Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 767: Uy hiếp tử vong

Chương 766: Uy hiếp tử vong

Huyết quang bốc lên, đêm cả biết không gian này đều nhuộm đỏ, Thạch Hạo nhìn huyết chú kiếm đang tới gần, khuôn mặt vốn tràn ngập kiêu ngạo, khoảnh khắc này chở nên không còn chút máu.

Từ sau khi trở thành đệ tử thân thuyền của Sở Hành Vân, Thạch Hạo không chỉ có thuận lợi đột phá đến Thiên Linh cảnh, mà còn tiến thêm một bước, đạt tới thiên linh cảnh nhị trọng, kiếm phong hồn hậu, thực lực có bước tiến bộ vượt bậc.

Nhưng dù vậy, thực lực của hắn, cũng vô pháp sánh vai với Lục Hình.

Phải biết rằng, Lục Hình là đệ tử thân truyền của Phạm Vô Trần, cầm trong tay huyết chú kiếm, một thân thực lực, đều từ trong sát phạt luyện ra, trừ Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh, không người nào là đối thủ của hắn.

Điểm này, Thạch Hạo minh bạch, cho nên khi hắn nhìn thấy Lục HÌnh đi ra, chỉ dùng ngôn ngữ đe dọa, căn bản không dám rat ay, nhưng hắn ngàn vạn lần không nghĩ tới, Lục Hình tuân thủ hình pháp nghiêm ngặt, cứ nhiên lại kiên quyết như thế, lẳng lặng làm lơ ngoại môn chi chủ là hắn.

Tiếng kiếm ngân vang, khoảnh khắc này, huyết quang đại biểu cho giết chóc, cũng đã bao phủ ở thân thể Thạch Hạo, liền lúc hắn cho rằng mình phải chết, một kiếm quang hiện lên, hoành tuyệt trước mặt hắn.

Hai kiếm quang va chạm, cuồng phong tràn ngập, đem quần áo đám người đứng xem thổi bay, đồng thời, cũng ngừng được thế công của Lục Hình, khiến cho hai hàng lông mày của hắn nhíu lại, nhìn về phía không trung.

Chỉ thấy trên hư không, Tề Dương Trầm hạ xuống, trên mặt của hắn không biểu tình, hai mắt không ngừng quét đám người, cuối cùng dừng trên người Lục Hình, một ý phẫn nộ hiện lên.

Bất quá, tia tức giận này cũng tiêu tán, cười nói với Lục Hình:

-Lục Hình, lời nói hành động của Lục Hình, đều là phụng mệnh các chủ, ngươi ra tay với Thạch Hạo như vậy, không khỏi có chút không ổn?

-Hành động của ta, chỉ vì theo hình pháp, Thạch Hạo lạm dụng tư hình, cũng đã mở miệng uy hiếp ta, ta sẽ đem hắn giết chết tại chỗ, có cái gì vô lý, ngay cả các chủ đích thân tới, ta cũng sẽ động thủ.

Tiếng cười lạnh lùng của Lục Hình hiện ra, huyết chú kiếm giơ lên chỉ thẳng vào Thạch Hạo.

-Lục Hình lớn mật, ngươi dám làm lơ các chủ…

Nhìn tư thái lạnh nhạt của Lục Hình, Thạch Hạo tức giận đến run rẩy, nhưng hắn còn không có nói xong, Tề Dương Trầm đột nhiên quay đầu, trừng mắt với hắn một cái.

-Còn không câm miệng cho ta!

Tề Dương Trầm truyền âm cho Thạch Hạo, sau đó ánh mắt lại hướng về Lục HÌnh một lần nữa, trên mặt đầy ý nịnh nọt:

-Công việc lớn nhỏ của Vạn Kiếm Các, đều do chấp pháp nhất mạch làm, điểm này không thể nghi ngờ, nhưng hành động của Thạch Hạo, đúng thật là nghe theo lệnh của Các chủ, cũng vì chỉnh đốn Vạn Kiếm Các.

-Vạn Kiếm Các giờ khắc này, đã thành một mảnh hỗn loạn, không nên hiện ra phong ba, theo ý ta, chuyện này cứ bỏ qua như vậy đi, dù sao Thạch Hạo cũng đã chịu trừng phạt.

Ngôn ngữ gian xảo, Tề Dương Trầm chỉ cánh tay của Thạch Hạo, máu tươi vẫn chảy không ngừng, đem mặt đất nhiễm đỏ, mùi máu gay mũi.

Lục Hình nhìn Thạch Hạo, sau đó lại nhìn Tề Dương Trầm, mới thu hồi huyết chú kiếm lại.

Thấy thế, Tề Dương Trầm tiếp tục nói:

-Hiện tại, việc ngoại môn còn chưa xử lý xong, ngươi không ngại đợi một chút, lát lữa giao cho chấp pháp nhất mạch xử lý.

Lục Hình vẫn không nói, gật đầu, đứng một bên.

Khi Lục Hình đi xuống lôi đài, toàn bộ không gian đọng lại, lúc này mới hơi buông lòng, không ít người phun ra một ngum trọc khí, chỗ trán, đã tuôn ra mồ hôi như suối.

Thạch Hạo che lại vết thương chỗ bả vai, lần thứ hai tiến lên, lần này, thần thái hắn thu liễm không ít, cất cao giọng nói:

-Hiện tại, ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng!

-Nguyện ý thoát ly môn hạ của Sở Hành Vân, bái ta làm thầy, có thể miễn hết tội, tiếp tục quản lý công việc ngoại môn, biểu hiện tốt đẹp, có thể được vào nội môn.

-Ai không thoát ly, dựa theo môn quy, đem bắt nhập vạn phong nhai, ngày ngày chịu cương phong dày xéo, không có ngày thoát ra!

Một bên nói, Thạch Hạo vừa nhìn Lục Hình, thấy hắn vẫn chưa mở miệng, trong lòng mới chậm rãi bình ổn, sau lứng hắn, mồ hôi cũng ướt hết áo.

Đám người Lục Lăng cùng Ninh Nhạc Phàm, Thạch Hạo càng không dám động, hăn đem bảy người này từ trong vạn phong nhai đi ra, đã xúc phạm môn quy, nếu tiếp tục dùng hình, chỉ sợ Phạm Vô Kiếp cũng không giữ nổi hăn.

-Các ngươi nếu thể hiện hết tài năng, thành tựu tương lại, không thể hạn lượng, không cần thiết vì một tên bạc tình bạc nghĩa, mà chôn vùi tánh mạng.

Lúc này, Tề Dương Trầm bổ sung một câu, mở miệng nói:

-Đưa ra lựa chọn đi, hy vọng các ngươi không làm việc ngu xuẩn.

Giọng nói vừa rơi xuống, hắn liền không nói chuyện nữa, cảm một bầu không gian, lần thứ hai lâm vào tĩnh mịch, đám môn đồ lo âu bất an, mỗi người đều hiện ra thần thái rối rắm.

-Ta xuất thân bần hàn, nhập Vạn Kiếm Các ba năm, chưa được hưởng tài nguyên tu luyện bao giờ, nếu không có Lạc Vân kiếm chủ ban ân, hạng người không có tiếng tăm gì như ta, vô luận hắn có ám sát Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu hay không, ta đều sẽ tiếp tục ủng hộ.

Một lát sau, một người đàn ông cường tráng đứng lên, giọng nói chắc chắn.

-uống nước nhớ nguồn, là lẽ đương nhiên, huống chi, Lạc Vân kiếm chủ chưa làm sau chuyện gì, hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, vốn là đáng chết, người bội nghĩa chân chính, mới là hắn!

Lại một môn đồ nữa đứng lên, không muốn thoát ly môn hạ.

Sau khi hai người mở miệng, có thêm không ít môn đồ đứng dạy, đều lựa chọn ủng hộ Lạc Vân, nhưng lại càng có nhiều người đang cúi đầu, không nói một lời, yên lặng đứng sau lưng Thạch Hạo.

Không bao lâu sau, những người ủng hộ Sở Hành Vân không nhiều lắm, chỉ có 800 người, người còn lại đều nguyện làm môn hạ Thạch hạo.

-Một đám người ngu xuẩn!

Nhìn 800 môn đồ phía trước, Thạch Hạo phun ra âm thanh lạnh băng, nhưng hắn càng căm hận nhất, chính là Lục HÌnh, nếu không phải hắn xuất hiện, cục diện cung không thay đổi như thế.

-Có hai ngàn người đầu nhập vào, kết quả còn có thể tiếp thu, dù sao thì 800 người này, kết cục cũng chỉ có chết, không chết ở trên tay ta, cũng sẽ bị cương phong bào mòn đến chết.

Tề Dương Trầm cảm giác được suy nghĩ của Thạch Hạo, truyền âm một câu.

Ngay sau đó, ánh mắt nhìn lôi đài phía dưới, hướng phía Lục Hình trầm mặc không nói gì, nói:

-Việc ngoại môn, đã xử lý, 800 người này đều nhập vào Vạn phong nhai, nhớ kỹ, các chủ từng hạ lệnh, người nhập vạn phong nhai, nếu không có mệnh lệnh của hắn, tuyệt đối không thể mang ly khai nửa bước.

-Ta là đệ tử chấp pháp, việc hành pháp, còn không tới phiên Dương Trầm kiếm chủ chỉ đạo.

Lục Hình không để ý lời Tề Dương Trầm, bước chân đi ra, lập tức mang đám người Lục Lăng cùng Ninh Nhạc Phàm rời đi.

Chẳng qua, khi hắn vừa đi vài bước, thân thể đột nhiên ngừng lại, xoay đầu, lạnh lùng nhìn Thạch Hạo:

-Lúc này, chính là do vận may của ngươi, nếu ngươi dám mạo phạm hình pháp một lần nữa, ta chắc chắn sẽ lấy mạng chó của ngươi






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch