Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 754: Mượn đề tài để nói chuyện của mình

Chương 753: Mượn đề tài để nói chuyện của mình

Thời điểm Phạm Vô Kiếp đến Vạn Kiếm Điện, cung điện rộng rãi đã tụ tập không ít người.

Ngoài điện, bóng người lay động, dưới sự quản chế của đệ tử chấp pháp, chững người này run rẩy đứng thành hàng, hoàn toàn cúi đầu, thần thái vô cùng thảng thốt.

Bọn họ đều là môn đồ của Sở Hành Vân, ba ngàn người, số lượng không hề ít, tất cả đều bị áp giải tới nơi đây.

Mà bên trong nội điện, số người thưa thớt hơn nhiều, ở vị trí chính giữa đại điện là thân ảnh tám người, trên người mỗi người đều bao phủ ánh kiếm đỏ thẫm gắt gao xiết chặt thân thể bọn họ.

Tám người này, tự nhiên là Hạ Khuynh Thành cùng bảy vị đệ tử thân truyền.

Không giống với thái độ thảng thốt của 3000 môn đồ, tâm tình của tám người này rất bình tĩnh, hai con mắt khép kín, đang lẳng lặng chờ đợi.

Xoạt!

Ngay vào lúc này một đạo tiếng xé gió vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh.

Dưới ánh mắt của mọi người, Phạm Vô Kiếp mặc trường bào tử kim xuất hiện, từ ngoài điện nhanh chân đi vào, mà ở phía sau hắn là một đám Kiếm chủ, mang theo cỗ thanh thế uy nghiêm khiến người ta không rét mà run.

- Các chủ!

Thấy Phạm Vô Kiếp đến, đám người đồng loạt hô lên, sắc mặt Phạm Vô Kiếp lạnh lùng như cũ, đạp bước, ngồi vào vị trí các chủ.

Hắn phất tay áo chậm rãi ngồi xuống, nhưng đôi con mắt ngưng thần, quét về phía trước.

Thời điểm ánh mắt chạm tới đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Thanh Dao, con ngươi Phạm Vô Kiếp run rẩy, hắn kinh ngạc phát hiện, tám người trước mắt này, tu vi đều đạt cấp độ Thiên Linh.

Không chỉ như vậy, Phạm Vô Kiếp còn cảm nhận được trừ Hạ Khuynh Thành, bảy người còn lại tỏa ra một luồng khí tức Kiếm Đạo huyền diệu.

Khí tức Kiếm Đạo này tuyệt nhiên không giống nhau, hoặc là hỏa tính, hoặc sắc bén, hoặc ôn hòa, tất cả đều thuần túy đến cực điểm, dù là Phạm Vô Kiếp cũng cảm thấy vô cùng kích động.

Hơn nữa, những khí tức kiếm đạo này còn cộng hưởng một đạo kiếm ý vi diệu, bảy cỗ kiếm ý đồng thời dung nhập, tựa như một phương Kiếm Đạo, hoàn mỹ không thể soi mói.

-Xem ra, ta xác thực là bất cẩn rồi, đã đánh giá thấp thủ đoạn của Lạc Vân.

Phạm Vô Kiếp âm thầm suy nghĩ, hắn rất kinh ngạc, Sở Hành Vân đến cùng có thủ đoạn gì, lại có thể trong thời gian ngắn ngủi, bồi dưỡng ra được bảy tên thiên tài yêu nghiệt như thế.

Hắn còn nhớ lúc trước, ngoại trừ Lục Thanh Tuyền, sáu người còn lại đều là đệ tử ngoại môn, nhưng hiện tại, khí tức sáu người này tỏa ra, có thể tự xưng là thiên tài.

Trầm ngâm giây lát, trong con ngươi của Phạm Vô Kiếp xoẹt qua một tia tính toán, khuôn mặt hắn trầm xuống, nhìn tám người trước mặt, nghiêm túc nói:

-Tám người các ngươi trấn định như vậy, có phải nói các ngươi biết chắc chắn chuyện này sẽ xảy ra.

Phạm Vô Kiếp vừa mở miệng, ánh mắt của mọi người đều tập trung, đồng thời cũng giữ yên lặng, lăng lặng lắng nghe.

-Tuy nói Lạc Vân đoạt được chức thủ khoa Lục Tông thi đấu, mang lại vinh quang vô tận cho Vạn Kiếm Các, nhưng hắn lại vì ân oán cá nhân mà âm thầm giết chết Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, hành động này của hắn đã vi phạm môn quy vô cùng nghiêm trọng, theo lý xẽ bị xử chết!

-Tám người các ngươi quan hệ cùng Lạc Vân không ít, hoặc bạn tốt, hoặc là thầy trò, nhưng trọng yếu hơn, các ngươi chính là đệ tử Vạn Kiếm Các, ta hi vọng các ngươi có thể chủ động hợp tác, tìm ra chỗ ẩn thân của Lạc Vân.

Trong giọng nói của Phạm Vô Kiếp không mang theo nửa phần đe dọa, ngược lại tràn ngập đại nghĩa, nhưng rơi xuống tai của đám người Hạ Khuynh Thành cùng Lục Thanh Dao lại vô cùng chói tai, khiến chân mày bọn họ đều nhăn lại.

-Đệ tử cả gan hỏi một câu, Các chủ luôn miệng nói sư tôn giết Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, xin hỏi ngài có chứng cớ gì?

Người mở miệng nói chuyện là Lục Lăng, hắn nhìn thẳng hai mắt Phạm Vô Kiếp, đúng mực hỏi.

-Lớn mật, ngươi lại dám mạo phạm Các chủ!

Nghe được lời của Lục Lăng, Tề Dương Trầm lập tức đứng lên lớn tiếng quát.

-Lời của Lục Lăng nếu mạo phạm mong các chủ bao dung, chỉ có điều, lời này cũng không phải hồ đồ, Các chủ có chứng cứ chứng minh sư tôn là hung thủ giết người?

Lúc này Thủy Thiên Nguyệt mở miệng, giọng nói của nàng tuy mang theo vài phần cung kính, nhưng đôi con ngươi xanh thẳm lại lập lòe ánh sáng lạnh lẽo.

Sauk hi nàng mở miệng, Ninh Nhạc Phàm, Cổ Huyền Thanh cùng Hạ Khuynh Thành, Lục Thanh Dao cùng Lục Thanh Tuyền, năm người cũng đồng thời ngưng mắt trực tiếp nhìn thẳng Phạm Vô Kiếp.

Chỉ có duy nhất Thạch Hạo con ngươi co rúm, thân thể cao to khôi ngô không có nửa điểm hành động, vẫn quỳ ở nơi đó.

-Ngươi, các ngươi những này người, tất cả đều phản rồi!

Tề Dương Trầm bị tình cảnh này dọa nhảy, không chỉ có hắn, ánh mắt của những người còn lại cũng đều cứng ngắc , những lời đám người kia nói đều rất trực tiếp trong đó còn chứa một chút ý tứ chất vấn Phạm Vô Kiếp.

Trong toàn bộ Vạn Kiếm Các, không mấy người dám cùng Phạm Vô Kiếp nói chuyện như vậy, ngay cả 18 Kiếm chủ cũng không ngoại lệ!

Phạm Vô Kiếp thần sắc lạnh lẽo đứng lên, đem tám người thu vào đáy mắt, lạnh lùng nói:

-Ta xác thực không có chứng cứ có thể chứng minh Lạc Vân chính là hung thủ, nhưng, Lạc Vân là người duy nhất có động cơ giết người.

- Hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc quản lý nội vụ nhất mạch nhiều năm, giao thiệp rộng rãi, cùng ngũ đại thế lực giao tình không ít, theo ta được biết, ở trong đám cao thủ ở Thánh Tinh thành, ngoại trừ Lạc Vân, không còn ai có ân oán cá nhân cùng bọn họ, đây là một điểm.

-Điểm thứ hai, sau khi Lục tông thi đấu kết thúc, các thế lực lớn đều ở lại thương nghị việc phân phối tài nguyên tu luyện, thế cục căng thẳng, gấp gáp, nếu có người muốn giết Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc cũng sẽ không chọn thời điểm này rat ay.

-Nói tóm lại, người duy nhất có động cơ, có điều kiện, đồng thời có thực lực ra tay, chỉ có một mình Lạc Vân!

Phạm Vô Kiếp nói xong lời cuối cùng, giọng nói cũng trở nên oán giận , hướng về tám người nói ra:

-Quan trọng hơn chính là, ta vừa rời khỏi Thánh Tinh thành, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc lại đột nhiên bỏ mình, mà ở thời điểm Vạn Kiếm Các khởi hành trở về, Lạc Vân lại từ chối đi cùng một mình ở lại Thánh Tinh thành, lẽ nào các ngươi không cảm thấy, việc này, trùng hợp đến khó tin sao?

Lời này vừ dứt, Phạm Vô Kiếp tràn đầy cảm khái thở dài, chỉ có điều, sâu trong nội tâm hắn, trước sau một mảng lạnh lùng.

Kỳ thực, đối với cái chết của Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, Phạm Vô Kiếp cũng không thể mười phần khẳng định hung thủ chính là Sở Hành Vân, hắn sở dĩ nói ra mấy câu nói như vậy, mục đích chính là để bôi nhọ Sở Hành Vân.

Phải biết rằng từ khi Sở Hành Vân chưởng quản ngoại môn tới nay, danh vọng của hắn ở ngoại môn càng ngày càng lớn, dù cho tự xưng là ngoại môn chi chủ, cũng không có người có dị nghị.

Hiện tại, Sở Hành Vân lại đoạt được chức thủ khoa, nếu hắn trở về Vạn Kiếm Các, chắc chắn sẽ càng được nhiều người kính ngưỡng, dưới cục diện như vậy, Phạm Vô Kiếp muốn ra tay giết Sở Hành Vân, độ khó khá lớn, thậm chí sẽ đưa tới một hồi tông môn rung chuyển.

Hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đã chết , chết không minh bạch, không có chút ý nghĩa nào, Phạm Vô Kiếp đơn giản mượn chuyện này để giải quyết chuyện của hắn, bôi nhọ Sở Hành Vân. Ngược lại chuyện này cũng không có ai nhìn thấy, hai người này, có hay trong tay Sở Hành Vân hay không!

Thấy tám người rơi vào trong trầm mặc, Phạm Vô Kiếp giả vờ thở dài nói:

-Các ngươi là đệ tử của Lạc Vân, đối với Lạc Vân có thiên vị, cũng là chuyện đương nhiên, ta cũng sẽ không trách cứ các ngươi.

-Từ nay về sau, tám người các ngươi theo ta tu luyện đi, dù sao từ góc độ nào đó, các ngươi cũng là người bị hại, ta hi vọng dưới sự dẫn dắt của ta, các ngươi có thể phân biệt rõ sai trái, không bị kẻ xấu đầu độc.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch