Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 766: Hình pháp không thể hám.

Chương 765: Hình pháp không thể hám.

-Kiếm điển?

Nghe vậy, vẻ mặt bảy người đều biến đổi, Ninh Nhạc Phàm tỉnh ngộ:

-Chẳng chắc ngươi mang bọn ta đến nơi này, mục đích cuối cùng, là vì kiếm điển, vì thất tinh kiếm trận.

Sở Hành Vân nhận bảy đệ tử chân truyền, mỗi một người, đều có chân ý kiếm đạo, tổng cộng có bảy đạo, mỗi một đạo kiếm, đều đại biểu một môn kiếm điển.

Bảy kiếm điển dùng hợp, liền có thể hình t hành ra, tam tài tứ tượng, ngưng tụ thành thất tinh kiếm trận.

Tâm tư của Thạch Hạo, lại nham hiểm đến trình độ như thế, muốn bắt những ngoại môn đệ tử này, để bức bách đám người Ninh Nhạc Phàm, để bọn họ giao ra kiếm điển!

-Nếu không phải vậy, vì sao các chủ lại lưu mạng cho các ngươi.

Thạch Hạo phát sinh ra một tiếng cười lạnh, quay về bọn họ, nói:

-Các ngươi nên suy nghĩ thật kỹ, lúc nào nghĩ thông suốt, ta sẽ ngừng tay.

Noi xong, hắn lần thứ hai bỏ qua sự phẫn nộ của Ninh Nhạc Phàm, ngón tay lại chỉ ra, bắt đầu chọn, bất qua, số người được chọn ngày càng nhiều, lần này là 100 người.

Nhìn 100 người run rẩy trước mắt, nụ cười của Thạch Hạo càng lạnh lùng, hắn dừng một chút, vừa mới chuẩn bị lên tiếng, một đạo ánh sáng đột nhiên tỏa ra, đánh vỡ không gian tĩnh mịch, sau đó, đoàn người liền nhìn thấy Lục Hình vác huyết chú kiếm, hạ xuống trên hư không.

Chỉ thây hắn cúi đầu, nhìn những thi thể mất đầu trên võ đài, gương mặt trở nên âm lãnh.

-Thạch Hạo, ngươi thật to gan, lại dám không nhìn chấp pháp nhất mạch, lạm dụng hình phạt riêng!

Lục HÌnh không sợ thân phận Thạch hạo chút nào, ở trước mặt mọi người gọi cả họ tên.

Thấy Lục HÌnh xuất hiện, không ít môn đồ lóe lên hi vọng, nhưng mà, Thạch Hạo vẫn không nhìn thẳng Lục Hình, hơi không kiên nhẫn nói:

-Ta chính là chủ nhân ngoại môn, hành động của ta, đều vâng mệnh các chủ, ngươi chỉ là một tên đệ tử chấp pháp, có tư cách gì nói với ta.

Khi đang nói chuyện, vẻ mặt Thạch Hạo càng càn rỡ, căn bản chưa đem Lục Hình để vào mắt, lời nói như vậy, cũng làm trên người Lục HÌnh tràn ra tinh lực đỏ sẫm, huyết chú kiếm trên lưng, càng cộng hưởng trầm thấp.

Hai con mắt hắn trầm xuống, quay về nhìn Thạch Hạo nói:

-Theo môn quy của Vạn Kiếm Các, mọi công việc to nhỏ của Vạn Kiếm Các, đều do chấp pháp nhất mạch quyết định, mặc dù là các chủ ra lệnh, cuối cùng, cũng phải theo chấp pháp.

-Lúc trước, Lạc Vân làm chủ nhân ngoại môn, mọi công việc to nhỏ, một người hắn xử lý, hiện tại ngươi tiếp nhận vị trí của Lạc Vân, việc xử lý ngoại môn như thế nào, ta không can thiệp, nhưng quyết định cuối cùng, nhất đjnh phải do chấp pháp nhất mạch ta tiến hành.

Lục HÌnh nói, từng câu từng chữ đúng mực, truyền đến màng nhĩ mỗi người:

-Còn nữa, đám người Lục Thanh Tuyền, là đệ tử thân truyền của Lạc Vân, bảy người bọn họ đều là đệ tử nội môn, ngươi không có quyền xử trí, càng không có quyền trừng phạt.

-Vừa nãy ta nói, tất cả đều bắt nguồn từ môn quy, nếu như ngươi tiếp tục cãi lời, bao biện, cho dù ngươi là ngoại môn chi chủ, ta cũng xử trí theo môn quy!

Lời vừa ngắt, con mắt Lục HÌnh lóe ra một đạo hàn quang, ánh sáng lạnh này phát ra, làm cho toàn bộ bầu không khí chợt biết, đặc biệt là ngôn ngữ của hắn, rất quyết liệt, dường như một thanh kiếm vô hình, treo lơ lửng trên vòm trời, bất luận người nào cũng có thể bị hạ xuống.

-Làm càn!

Thạch Hạo hét lên một tiếng, vung tay ra, đem ý lạnh xua tan, quát lớn:

-Ta phụng mệnh các chủ để làm việc, tất cả hình phạt, đều phải nhường đường!

-Huống chi, ta nhớ ngươi có quan hệ không tệ với Lạc Vân, từng giúp đỡ Lạc Vân không ít lần, ngươi nói như vậy, ta sợ ngươi có dính dáng đến đám người Ninh Nhạc Phàm, nếu ngươi không muốn bị tay bay vạ gió, liền lăn xa một chút, đừng xuất hiện trước mắt của ta.

Thạch Hạo tỏ vẻ cười gằn, nhìn về phía Lục Hình, hiện ra vẻ cười nhạo, phảng phất ăn chắc Lục Hình, tư thái hung hăng.

-Ngươi đang uy hiếp ta?

Lục HÌnh đột nhiên nở nụ cười, bước trân tiến lên phía trước, huyết y tung bay, nhìn hắn như gầy gò, một đạo huyết mâu, liền để đoàn người ở đây run rẩy.

-Lục Hình ta, thân là đệ tử chấp pháp, mỗi hành động, đều vì hình pháp, môn quy,hình pháp không thể hám, người vi phạm, đều chịu phạt!

Lục Hình lại mở miệng, thanh âm của hắn như ẩn chưa một luồng sát cơ.

-Chỉ bằng ngươi cũng dám động thủ với ta?

Thạch hạo cười to, dùng tư thế từ cao nhìn xuống Lục Hình, nhưng lúc tiếp xúc với Lục HÌnh, ánh kiếm màu đỏ tỏa ra, huyết chú kiếm xuất hiện trong tay của Lục HÌnh.

-Vì sao ta không dám!

Trong mắt Lục Hình hiện lên vẻ châm biếm, cầm Huyết chú kiếm trong tay, trực tiếp đón nhân con mắt Thạch Hạo, ánh kiếm lóe lên, bóng người hóa thành huyết quang cuồn cuộn, đâm thẳng đến Thạch Hạo.

Thấy thế, đột nhiên Thạch Hạo sửng sốt một chút, hắn không ngờ tới, Lục Hình lại thực sự ra tay, lập tức hẵn cũng giơ tay ra, ánh kiếm màu vàng chất phác, mơ hồ hóa ra huyền vũ chi hình, va chạm cùng Huyết chú kiếm.

ầm ầm!

kiếm khí bao phủ trời cao, làm cho Thạch Hạo lùi bước, ngay vào lúc này, huyết quang lập lóe, Lục Hình cầm huyết chú kiếm trong tay, Huyết kiếm khẽ kêu, vòm trời như xuất hiện vòng xoáy đáng sợ, hư không như đnag run rẩy.

chiêu kiếm này, nhìn qua thì đơn giản, nhưng ẩn chứa sát lục cực hạn, khiến cho tâm thần Thạch Hạo cuồng chiến.

-Huyền vũ chi hình!

Thạch hạo hít sâu một hơi, thổ kiếm đánh từ trên trời xuống, ánh kiếm phù phiếm, ngưng tụ ra bóng mờ huyền vũ, gắt gao áp chế huyết chú kiếm.

Va chạm trong nháy mắt, huyết quang tiêu tán, lại hòa vào bên trong thổ kiếm, huyết quang tràn ngập đi ra, đeo cương khí của Thạch Hạo dập tắt đi.

Phốc Phốc!

Huyết quang lập lòe liên miêng, trực tiếp áp sát đến chỗ lồng ngực Thạch Hạo, ở thế ngàn cân treo sợi tóc này, Thạch Hạo mạnh mẽ xoay chuyển thân hình, đem cánh tay phải nghênh tiếp, tách ra khỏi chiêu kiếm khủng bố này.

Phốc một tiếng!

Máu tươi phun ra, để khuôn mặt Thạch Hạo dâng lên sợ hãi, chiêu kiếm vừa nãy, quá đáng sợ, muốn đem hắt tru diệt tại chỗ.

Chiến đấu trong hư không, khiến cho rất nhiều người nhìn sang, con ngươi đều rút lại tại chỗ, mãi đến lúc giọt máu tươi rơi xuống, mới hoàn hồn, biết việc này không phải ảo giác, mà là sự thực.

Lục hình vẩy tay một cái, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thạch hạo, nói:

-Dưới một chiêu kiếm, ngươi phải chết!

Nói xong, kiếm ra, huyết chú kiếm lần thứ hai hiện lên, đâm về lồng ngực Thạch Hạo, hướng về phía trước.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch