Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 756: Kiếm Trủng

Chương 755: Kiếm Trủng

Lời của Phạm Vô Trần khiến Phạm Vô Kiếp sửng sốt một chút, chợt có một tiếng cười lớn từ trong miệng hắn truyền ra, vang vọng khắp cả Vạn Kiếm Điện.

Sau một chốc, Phạm Vô Kiếp mới ngưng cười, tràn ngập xem thường nói:

-Ta thừa nhận Lạc Vân xác thực có vài phần thủ đoạn, nhưng chỉ bằng thực lực của hắn, tuyệt đối không thể thần không biết, quỷ không hay đánh cắp tài nguyên tu luyện cùng linh mạch .

Sauk hi Phạm Vô Kiếp nói xong, thấy Phạm Vô Trần vẫn còn hoài nghi, không khỏi cười nhạo. Hắn đi tới trước mặt Phạm Vô Trần, tay phải mở ra, lộ ra một Hắc Ấn Kiếm.

-Đây là..

Phạm Vô Trần sững sờ trong giây lát.

-Thời điểm Lạc Vân rời khỏi Vạn Kiếm Các, ta đã gieo xuống ấn kiếm trên người hắn, có thể nắm giữ hành tung của hắn ở bất cứ nơi đâu, mà trong khoảng thời gian này, ta không cảm nhận được hắn đã trở về Vạn Kiếm Các.

Phạm Vô Kiếp tự tin nói, hắn không chút nào phát hiện, ấn kiếm mà hắn vẫn cho rằng đang ở trên người Sở Hành Vân kia thực chất đã bị Sở Hành Vân loại bỏ ngay từ đầu.

-Vẫn là Các chủ suy nghĩ chu đáo.

Lời nói như vậy khiến Phạm Vô Trần bỏ xuống suy nghĩ kia, hắn chần chở một chút lại hỏi:

-Nếu Các chủ đã gieo xuống kiếm ấn tại sao không trực tiếp lần theo tung tích của Lạc Vân?

-Từ khi Lạc Vân tiến vào Cổ Tinh bí cảnh, kiếm ấn này liền mất hiệu dụng, bất luận ta thôi thúc thế nào, đều không thể phát sinh nửa điểm cộng hưởng, có lẽ là cảnh tượng kì dị ở Cổ Tinh Bí cảnh đã làm cho kiếm ấn mất đi hiệu lực.

Phạm Vô Kiếp thở dài nói, hắn làm sao lại không muốn dựa vào ấn kiếm để tìm tung tích của Sở Hành Vân, nhưng kiếm ấn đã bị phá hủy, không có động tĩnh gì.

Phạm Vô Trần cũng thở dài cảm thán:

-Vốn tưởng sau khi Lạc Vân đạt quán quân có thể khiến Vạn Kiếm Các quật khởi, không nghĩ tới, ngắn ngủi trong vài ngày, lại phát sinh nhiều chuyện như vậy.

-Xác thực việc này phát sinh quá mức đột ngột, căn bản khiến người ta không thể dự liệu.

Phạm Vô Kiếp thở dài khép hờ hai mắt, thời điểm mở mắt ra, bất đắc dĩ trên mặt đã quét sạch, nhàn nhạt nói:

-Dù thế nào Lạc Vân cũng giúp chúng ta đạt chức thủ khoa Lục Tông thi đấu.

-Tuy hiện tại không rõ tung tích của hắn nhưng quyền phân phối tài nguyên vẫn nằm trong tay chúng ta, chỉ cần có thể lợi dụng tốt trong mười năm tới đây, chúng ta nhất định sẽ quật khởi được Vạn Kiếm Các!

Phạm Vô Kiếp tự tin tràn ngập, làm cho bất đắc dĩ trên mặt Phạm Vô Trần cũng mất đi.

Cho tới giờ, sự kiện gặp Lận Trùng Thiên ở Thánh Tinh Thành, Phạm Vô Kiếp vẫn không có đề cập qua.

Trong mắt hắn, sự xuất hiện của Lận Thiên Trùng chỉ là sự trùng hợp, cùng Sở Hành Vân không có bất cứ quan hệ gì, càng không thể giúp đỡ Sở Hành Vân.

Xét về điểm này, hắn liền cấp tốc trở lại Vạn Kiếm Các, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Lận Thiên Trùng,…

Hai người tiếp tục trò chuyện một hồi, chờ khi Phạm Vô Trần rời đi, Phạm Vô Kiếp cũng chưa rời đi mà an tĩnh đứng ở trung ương đại điện, ngẩng đầu trầm tư.

Mặt trời lăn sau núi, trăng sáng chậm rãi hiện ra giữa màn đêm.

Đêm tối bao phủ cả Vạn Kiếm Các, loại bỏ đi những tiếng huyên náo ban ngày, tất cả mọi người đều yên tĩnh tiến vào giấc ngủ.

Lúc này hai con mắt nhắm chặt của Phạm Vô Kiếp đột nhiên mở ra, ánh kiếm xẹt qua, để lại một đạo vết cắt giữa màn đêm yên tĩnh.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, thân hình lập tức lóe lên, nhanh chóng rời khỏi Vạn Kiếm Điện.

Điểm kỳ lạ chính là hành động của Phạm Vô Kiếp vô cùng cẩn thận, trong lúc di chuyển cũng cẩn thận giấu đi khí tức của bản thân, giống như một u hồn di động trong đêm tối.

Cuối cùng, hắn đến đến bên dưới một mảnh vách núi cheo leo.

Phạm Vô Kiếp cẩn thận nhìn bốn phía, thấy không có bóng dáng của bất cứ người nào, mới âm thần thở ra, bàn tay phải chuyển động, một đạo Kiếm Ảnh mông lung lập lòe tái hiện ra.

Đạo Kiếm Ảnh này tựa như mây mù, phảng phất bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến, vừa tiếp xúc với vách núi cheo leo, liền dung nhập vào bên trong, ngay sau đó một đạo ánh sáng chói mắt từ trong vách núi lóe ra, xuất hiện ở trước mặt Phạm Vô Kiếp.

Phạm Vô Kiếp không do dự hướng vầng sáng đi tới, thời điểm thân hình của hắn hoàn toàn đi vào bên trong vầng sáng, vầng sáng đột ngột biến mất, mặt vách núi cheo leo cũng khôi phục lại dáng dấp ban đầu.

Sauk hi tiến vào vầng sáng, Phạm Vô Kiếp sáng mắt lên, một khắc sau, ánh sáng cũng từ từ rút đi.

Trong tầm mắt của hắn xuất hiện một bình địa trống vắng, hư không dày đặc sương mù, phóng tầm mắt nhìn quanh , khung cảnh tựa như tiên cảnh, khắp nơi lộ ra cảm giác huyền diệu.

Mà ở trên mặt đất cảnh sắc hoàn toàn không giống.

Chỉ thấy giữa bình địa mênh mông cắm vô số kiếm khí, hoặc trọng kiếm, hoặc trường kiếm, đoản kiếm… con số khổng lồ, như rừng cây, san sát, không nhìn thấy điểm cuối.

Trong vùng không gian này, tựa hồ không tồn tại bất cứ sinh linh gì, hoang vu, hỗn độn, không nhật không nguyệt, chỉ có kiếm khí không có điểm cuối.

Phạm Vô Kiếp giống như không hề xa lạ gì với nơi này, hắn di chuyển bên trên đại địa, thời điểm hắn dừng lại đã đứng trước một thanh chi kiếm Lăng Thiên, kiếm cắm ở đỏ như một sự tồn tại vĩnh hằng, xuyên vân nứt tiêu, vẫn vững vàng đứng ở chỗ này.

Trên Lăng Thiên Chi kiếm tràn ngập quang chi kiếm ý vô cùng vô tận, phảng phất như thanh kiếm này chính là hóa thân của ảnh sáng cực hạn, vĩnh hằng, chỉ liếc mắt liền cảm nhận được một luồng ánh kiếm cực hạn phóng lên trời, phá diệt cửu tiêu.

Mà dưới Lăng Thiên chi kiếm tồn tại một bệ đá, trên bệ đá là một vị trung niên nam tử, thân mặc bạch y, đeo kiếm,sự tồn tại của hắn khiến người ta có cảm giác rất kỳ quái, tồn tại mà như không, hòa vào bên trong ánh kiếm.

Nếu Sở Hành Vân ở chỗ này, thời điểm nhìn thấy bạch y trung niên, nhất định có thể nhận ra, người này chính là truyền kỳ cổ kiếm, Kiếm Linh.

Vừa nhìn thấy bach y trung niên, Phạm Vô Kiếp liền bước chậm lại, khi đến trước bệ đá, hắn thân là vạn kiếm các chủ lại khom người hành lễ:

-Đêm khuya tìm tới, mong Lão tổ thứ tội.

Trước kia, truyền kì cổ kiếm cùng hắc động trọng kiếm đấu một trận, sau khi bị thua, Kiếm Linh e ngại sức mạnh của Hắc Động trọng kiếm, liền bỏ chạy đến nơi đây, sáng tạo ra Vạn Kiếm Các.

Từ góc độ nào đó mà nói, Kiêm Linh chính là Các chủ thời sơ khai Vạn Kiếm Các, vì vậy Phạm Vô Kiếp gọi hắn là Lão tổ cũng là việc đương nhiên.

-Vạn Kiếm Các phát sinh sự tình lớn như vậy, đêm khuya ngươi tìm đến đây cũng là việc không đáng trách.

Bạch y trung niên mở hai mắt, giọng nói lại lộ ra bất đắc dĩ.

Hắn nói:

-Từ khi sáng tạo ra Vạn Kiếm Các tới nay, ta luôn yên lặng thủ hộ Vạn Kiếm Các,một bước không dời, nhưng sự việc phát sinh lần này hết sức quye dị, ngay cả ta cũng không tìm ra kẻ trộm.

-Ngay cả lão tổ cũng không biết vậy chẳng lẽ người này là cường giả Võ Hoàng?

Nghe tới đây Phạm Vô Kiếp nhất thời hoảng hốt.

Bạch y trung niên là Kiếm Linh của truyền kỳ cổ kiếm , thực lực vô cùng mạnh, chính là ánh sáng cực hạn, có thể trộm cắp dưới con mắt của hắn e rằng chỉ có thể là cường giả Võ Hoàng.

-Có phải cường giả Võ Hoàng hay không ta cũng không biết, chỉ có điều, kẻ đánh cắp Linh Mạch ta ngược lại biết rõ.

Bạch y trung niên dừng một chút, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm nghị, nói:

-Nó tựa hồ là một con trăn rắn, toàn thân đen kịt, nhìn qua rất là bình thường, nhưng, con mãng xà này lại có thể lấy Linh Mạch làm thức ăn, đồng thời còn có thể hóa thân Linh Mạch, đánh tráo thật giả.

-Lấy Linh Mạch làm thức ăn, lại còn có thể hóa thành Linh Mạch?

Phạm Vô Kiếp cảm thấy không thể tưởng tượng được, nhưng hắn biết, những lời mà vị bạch y trung niên nói chắc chắn là sự thực. Trên thế gian tồn tại Linh Thú kỳ dị như thế, hắn vẫn là lần đầu tiên nghe được.

-Nếu lão tổ đã biết là do con mãng xà này, tại sao lại không ra tay giết nó ngay lập tức?

Phạm Vô Kiếp không hiểu hỏi lại Kiếm Linh.

Chỉ thấy Kiếm Linh trầm mặc hồi lâu, trêm mặ lộ ra vẻ bất đắc dĩ nói:

-Mãng xà này có lai lịch rất lớn, ta, không giám giết.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch