Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 755: Phản bội

Chương 754: Phản bội

Lời nói của Phạm Vô Kiếp lẫm liệt, khiến cho không ít người sững sờ, ánh mắt nhìn tám người trước mắt cũng không còn vẻ kinh ngạc mà chuyển sang tràn ngập hâm mộ.

Phải biết rằng Phạm Vô Kiếp được mệnh danh là Kiếm tu đệ nhất Bắc Hoang vực, kiếm thuật vô song, có thể làm môn hạ của hắn, là mơ ước tha thiết của không ít Kiếm tu, tám người này vận may quá tốt, phải nói là trong họa gặp phúc.

Thạch Hạo nguyên bản không có động tĩnh gì nghe thấy vậy, trong con ngươi xoẹt qua từng đạo tinh mang.

Đối với ánh mắt của mọi người Phạm Vô Kiếp ngoài mặt không có biểu hiện gì nhưng trong lòng thì vô cùng đắc ý.

-Những người này có kiếm ý phi phàn, lại có thể cộng hưởng lẫn nhau, hơn nửa là từ trong tay Lạc Vân đạt được Kiếm Điển huyền diệu, chỉ cần ta thu bọn họ làm đệ tử, có thể thuận lý thành chương đem những Kiếm Điển này thu làm của riêng.

-Thứ yêu là nếu Lạc Vân bình yên trở về, ta cũng có thể chỉ thị bọn họ, để tám người bọn hắn đứng ra chỉ tội Lạc Vân, lời nói của đệ tử thân truyền dễ dàng khiến người ta tin tưởng hơn.

Những ý niệm này không ngừng lóe lên trong đầu Phạm Vô Kiếp khiến hắn không tự chủ được hơi nhếch miệng, ánh mắt lần nữa phóng tới đám người kia, lại thấy Thủy Thiên Nguyệt đứng lên đầu tiên.

-Lời các chủ nói quả thực vô cùng chặt chẽ, nhưng cũng chỉ là suy đoán, không có chứng cớ xác thực, không cách nào chứng minh Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc chết trên tay sư tôn.

Thủy Thiên Nguyệt sống lưng thẳng tắp, kiên quyết nói:

-Còn nữa, Thiên Nguyệt đã nhận định cả đời chỉ bái một mình Lạc Vân làm sư phụ, vì vậy chỉ có thể cảm ơn hảo ý của Các chủ.

-Hả?

Nghe vậy, tâm thần đám người đồng loạt run lên, Phạm Vô Kiếp đã nói tới cái mức này, Thủy Thiên Nguyệt, lại không thừa nhận tội của Sở Hành Vân , đồng thời còn từ chối bái Phạm Vô Kiếp làm sư phụ, nữ tử này, không phải là điên rồi sao?

-Lời nói của Thủy Thiên Nguyệt cũng chính là ý tứ của ta, một ngày là sư phụ, cả đời là sư phụ, há có thể thay đổi tùy ý!

Lục Thanh Dao cũng đứng lên, khóe miệng mỉm cười nhìn Thủy Thiên Nguyệt một chút.

Hai nữ tử đối diện nhìn nhau, trong con ngươi đều tỏa ra tâm ý kiên định, phảng phất không để mắt đến Phạm Vô Kiếp, bên trên khuôn mặt xinh đẹp đồng thời hiện lên một vệt tươi cười.

-Cổ ngữ viết, mày liễu không nhường mày râu, xem ra lời ấy không giả.

Lúc này, giọng nói sang sảng của Ninh Nhạc Phàm vang lên.

Chỉ thấy hắn cùng Cổ Huyền Thanh đứng lên, đi đến phía sau Thủy Thiên Nguyệt cùng Lục Thanh Dao, ngoài miệng tuy không nói thêm gì, nhưng hành động của bọn họ, đã cho thấy lựa chọn của mình.

-Điên rồi, những người này, nhất định là điên rồi!

Nhìn khuôn mặt tươi cười dịu dàng của bốn người, đoàn người có cảm giác kinh ngạc mãnh liệt, tất cả đều cảm thấy bốn người này triệt để điên rồi, bằng không, sao có thể làm ra việc ngu xuẩn như vậy.

Sắc mặt Phạm Vô Kiếp âm trầm lại, âm lãnh nói:

-Các ngươi đã nhất định phải có chứng cứ, tốt lắm, trước khi tìm thấy chứng cứ, các ngươi vào Vạn Phong Nhai yên tĩnh suy nghĩ đi.

Hồi hộp!

Nghe được ba chữ Vạn Phong Nhai, đám người theo bản năng rùng mình một cái, thân thể không tự chủ được run rẩy.

Vạn Phong Nhai, chính là tuyệt địa của Vạn Kiếm Sơn.

Đây là vách núi sâu nhất trong Vạn Kiếm Sơn, thế núi hiểm trở, không một cành cây ngọn cỏ, ngay cả thiên địa linh lực cũng cực kỳ mỏng manh, hơn nữa, bởi vì đặc thù địa thế, cả vách núi đều bị cương phong phao phủ.

Cương phong này tuy không đưa người ta vào chỗ chết nhưng thổi ở trên người cũng xuyên thấu huyết nhục, cắt da cắt thịt, đau đớn cực kỳ, người bình thường căn bản không cách nào chịu đựng.

Hành động này của Phạm Vô Kiếp vốn là muốn trừng phạt bốn người này!

-Mong lời nói hành động của Thanh Dao không làm Các chủ tức giận, nếu Các chủ muốn trừng phạt nàng như vậy ta cũng tình nguyện tiếp nhận trừng phạt cùng.

Phạm Vô Kiếp vừa mới nói xong, Lục Thanh Tuyền cũng đứng dậy.

Sauk hi nàng đứng lên, Lục Lăng cùng Hạ Khuynh Thành nhìn nhau nở nụ cười, phóng khoáng nói:

-Các ngươi đã đều không e ngại Vạn Phong Nhai, chúng ta có gì phải sợ, hãy cùng nhau đi một lần đi!

Dứt lời, hắn cùng Hạ Khuynh Thành đột nhiên đứng dậy, đi tới trong đội nhóm.

Một nhóm bảy người, sống lưng thẳng tắp như kiếm, phong hoa tuyệt đại.

Đám người nhìn chằm chằm bảy người trước mắt, ánh mắt ngưng trọng, trong lòng lại sinh ra một luồng tâm tình không cách nào nói rõ, giống như cười nhạo, lại giống như đố kị, bọn họ biết sau khi vào Vạn Phong Nhai sẽ chịu đựng thống khổ vô tận, nhưng lại muốn từ chối Phạm vô Kiếm, chỉ một mực theo Sở Hành Vân.

Sự trung thành khiến người ta tôn kính, đồng thời trong lòng họ cũng nghi hoặc, Sở Hành Vân rốt cuộc có mị lực gì mà có thể khiến bảy người tôn sùng như vậy.

Sự tôn sùng cực độ này, cả Vạn Kiếm Các nhìn lại hay dù vả trong ngũ đại thế lực khác cũng chưa từng nghe nói qua.

Vẻ mặt bảy người bình thản, không khí thoáng chốc trầm mặc, đột nhiên Thạch Hạo cũng đứng lên.

Hắn đầu tiên nhìn đám người Lục Lăng cùng Hạ Khuyn Thành một chút, sau đó hai đầu gối quỳ xuống quay về Phạm Vô Kiếp nói:

-Đệ tử Thạch Hạo cam nguyện bái Các chủ làm sư phụ!

Lời nói vừa dứt khiến cho không gian hoàn toàn rơi vào yên tĩnh.

Trong nháy mắt Thạch Hạo đứng lên kia, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ trực tiếp từ chối Phạm Vô Kiếp, nhưng ngoài dự liệu của mọi người, hắn lại đồng ý bái sư, phản bội Sở Hành Vân.

-Thạch Hạo, uổng công ta vẫn coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại có thể hành động đê tiện như vậy!

Ninh Nhạc Phàm tính tình ngay thẳng, nghe hắn nói như thế, căn bản là không có cách đè nén xuống lửa giận trong cơ thể, đưa tay chộp tới Thạch Hạo.

Nhưng là, hắn vừa ra tay, một vệt ánh kiếm chất phác màu vàng đất, liền từ trên người Thạch Hạo mở ra, giáng lâm đến trước người Ninh Nhạc Phàm, đem vai phải của hắn xuyên thủng .

Phốc một tiếng!

Một đạo mũi tên máu đỏ sẫm bắn ra, ở bên dưới sức mạnh kinh khủng của ánh kiếm, thân thể Ninh Nhạc Phàm bay ngược ra ngoài, kéo lê trên mặt đất hơn mười mét mới ngừng lại, xung quanh đã loang lổ vết máu.

Thạch Hạo xoay người, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Ninh Nhạc Phàm một chút, lạnh giọng nói:

-Lạc Vân làm người nham hiểm giả dối, trước khi tới Thánh Tinh thành, hắn đã nhiều lần nhắc đến việc nhất định sẽ giết Xích Tiêu Kiếm chủ cùng Thu Mạc Kiếm chủ, vì vậy cái chết của hai vị Kiếm chủ này khẳng định cùng hắn không tránh khỏi có quan hệ.

-Người như vậy, căn bản không xứng làm sư tôn của ta, hơn nữa, hắn cũng không xứng trở thành chi chủ một phong!

-Ngươi thối lắm, sư tôn khi nào đã nói những câu nói này!

Lục Lăng cũng nổi giận, kích động chỉ điểm Thạch Hạo, giận dữ hét:

-Ngươi tên cẩu vật vong ân phụ nghĩa, vì an nguy bản thân mà hãm hại sư tôn , ngươi quả thực chó lợn không bằng!

Trên người Hạ Khuynh Thành cùng Cổ Huyền Thanh cũng toát ra sự tức giận, nhưng bọn họ còn không kịp nói chuyện, Phạm Vô Kiếp vung tay lên, một luồng uy thế như núi liền áp chế gắt gao thân thể của bọn họ.

-Thạch Hạo là đệ tử thân truyền của Lạc Vân, lời hắn nói, há lại có thể giả bộ, ta niệm tình các ngươi bị Lạc Vân u mê, ta sẽ không truy cứu các ngươi hôm nay vô lễ, đến Vạn Phong Nhai hảo hảo suy nghĩ một phen đi.

Phạm Vô Kiếp lạnh giọng quát lên một tiếng, sau đó, một nhóm người mặc huyết bào xuất hiện, đem một nhóm bảy mạnh mẽ dẫn đi khỏi Vạn Kiếm Điện.

-Thạch Hạo.

Phạm Vô Kiếp giọng nói xoay chuyển, nhất thời dọa Thạch Hạo nhảy dựng, đem đầu chôn thật sâu, hai mắt không dám nhìn thẳng Phạm Vô Kiếp, run giọng trả lời:

-Có đệ tử .

-Ngươi có thể đúng lúc nhận rõ thân phận của chính mình, bỏ tối theo sáng, cũng đứng ra chỉ tội Lạc Vân, là người đáng quý, từ sau ngày hôm nay, ngươi chính đệ tử cuối cùng của ta!

Phạm Vô Kiếp mỉm cười nhìn Thạch Hạo, ánh mắt hắn lập tức quay về mọi người nói:

-Hiện tại Vạn Kiếm Các gặp vô số kiếp nạn, nhưng sau kiếp nạn, vẫn còn tồn tại sức sống, ta hi vọng mọi người có thể tỉnh lại , đối diện những khó khăn này, chỉ cần có thể vượt qua này giai đoạn này, Vạn Kiếm Các tất sẽ quật khởi!

-Sư tôn nói rất có lý, kẻ xấu đã trừ, chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn này, Vạn Kiếm Các tất sẽ quật khởi!

Thạch Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu, lập tức cao giọng phụ họa nói, trong khoảnh khắc, không ít người cũng cao giọng hét theo , xoa bỏ cảnh tượng suy tàn vừa rồi.

Thấy cảnh này, Phạm Vô Kiếp lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhưng theo đoàn người lục tục rời khỏi Vạn Kiếm Điện, nụ cười này bắt đầu trở nên cứng ngắc lên, lộ ra từng tia âm trầm.

Thời điểm bên trong Vạn Kiếm Điện chỉ còn lại hắn cùng phạm Vô Trần, nụ cười hoàn toàn biến mất đi, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lẽo.

Hắn nhìn phương hướng đoàn người rời đi, trầm giọng nói:

-Sau hôm nay, lập tức phái người giám thị Thạch Hạo, một khi có dị dạng lập tức báo cáo cho ta, còn có bốn người truyền công nhất mạch, cũng phải phái người giám thị, không được để bọn họ rời khỏi Vạn Kiếm Các nửa bước!

-Ngay cả mấy người Vân Trường Thanh cũng muốn giám thị?

Vẻ mặt Phạm Vô Trần sững sờ, lời nói vừa ra khỏi miệng, hắn liền cảm giác được ánh mắt lạnh lẽo của Phạm Vô Kiếp bắn tới, lúc này không dám nhiều lời, chỉ âm thầm cúi đầu phẫn nộ.

Phạm Vô Kiếp quát lạnh một tiếng, nói:

-Vạn Kiếm Các hiện tại đang trong thời điểm nhạy cảm, phàm là mệnh lệnh của ta, ngươi không cần hỏi tại sao, chỉ cần chấp hành.

-Được!

Phạm Vô Trần giật cả mình, lần thứ hai khom người gật đầu, hắn quay người lại, mới vừa đi ra vài bước, bước chân nhưng có đột nhiên ngừng lại.

-Còn có việc?

Sắc mặt Phạm Vô Kiếp trầm xuống, trong lời nói lộ ra vẻ không vui.

Phạm Vô Trần chậm rãi xoay người lại, nhăn mày, có chút không xác định nói:

-Bẩm Các chủ, ta nhớ mang máng, thời điểm đi tới Thánh Tinh thành, Lạc Vân cũng không xuất phát cùng chúng ta, mà là lấy lý do rèn luyện , một thân một mình rời đi.

-Ngươi muốn nói, người đánh cắp Linh Mạch cùng tài nguyên tu luyện, có thể chính là Lạc Vân?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch