Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 768: kiếm các mục nát

Chương 767: kiếm các mục nát

Lục Hình mang theo hơn 800 người rời đi, nhưng, một tiếng nói chói tai, vẫn vang vọng trong đầu Thạch Hạo, để khuôn mặt hắn hiện ra cực kỳ dữ tợn.

-Dương Trầm kiếm chủ,Lục Hình chỉ là một đệ tử chấp pháp, vì sao ngươi sợ hắn?

Rốt cục Thạch Hạo cũng không nhịn được lửa giận trong lòng, lấy thực lực và địa vị của Tề Dương Trầm, đều có thể nghiền ép Lục HÌnh, hắn không hiểu, vì sao Tề Dương Trầm lại ẩn nhẫn.

-Ngu xuẩn!

Tề Dương Trầm nghe thấy Thạch Hạo nói, liền giễu cợt, ngữ khí châm biếm:

-Lục Hình là đệ tử Phạm Vô Trần, càng là người chấp chưởng huyết y vệ, từ khi nhập môn tới nay, hắn xử sự vô tư, thiết huyết vô tình, tượng trưng cho hai chữ hình pháp.

-Hiện tại, Vạn Kiếm Các đang suy yếu, hết thảy các kiếm chủ đều sưu tầm tài nguyên tu luyện, chỉnh đốn nội vụ, chấp pháp nhất mạch cũng như thế, chính vì như vậy, mọi việc hình pháp đều giao cho Lục Hình.

-Điểm này, là do các chủ hạ lệnh, tất cả các kiếm chủ đều không có dị nghị, ngươi lại buồn cười, còn dám nói Lục Hình chỉ là một tên đệ tử chấp pháp?

Lời nói này của Tề Dương Trầm, khiến cho Thạch Hạo có chút không nhịn được, hắn há miệng, nhưng Tề Dương Trầm lại tiếp tục liên tiếng, quát lớn:

-Còn nữa, ngươi áp giải bảy người Ninh Nhạc Phàm ra khỏi vạn phong nhai, cái này không phải lệnh của các chủ chứ?

Lời này vừa dứt, khuôn mặt Thạch Hạo đều trở nên trắng xám, thân thể càng không ngừng run lên, cúi đầu trả lười:

-Các chủ muốn ta ép hỏi kiếm điển, vì hoàn thành nhiệm vụ, ta mới đem bảy người kia ra khỏi Vạn phong nhai.

-Huống hồ, ta làm như vậy, cũng để gây xích mích cho hơn 3000 môn đồ, đề có nhiều người bái làm môn hạ của ta, vì các chủ làm việc, ta cũng không để ý tới xúc phạm hình pháp.

Trên mặt Thạch Hạo tràn đầy vẻ bối rối, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt đầy châm chọc của Tề DươnG Trầm.

Đối với việc này, Thạch Hạo lại cúi đầu xuống, không dám trực tiếp nhìn thẳng.

-Ngươi có thể ghi nhớ lênh của Các chủ, nhưng ta hi vọng ngươi nhận rõ thân phận của mình, cái gọi là ngoại môn chi chủ, chỉ là phế phẩm mà thôi, mục đích, chỉ là bổ khuyết lại chỗ trống của Lạc Vân.

Tề Dương Trầm liếc nhìn Thạch Hạo một chút, lập tức đem ánh mắt thu lại, rồi cười nói:

-Nhất cử nhất động của ngươi, đều không thể lung tung, bằng không, e rằng, ngươi chết như thế nào cũng không biết.

Dứt lời, thân thể Tề Dương Trầm chậm rãi tiến nhập hư không, dùng một giọng nói ra lệnh:

-Hiện tại, Lập tức sắp xếp những người này xử lý việc ngoại môn, làm ngoại môn vận chuyển một làn nữa, nếu dám lười biếng…

Câu nói sau cùng, Tề Dương Trầm còn chưa nói ra, nhưng hàn ý lạnh lẽo trong mắt, đã nói rõ tât cả.

Nhìn bóng lưng của Tề Dương Trầm rời đi, Thạch Hạo nắm chặt bàn tay, trong lòng căm hận nói:

-Lạc Vân, lại là Lạc Vân, người này chưa chết, Thạch Hạo ta liền không có các nổi danh.

-Nếu có cơ hội, ta nhất định phải giết người này, chỉ có như vậy, người trong thiên hạ mới biết Thạch Hạo ta cũng là thiên tài kiếm đạo, tuyệt không phải chỉ là hàng thay thế Lạc Vân.

Thạch Hạo thề trong lòng, gương mặt nhìn lên, lạnh lùng nhìn trời cao, trong lòng hiện lên một tia sát ý.

Mà lúc này, ở dưới sự áp giải của Lục Hình, Ninh Nhạch Phàm cùng 6 người khác, lại một lần nữa trở lại Vạn phong nhia.

Tiếng vù vù vang lên, cương phong ác liệt đảo qua, thổi ở trên người mọi người, khiên cho không ít môn đồ phát sinh ra tiếng rên, nhưng trong mắt của bọn họ, cũng không người ít người có hối hận.

Chính như bọn họ nói, nếu không có Sở Hành Vân, bọn hắn giờ phút này, sợ là giống như những đệ tử ngoại môn tầm thường khác, không có tài nguyên tu luyện, không có người chỉ đạo, sống một đời ngơ ngác.

Nếu bọn họ làm ra lựa chọn,, không muốn khuất phục dưới dâm uy của Thạch Hạo, bọn họ liền không hối hận, càng không phụ tấm lòng của Lạc Vân lúc trước.

Một đám người kiên nghị, đám người Lục Thanh Tuyền cũng nở nụ cười, 3000 môn đồ, cuối cùng chỉ còn lại 800 người, nhân số tuy ít, nhưng 800 người này, đều không phải hạng người tham sống sợ chết, tuyệt đối trung thành.

-Chuyện vừa rồi, cảm ơn ngươi.

Lục Thanh Tuyền mang theo một nụ cười, nàng thở phào một cái, ánh mắt cảm kích nhìn về phía Lục HÌnh, vừa nãy, nếu như không có Lục Hình, người chết, càng nhiều, hình ảnh này sẽ càng thêm tàn nhẫn.

-Các ngươi không nên hiểu lầm, hành động của ta vừa nãy, đều chỉ là làm theo hình pháp.

Trên mặt Lục Hình không có biểu lộ gì, hắn cũng không có nhìn Lục Thanh Tuyền, mà nhìn 800 môn đồ chăm chú, trong lòng vang lên một tiếng thổn thức.

3000 môn đồ, còn sót lại 800, những người còn lại,sợ cương phong dằn vặt, căm nguyệt bái vào môn hạ Thạch Hạo, thậm chí trở thành nanh vuốt của Thạch Hạo.

Kết quả như thế, thực sự khiến người ta thấy thổn thức.

Kì thực, từ sau khi trở về Vạn Kiếm Các, việc như vậy, Lục Hình chẳng lạ lùng gì, các kiếm chủ tự kinh doanh thế lực, đều không nhìn môn quy, cướp đoạt tài nguyên xung quanh, mạnh mẽ cướp đoạt.

Ngay cả sư tôn của hắn, chấp chưởng chấp pháp nhất mạch, đều như vậy.

Vạn Kiếm Các vào giờ phút này, là một mảnh xấu xa bẩn thỉu, hoàn toàn không có trật tự ngày xưa, lùng hình đốt mặt với Thạch Hạo, hắn còn có thể biểu lộ ra oai hình pháp, nhưng đối mặt với một đám kiếm chủ, thậm chí là Phạm Vô Kiếp, hắn không có sức.

-Ngươi đã nỗ lực rất nhiều, không cần cảm thấy hổ thẹn như vậy.

Lục Thanh Tuyền biết rõ, Lục Hình là người chính trực, nàng thấy hắn tỏ vẻ bất đắc dĩ, không khỏi an ủi.

-Nếu như không phải ngươi tuân thủ nghiêm ngặt hình pháp, Vạn Kiếm Các hiện tại, sợ càng thêm không tả nổi, các ngươi làm không sai, sai là những người kia, ngươi không cần cảm thấy tự trách.

Thủy Thiên Nguyệt cũng lên tiếng, quay về phía Lục Hình gật đầu.

-Có lẽ vậy.

Lục Hình nhận được lời khuyên của hai nàng, liền thoải mái, chỉ thây hắn hơi nghiêng người đi, đứng thẳng trước Vạn phong nhai, nhìn bầu trời rồi tự nói:

-Việc hình pháp, không thể lay động, chỉ tiếc với thực lực của ta bây giờ căn bản không có cách nào quét sạch Vạn Kiếm Các.

-Nếu có thể thanh chừng tất cả, chưa chắc đã là việc tốt.

Cuối cùng một tiếng nói ra, trừ Lục Hình ra, không người này nghe rõ, nhưng bọn họ chỉ từ tiếng thở dài mà cảm thấy bất đắc dĩ.

Xác thực, Vạn Kiếm Các hiện tại, chỉ còn trên danh nghĩa, người người vì tư lợi bản thân.

Tuy nói bọn họ ở vạn phong nhai, ngày đêm bị cương phong cắt xén, nhưng đồng thời, bọn họ cũng cảm thấy may mắn, không cần tận mắt chứng kiến Vạn Kiếm Các suy yếu, trở nên mục nát không tả được.

Mắt không thấy thì tâm tịnh.

Một câu nói này, chính là tiếng nói trong lòng của tất cả bọn họ, trong đó có cả Lục Hình.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch