp hoài nghi

Chương 752: Phạm Vô Kiếp hoài nghi

Nhìn hai chuôi tiểu kiếm ngọc chất vỡ vụn, đoàn người lặng đi một hồi.

Nếu như không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ cù thế nào cũng không tin tưởng Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đã chết, sự việc phát sinh quá đột ngột, không ai có thể nghĩ tới việc như vậy phát sinh.

Mà cảm thấy khiếp sợ nhất, không ai khác chính là đám người Vân Trường Thanh cùng Đường Vân Hoan vừa trở vê.

Thời điểm ở Thánh Tinh Thành bọn họ vẫn còn nhìn thấy Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, chỉ trong chớp mắt, hai người đều chết, yên lặng không tiếng động, nếu suy tính thời điểm hai người này chết, chẳng phải nằm trong khoảng thời gian hai ngày này?

Vân Trường Thanh hít vào một ngụm khí lạnh, hắn ngẩng đầu nhìn phía Phạm Vô Kiếp, liền thấy người kia vẻ mặt đã khó coi đến cực điểm, tròng mắt âm trầm, giống như đang suy tư, lập loè từng đạo tinh mang.

-Các chủ. . .

Vân Trường Thanh phẫn nộ mở miệng, nhưng chỉ phun ra hai tiếng, Phạm Vô Kiếp bỗng nhiên vung tay lên, cắt ngang lời hắn, nói:

-Việc này, ngươi không cần nhiều lời!

Tiếng nói lạnh lẽo, làm cho Vân Trường Thanh rùng mình một cái, chỉ thấy Phạm Vô Kiếp bước về phía trước một bước, lạnh lùng nói:

-Huyết pháp đội ở đâu!

Dứt lời, toàn bộ không gian đầu tiên là yên tĩnh, sau đó, hơn mười người mặc huyết bào xuất hiện, quỳ một gối xuống trước người Phạm Vô Kiếp, Lục Hình cũng ở trong đội nhóm.

-Truyền mệnh lệnh của ta, điều động toàn bộ người của đội chấp pháp, lập tức phong tỏa cả tòa Vạn Kiếm Các!

Giọng nói của Phạm Vô Kiếp hùng hồn, truyền vang, khiến tất cả mọi người ở đây đều có thể nghe được rõ ràng, bọn họ tất cả đều lộ ra ánh mắt nghi ngờ, không biết Phạm Vô Kiếp đây là ý gì.

Bất quá, Phạm Vô Kiếp cũng không giải thích, tiếp tục cất cao giọng nói:

-Người của huyết pháp đội lập tức phong tỏa Kiếm chủ phong của Lạc Vân, phàm là người có quan hệ cùng Lạc Vân, bất luận người phương nào, bắt tại chỗ, toàn bộ áp giải đến Vạn Kiếm Điện!

-Hả?

Nghe đến đây, ánh mắt của mọi người đều là đột nhiên ngưng lại, Phạm Vô Kiếp hạ lệnh, để huyết pháp đội phong tỏa Kiếm đỉnh của Sở Hành Vân, còn muốn bắt tất cả mọi người?

-Còn ngây ra cái gì, chẳng lẽ muốn chống lại mệnh lệnh của ta lệnh!

Thấy đám người dại ra, Phạm Vô Kiếp lại quát lên một tiếng, tiếng quát như Kinh Lôi g nổ tung, khiến trái tim tất cả mọi ngườ run lên bần bật.

Bọn họ cũng có thể cảm giác được, lời này của Phạm Vô Kiếp, cũng không phải là lời nói đùa, trong lời nói, tràn ngập kiên quyết, thậm chí, còn có chứa một ít tức giận âm lãnh.

Lúc này, đoàn người đều không dám lên tiếng, thân hình lược động, hướng bốn phương tám hướng nhanh chóng vút đi.

Nhìn huyết bào bóng người rời đi, Vân Trường Thanh cũng là nhận ra một chút không thích hợp, quay về Phạm Vô Kiếp trầm giọng nói:

-Các chủ, ngươi có phải đang hoài nghi Lạc Vân Kiếm chủ?

Lời này nói xong, ánh mắt mọi người dồn dập nhìn về phía Phạm Vô Kiếp, hiển nhiên, bọn họ cũng đồng dạng nghi hoặc trong lòng.

-Lẽ nào Trường Thanh Kiếm chủ cảm thấy, ta không nên hoài nghi Lạc Vân?

Phạm Vô Kiếp hai mắt tự nhiên, thời điểm trả lời Vân Trường Thanh, mơ hồ lộ ra một chút hàn ý âm lãnh.

Hắn cười lạnh một tiếng, nói:

-Đối với hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, Lạc Vân vốn là mang trong lòng thù hận, điểm ấy, tất cả mọi người đều rõ ràng, tự sau khi rời khỏi Cổ Tinh bí cảnh, thực lực Lạc Vân tăng mạnh, đồng thời, lệ khí trên người hắn, cũng càng nặng, mặc dù là đối mặt với ta cũng dám to gan không nhìn.

-Vì lẽ đó, khi Lạc Vân biết ta rời đi Thánh Tinh thành , hắn liền không kiềm chế nổi sát ý, trong bóng tối ra tay, liên tiếp tru diệt hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, phát tiết mối hận trong lòng.

-Chính vì nguyên nhân này, thời điểm chuẩn bị rời khỏi Thánh Tinh thành, vừa nhắc tới Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, hắn mới có biểu hiện lạnh lùng như vậy, đồng thời mượn cớ rời khỏi đội ngũ, không muốn trở về Vạn Kiếm Các.

-Mà Bách Lý Cuồng Sinh, hắn đã từng nhận ân huệ của Lạc Vân, sau khi biết được việc này , hắn bị vướng bởi ân huệ, không muốn vạch trần tại chỗ, lúc này mới lấy lý do tu luyện , đồng dạng không trở về Vạn Kiếm Các.

Từng đạo ngôn ngữ, từ trong miệng Phạm Vô Kiếp phun ra, lập luận vô cùng chặt chẽ, khiến cho tất cả mọi người đều không thể phản bác, thậm chí không ít người đều âm thầm gật đầu, đồng ý cái thuyết pháp này.

Cái chết của Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc quá ly kỳ, Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh đột nhiên rời đi, cũng làm người không tìm được manh mối, nhưng liên hệ như vậy lại vô cùng hợp tình hợp lý.

-Các chủ, Lạc Vân Kiếm chủ đoạt được chức thủ khoa Lục tông thi đấu, vì Vạn Kiếm Các đem lại vinh quang, hiện tại, hắn còn chưa trở về, chúng ta liền ngờ vực phỏng đoán, tựa hồ có chút không ổn.

Lôi Nguyên Quang đứng dậy, sắc mặt có vẻ hơi khó chịu.

-Việc này còn có rất nhiều điểm đáng ngờ, không ngại chờ Lạc Vân Kiếm chủ trở về, lại cùng nhau thảo luận, như thế nào?

Đường Vân Hoan cũng mở miệng, lông mày nhíu chặt, hiển nhiên cũng không đồng ý hành động của Phạm Vô Kiếp.

-Lạc Vân là người của truyền công nhất mạch, các ngươi tự nhiên sẽ thiên vị Lạc Vân, theo cái nhìn của ta, chuyện này, mỗi người truyền công nhất mạch các ngươi đều không tránh khỏi hiềm nghi, miễn cho nhiễu loạn phán đoán của Các chủ.

Một đạo thanh âm chanh chua lạnh lùng, từ Tề Dương Trầm trong miệng truyền ra, trên khuôn mặt hoàn toàn là vẻ nhạo báng.

-Tề Dương Trầm , ngươi chưa tới Thánh Tinh thành, lại càng không hiểu rõ các sự kiện, ngươi có gì tư cách nói chuyện!

Vân Trường Thanh nở nụ cười, lạnh lùng phản bác nói:

-Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc chết đi, nội vụ nhất mạch các ngươi, lâm vào đại loạn, ta khuyên ngươi vẫn nên đem tâm tư đặt vào nội vụ một mạch, đừng nghĩ việc ngậm máu phun người.

Nghe được lời Vân Trường Thanh, Tề Dương Trầm sắc mặt đột biến, không chỉ là hắn, mấy vị Kiếm chủ nội vụ nhất mạch, ánh mắt cũng trở nên mất tự nhiên , mơ hồ cảm giác được một luồng ý giễu cợt.

Giữa thời khắc song phương muốn xảy ra tranh chấp, trong phút chốc, một luồng khí tức ác liệt rộng lớn tỏa ra, từ trong hư không giáng lâm, áp bức đến trên người tất cả mọi người, khiến cho bọn họ thoáng chốc ngừng lại tiếng nói.

Chỉ thấy Phạm Vô Kiếp lạnh lùng quét nhìn một chút, quát lên:

-Một đám Kiếm chủ, vì một cái tên Lạc Vân, trước mặt mọi người trào phúng lẫn nhau, còn ra thể thống gì, việc này ta tự có định đoạt, không cần các ngươi nhúng tay!

-Vâng.

Cảm giác được Phạm Vô Kiếp tức giận, đoàn người không dám tiếp tục nhiều lời, dồn dập khom người đáp lại.

-Bất quá. . .

Bỗng, Phạm Vô Kiếp lại mở miệng, một đôi mắt lạnh lùng hướng về đám người Vân Trường Thanh cùng Đường Vân Hoan, ngưng tiếng nói:

-Tề Kiếm chủ nói rất có đạo lý, Lạc Vân là người của truyền công nhất mạch , mà các ngươi cùng Lạc Vân quan hệ cũng không ít, vì vậy, chuyện này các ngươi không được tham dự.

Nói xong, hô hấp bốn vị Kiếm chủ cứng lại, bọn họ từ trong lời nói của Phạm Vô Kiếp, cảm giác được một luồng ý vị xa lánh, tuy mịt mờ, nhưng cũng có thể cảm nhận được.

Không chờ bọn họ mở miệng phản bác, Phạm Vô Kiếp tiếp tục nói:

-Khoảng thời gian này, Vạn Kiếm Các cần hảo hảo chỉnh đốn lại một phen, công việc cụ thể, liền giao do truyền công nhất mạch các ngươi xử lý , đám người còn lại, theo ta tới Vạn Kiếm Điện.

Dứt lời, Phạm Vô Kiếp thu hồi ánh mắt, trực tiếp rời khỏi nơi đây, hướng về phương hướng Vạn Kiếm Điện lao đi, những người còn lại cũng không dám chậm trễ, lập tức đuổi theo.

Cũng không lâu sau, cả vùng không gian to lớn, chỉ còn lại đám người Vân Trường Thanh cùng Đường Vân Hoan, ánh mắt bọn họ đối diện lẫn nhau, đều cảm giác được một ít cảm giác buồn khổ, chỉ có thể tràn ngập bất đắc dĩ nhìn Phạm Vô Kiếp rời đi. . .






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch