Đệ tử ngoại môn nghe nói như thế, trong lòng hoàn toàn đang cười nhạo.
Đối với Sở Hành Vân có tru diệt Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạch hay không, mỗi người bọn họ đều có suy nghĩ riêng, nhưng đối với việc Sở Hành Vân quản lý ngoại môn, tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục.
Ngày xưa, Sở Hành Vân tàn sát hơn 4000 người, triệt để chỉnh đốn ngoại môn, lại lập 3000 môn đồ, liên thủ quản lý ngoại môn, mọi chuyện chu đáo, chưa bao giờ từng xuất hiện dấu hiệu hỗn loạn.
Vào giờ phút này, Thạch Hạo làm ngoại môn chi chủ, liền nói muốn quét sạch ngoại môn , đồng thời thẩm phán 3000 môn đồ, thực sự là buồn cười.
Chỉ có điều, đạo lý này, mọi người đều hiểu, mắt đều nhìn thấy sự thật, nhưng không có người dám to gan nói ra, đều là cúi đầu, ở trong lòng thầm oán, chỉ lo đưa tới họa sát thân.
Chính như Thạch Hạo nói, ngoại môn chi chủ hiện tại, là hắn, mà không phải là Sở Hành Vân, thụ đoạn làm người Thạch Hạo, đoàn người cũng hiểu biết, tự nhiên giận mà không giám nói.
Thấy đệ tử ngoại môn đều im lặng, Thạch Hạo thỏa mãn nở nụ cười, hắn nhìn về phía ba nghìn môn đồ, hai tay chắm sau lưng, thanh âm hòa hoãn nói ra:
-Ba ngàn người các ngươi, lệ thuộc vào Lạc Vân, phụ trách quản lý công việc to nhỏ của ngoại môn, thậm chí còn nhiều lần lên núi kiếm chủ, nghe Lạc Vân giảng bài, quan hệ mật thiết.
-Lạc Vân ám sát Xích Tiêu kiếm chủ cùng Thu Mạc Kiếm chủ, bỏ tội chạy trốn, đã trở thành sỉ nhục của Vạn Kiếm Các, mà ba ngàn người các ngươi, cũng cần gánh vác tội, lúc này lấy môn quy định tội!
Thạch Hạo nói tới chỗ này, tiếng nói đột nhiên trở nên nhu hòa, từng chữ nói ra rõ ràng:
-Bất quá, nể tình các ngươi là sơ phạm, ta có thể cho các ngươi một cơ hội, chỉ cần các ngươi thoát ly khỏi môn hạ của Lạc Vân, bái ta làm thầy, giúp ta quản lý ngoại môn, ta sẽ tha thứ cho các ngươi.
-Nếu có biểu hiện kiệt xuất, ta thậm chí có thể dẫn tiến cho các ngươi nhập nội môn, trở thành đệ tử nội môn, hưởng thụ tài nguyên tốt hơn.
Lời nói của Thạch Hạo, tràn ngập ý vị mêm hoặc, lập tức làm đoàn người nghị luận, Lục Lăng nghe xong, lập tức phát ra một tiếng cười lớn, nói:
-Ngươi nói quét sạch bầu không khí ngoại môn, vốn là lợi dụng chức quyền, mạnh mẽ thu nạp lòng người, Thạch Hạo, ngươi làm như thế, có khác biệt gì với Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc?
-Cái gọi là chịu tội, toàn bộ đều do lời nói của ngươi, nương nhờ vào ngươi, liền có thể xóa tội, ngoại môn chi chủ như ngươi, cũng thật là trò đùa!
Lục Thanh Tuyền cũng không nhịn được mà lên tiếng mắng, Thạch Hạo nói như vậy, chỉ vì lôi kéo thế lực của mình, cũng không phải muốn chỉnh đốn ngoại môn.
Hai người nói, để Thạch Hạo liếc mắt, không tiếp tục để ý, tiếp tục quay về 3000 môn đồ nói ra:
-Nhưng người không thoát khỏi, ta sẽ xử lý theo môn quy, kẻ nghiêm trọng, giết không tha!
Hồi hộp!
Một tiếng nói tràn ngập sát ý, để thần sắc ba nghìn người cứng lại, nương nhờ vào Thạch Hạo, đặc xá khỏi mọi tội, có thể tiếp tục quản lý việc ngoại môn, nhưng nếu như từ chối, có thể chết.
Lựa chọn cực đoan như vậy, khiến cho đoàn người có chút khó có thể hoàn hồn, ngay cả Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng, cũng nhíu chặt lông mày, chỉ có một lựa chọn, Thạch Hạo liền muốn đại khai sát giới?
Thạch Hạo đứng chắp tay sau người, một bộ dạng bình chân như vjai, một lát sau, không thấy ai đưa ra lựa chọn, khóe miệng hắn khẽ cười gằn, ngón tay chậm rãi duỗi ra, nhẹ nhàng đi đến hai người.
Rất nhanh, hai người này bị mang ra khỏi hàng, đứng trước Thạch Hạo.
Chỉ thấy hắn nhìn hai người trước mặt, ánh mắt khá tùy ý, mở miệng nói:
-Các ngươi, có nguyện ý thoát ly Lạc Vân hay không, bái ta làm thầy, làm việc cho ta?
Những tên đệt ử này, ánh mắt nhìn nhau, đều có vẻ do dự, đồng thời, từ ánh mắt của những đệ tử ngoại môn ở đây, đều nhìn qua, liền ngừng hô hấp.
-Đã có do dự, chính là nguyện ý ủng hộ Lạc Vân, chống đỡ cho một cái tội nhân, hiện tại ta thẩm phán, các ngươi phải chết!
Tiếng vừa nói ra khỏi miệng, con ngươi những người này đột nhiên co rút lại, nhưng, bọn họ cũng đã không có quyền nói gì,ánh kiếm hạ xuống, chặt đứt đầu bọn họ.
Phốc phốc phốc…
Đầu người bay lên, những cột máu trào ra, như nước mưa vậy, đem võ đài nhuộm kín, thậm chí, cũng không thiếu những tia máu bắn vào đoàn người.
Tất cả mọi người sững sờ tại chỗ, cho đến khi những cái đầu rơi xuống đất, phát sinh ra từng đạo âm thanh tram thấp, bọn họ mới khôi phục tinh thần lại, cảm giác trái tim đập điên cuồng, dường như thiên địa không ngừng run rẩy.
Những người này liền chết như vậy.
ở ngay trong ba cái hô hấp, không trả lời vấn đề của Thạch hạo, liền bay đầu.
-Thạch Hạo, tên súc sinh này!
Ninh Nhạc Phàm tức giận,3000 môn đồ, từng nhiều lần lên đỉnh kiếm chủ nghe giảng bài, bọn họ cũng có tình cảm với nhau, những người vừa nãy, liền chết đi như vậy, quá dột nhiên, không có dấu hiệu.
-Ta vừa mới nói qua, không muốn thoát ly khỏi môn Hạ Lạc Vân, có thể chết tại chỗ, những người này, ta cảm thấy chết chưa hết tội, vì lẽ đó nên chết, tất cả những việc này, chẳng lẽ không hợp tình hợp lý?
Thạch Hạo nhìn Ninh Nhạc Phàm tràn đầy châm chịc, hắn quay đầu lại, một lần nữa nhìn phía trước, ngón tay điểm ra.
Lần này, có năm mươi người được gọi ra.
-Ta đồng ý quyết định thoát ly khỏi Lạc vân, bái ngài làm thầy!
Không chờ Thạch Hạo lên tiếng, một tên môn đồ vội vàng lên tiếng nói, mặt hắn đã chuyển thằng trắng bệch, vừa mở miệng, hai đầu gối liền quỳ xuống, biểu hiện cực kỳ khủng hoảng.
Theo hắn nói, năm mươi người, lại có sáu người đứng dạy, đều đồng ý bái Thạch Hạo là sư phụ.
-Không sai, các ngươi làm ra quyết định rất chính xác.
Thạch Hạo khá hài lòng, ngay khi hắn dứt lời, ánh kiếm lại tái hiện, nhưng thi thể lại xuất hiện trên võ đài.
Thạch Hạo, làm chủ ngoại môn, một lời không hợp, liền trực tiếp ra tay giết người.
Hành động như vậy, ngay cả Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc lúc trước, cũng chwua làm qua, thực là tàn nhẫn, làm cho tâm thần đoàn người run rẩy, cảm giác trên đầu đnag treo một thanh lợi kiếm vô hình, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nó chém xuống.
-Thạch hạo, nếu như người là một nam nhi, liền cùng ta đánh một trận, lấy quyền thế giết người, không khác gì kẻ nhu nhược!
Ninh Nhạc Phàm tức giận, đôi mắt trở nên đỏ đậm, nhìn Thạch Hạo gắt gao.
-Ngươi chỉ là một tên tù nhân, mà ta, là ngoại môn chi chủ cao cao tại thượng, ngươi không có tư cách khiêu chiến ta?
Thạch Hạo như nghe được chuyện cười lớn, tiếng cười hùng hồn, truyền trong hư không.
Chờ tiếng cười tản đi, hắn chậm rãi đi tới, nhìn đám người Ninh Nhạc Phàm nói:
-Muốn ta không tiếp tục tàn sát những người này, cũng không phải là không thể, chỉ cần các ngươi giao ra kiếm điển, ta liền không làm khó bọn họ nữa.