Bóng người yểu điệu này, cực kỳ xuất trần, trên khuôn mặt tinh xảo, tuy có chứa vết tích năm tháng, nhưng càng hiện ra một ít phong tình đặc biệt, đẹp không tả nổi.
Chỉ là, Liễu Trầm lại không có tâm tư thưởng thức mỷ cảnh như vậy, tâm thần hắn đang run rẩy, thân thể cũng đang run rẩy, thậm chí cả tiếng nói cũng khó mà bình tĩnh, mạnh mẽ phun ra ba chữ:
-Liễu Mộng Yên!
Ba chữ vừa ra, làm cho tất cả mọi người ở đây đều lĩu lưỡi, nữ tử này, chính là Liễu Mộng Yên.
Sự tình mười mấy năm trước, đã qua xa xưa, rất nhiều người quên lãng việc này, càng quên rằng, ở nơi sâu nhất Lạc Tinh Uyên, còn giâm cầm người đã từ là đệ nhất mĩ nữ Tinh Thần Cổ Tông.
Giờ khắc này, đậi trận hộ tông sắp dổ, ngàn vạn tinh thần hoàn toàn tắt, mắt trận phong tỏa Lạc Tinh Uyên, rốt cục xuất hiện vết rách, cũng không còn các nào giam cầm Liễu Mộng Yên, dựa vào oai của Tai Họa Thiên Châu, thoát ra!
Liễu Mộng Yên đứng trong hư không, nàng liếc nhìn người phía trước, lại nhìn thánh tinh thành vừa quen thuộc mà vừa xa lạ, đầu hơi ngước lên, phun ra nuốt vào thiên địa lực.
Mười tám năm.
Nàng bị nhuốt ròng rã mười tám năm, hiện tại, nàng đã rời khỏi Lạc Tinh Uyên, một lần nữa đứng thẳng trong trời đất.
Loại cảm giác này, người thường nào có thể biết được.
-Mẹ, người không sao chứ?
Sở Hành Vân bước đến, có chút lo cho Liễu Mộng Yên, lấy tình trạng cơ thể của Liễu Mộng yên, mạnh mẽ thôi thúc tai họa thiên châu, hao tổn rất nặng, sẽ mất hết linh lực.
-Mẽ?
Liễu Trầm nghe được lời của Sở Hành Vân, suýt chút nữa rơi tim ra ngoài, thanh niên áo đen khuấy đảo phong vân này, lại gọi Liễu Mộng Nhiên là mẹ?
Xèo!
Thời khắc này, một tiếng xé gió, từ dưới Lạc Tinh Uyên truyền đến.
Mắt Liễu Trầm nhìn tới, trong lòng hắn kinh ngạc, tâm tư dừng lại ở nơi đó, cũng không có biện pháp.
Người vừa đến, hắn không xa lạ gì, đó chính là Sở Tinh Thần!
-Không thể, mười tám năm trước, ngươi đã chết rồi, ta tận mắt thấy người ngừng thở, ngươi không thể sống sót!
Liễu Trầm chỉ tay vào Sở Tinh Thần, âm thanh không ngừng run rẩy, lại chỉ về Sở Hành Vân, giọng nói:
-Còn có, ngươi tên là Lạc Vân, là kiếm chủ Vạn Kiếm Các, làm sao có thể là con của Liễu Mộng yên!
-Các ngươi là thần thánh phương nào, đến thánh tinh thành có mục đích gì!
Liễu Trầm cảm giác đầu mình hỗn loạn, tiếng thở ồ ồ như trâu, bên trong đám người ở đây, cũng có một phần đã tham dự truyện năm đó, giờ khắc này, tâm tình của bọn họ, không khác Liễu Trầm là mấy, đều hỗn loạn đến cực điểm.
Rốt cục chuyện này như thế nào!
-Sự sống còn, chưa đến phiên ngươi nhận định, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc cũng vậy, cha ta, cũng vậy.
Sở Hành Vân đứng ở chỗ cao, nhìn xuống đoàn người bên dưới, nói:
-Còn nữa, ta vừa là Lạc Vân, cũng chính là Sở Hành Vân, cái này có vấn đề gì không?
Tiếng nói như chứa loại ma lực nào đó, mỗi một tiếng, phảng phất như đâm vào tâm thần đoàn người, thanh niên áo đen trước mắt, vừa là Lạc Vân, cũng là Sở Hành Vân, là con trai Liễu Mộng Yên.
Sự thật này, càng để đoàn người không thể tiếp thu được.
Sau bao nhiêu năm, sự tồn tại của Liễu Mộng Yên, Sở Tinh Thần điều được đấu kín, ngoại trừ những người trọng yếu trong năm gia tộc lớn, thì còn lại đều quên hết.
Tên Sở Hành Vân, càng giống vậy, coi như có người nhớ tới, cũng chỉ là tiếng cười gần, chỉ là một đứa con hoang lưu lạc mà thôi, xem thường nhớ tới.
Nhưng hện tại, Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện, lấy thân phận Lạc Vân kiếm chủ, người đứng đầu lục tông đại bỉ, càng lấy thân phận con trai Liễu Mộng yên, giáng lâm thánh tinh thành, phá vỡ đại trận hộ tông, thành công cứu ra Liễu Mộng Yên.
Sự tình diễn ra liên tiếp, mặc dù là sự thực, cũng khó để người ta tiếp thu.
-Liễu Trầm, đã lâu không gặp.
Ánh mắt Liễu Mộng Yên rơi xuống trên người Liễu Trầm, vẻ mặt đột nhiên lạnh đi, người này là tâm phúc Liễu Cổ Khung, năm đó, hắn cũng tham gia tàn sát.
Một tiếng nói ngăn, nhưng như thùng nước lạnh dội xuống, để Liễu Trầm giật mình, cả người thấm ướt, hắn lảo đảo vể sau, cắn răng một cái, trong mắt dâng trào thần quang hung ác, nói:
-Liễu Mộng Yên, cho dù ngươi thoát vậy thì như thế nào!
Giống như tự động viên mình vậy, Liễu Trầm ướn người, nhìn đám người Sở Hành Vân đầy hung tợn.
Hắn tiếp tục nói:
-Ta thừa nhận, thủ đoạn của các ngươi rất sắc bén, có thể phá vỡ đại trận hộ tông, đêm cái tội nhân này cứu ra, nhưng cuối cùng, nhân số các ngươi, chỉ có năm người.
-Bốn âm dương, một thiên linh, rất mạnh, nhưng các ngươi đừng quên, trong Thánh tinh thành có biết bao võ giả, coi như là chiến thuật biển người, cũng có thể đem các ngươi đánh kiệt sức đến chết.
Tiếng của Liễu Trầm làm thức tỉnh đám võ giả, vẻ mặt bọn họ thay đổi, nhìn chằm chằm Sở Hành Vân cùng Liễu Mộng yên, bàn tay hiện ra lệnh bài, bóp nát liên tục.
Sau khi những lệnh bài này bị vụn vỡ, trong khoảnh khắc, vỗ số âm thanh lạ truyền ra, không ngừng van vọng trong không gian, đem vô số võ giả triệu hoán tới nơi đây.
Trong chốc lát, bầu trời Lạc Tinh uyên, tụ tập mấy vạn võ giả, những võ giả này đến từ các gia tộc lớn, tuy không phải tinh nhuệ, nhưng có con số ton lớn, huống hồ, cũng không thiếu người đang trên đường chạy đến.
-Tuy nói đại trận hộ tông bị phá tan, nhưng có chút linh trận, còn có thể mạnh mẽ thôi thúc, chờ võ giả các gia tộc lớn tụ tập hết ở đây, liền lập tức phát động tấn cống, xem địch nhân có thể tạo nên cái bọt nước gì!
Nhìn thấy võ giả càng đến càng nhiều, trong lòng liễu trầm buông lỏng đôi chút, làm hắn có một ít ảo tưởng, nếu hắn có thể tru diệt đám người Sở Hành Vân, Tinh Thần Cổ Tông sẽ cho hắn ban thưởng thật lớn/
Càng ảo tưởng, vẻ mặt Liễu Trầm càng đắc ý, con ngươi nhìn qua, lại phát hiện Sở Hành Vân đang dùng ánh mắt nhìn thằng ngốc mà nhìn hắn, tràn ngập ý trào phúng.
Tâm thần Liễu Trầm chìm xuống, bên tai, đột nhiên càng nhiều lên một tiếng nói hùng hồn:
-Chỉ bằng đám quân không chính quy này, cũng dám cuồng vọng như vậy, thực sự làm ta cười chết mất!
Ầm ầm ầm!
âm thanh cuồn cuộn truyền đến, ở phương khác, một đạo bóng tối kéo đến.
Mọi người nhìn sang, mới phát hiện, đạo bóng tối này, là một nhánh thiết kỵ 3000 người, có trang bị áo giáp, kiếm chiến, cử động mỗi người, đều phảng phất như trải qua tôi luyện ngàn vạn lần, hợp lại hoàn chỉnh.
ở vị trí đầu nào, chính là Vũ Tĩnh Huyết.
một tay hắn cầm kích, sát khí cùng ác giao quấn quanh người, bàn tay vung lên, 3000 Tĩnh Thiên Quân cũng hô vang lên, trực tiếp hóa thành cực sát ác giao.
Cả vùng không gian không tiếng động, chỉ có sát khí đang lăn lộng.
Hình ảnh đám thiết kỵ này xông thẳng trời xanh, đem từng đạo linh trận phá đi, chỗ nó đi qua, tất cả đều trở thành hoang vu, làm đám người Liễu Trầm run lên bần bật.
-Tại sao lại có đội quân kinh khủng như thế?
Tâm thần Liễu Trầm ngưng lại.
So với 3000 Tĩnh Thiên Quân, những người bọn họ, cho dù vượt qua mấy vạn, cũng chỉ là quân không chính quy, chênh lệch hai bên, giống như lạc trời, căn bản không cùng cấp bậc.
-Xem ra, đây chính là chỗ dựa của Liễu Mộng Yên.
Liễu Trầm nhisiu mày, nhưng giữa lúc hắn đang trầm tư, bên phải lại có ánh sáng lướt tới.
Đạo ánh sáng lôi đình này, cực nhanh, đám người còn chưa kịp phản ứng, đã xẹt qua hư không, hiện ra trước mặt bọn hắn.
Ánh sét rút đi, Lận Thiên Trùng đi ra, quay về Sở Hành Vân nói:
-Đại trận hộ tông này, cũng chỉ đến thế, liền loại bỏ đơn giản, thực vô vị?
Một câu nói này, để thân thể đám người ở đây lạnh run, ánh chớp mình vừa thấy, chẳng lẽ xuất hiện từ ông lão này.
Người này cũng giúp đỡ Sở Hành Vân.
Nghĩ lại tới ánh sét vừa rồi, đám người cảm thấy chột da, Liễu Trầm đứng chỗ trung ương cũng không thể bình tĩnh được nữa, khó thể hình dùng tâm trạng lúc này của hắn.
Khuôn mặt của hắn trắng bệch, triệt để dại ra.
Thân là trưởng lão Liễu gia, hăn từng may mắn được phụng dưỡng Liễu Vấn Thiên, cho năn, hắn quen thuộc niết bàn khí hơn bất kỳ người nào ở đây.
ở trong nháy mắt Lận Thiên Trùng xuất hiện, Liễu Trầm cũng cảm thấy được niết bàn khí tồn tại.
hơn nữa, cỗ niết bàn khí này cực kỳ mạnh mẽ, so với Liễu Vấn Thiên là cường giả niết bàn cảnh tầng ba càng lớn hơn một bậc, càng cuồng bạ.