Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 773: Cổ Tông lui lại

Chương 772: Cổ Tông lui lại

Âm mưu!

Đoàn người ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Phạm Vô Kiếp, trong lòng nhấc lên từng trận sóng gió lớn.

Nếu đúng như Phạm Vô Kiếp nói, tất cả, chỉ là âm mưu, mà không phải sự thực, bố cục như vậy, thực khủng bố đến cực điểm, hoàn toàn đùa rỡn mọi người trong lòng bàn tay

-Phạm Vô Kiếp, ngươi nói những lời này, có chứng cứ gì?

Liễu Cổ Khung hừ lạnh một tiếng, nói ra châm chọc:

-Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, đều là một trong sau đại thế lực Bắc Hoang, sừng sững ngàn năm, thử hỏi, người nào dám tính toán cả hai thế lực, tất cả những thứ này, đều chỉ là suy đoán của ngươi thôi.

-Liễu gia chủ nói không sai, những thứ này đều là suy đoán của ta, không có nửa điểm chứng cứ, nhưng, hành vi cử chỉ của các ngươi, cũng không phải là xây dựng trên suy đoán?

Phạm Vô Kiếp hỏi ngược lại một tiếng, trực tiếp đón nhận những cái chừng mắt của người Tinh Thần Cổ Tông.

Con mắt Cổ Phồn Tinh lập lòe ánh sáng, hắn liếc nhìn quyển sách màu đen, lại nhìn đồ vật màu đen trên mặt đất, tâm thần vốn đầy lửa giận, đột nhiên bình tĩnh lại.

Hắn cũng không tiếp tục mở miệng, mà cúi đầu nghĩ lại, sau đó nhìn về Liễu Vấn Thiên bên cạnh, nói:

-Liễu lão, ngươi thấy việc này ntn?

-Phạm Vô Kiếp nói, xác thực có đạolý/

Dừng một chút, một tiếng nói phun ra từ trong miệng Liễu Vấn Thiên.

Hắn tiếp nhận quyển sách màu đen, vẻ mặt nghiêm túc nói ra:

-Cục diện giằng co hai tông, đều bắt nguồn từ quyển sách màu đen, nhưng sự thật giả của quyển sách màu đen này, căn bản không thể giám định, huống chi, Phạm Vô Kiếp nói đúng, tất cả xảy ra đều quá đúng dịp

Từ khi quyển sách màu đen xuất hiện, đến hai đại tông môn đối lập, nhìn như là hợp tình hợp lý, nhưng ở trên điểm hợp tình hợp lý này, lại làm cho người khác không thể không sinh ra hoài nghi.

Cái cảm giác này, thật giống như có một bàn tay vô hình trong bóng tối, đang yên lặng thao túng tất cả, suy tính hết thảy, dẫn hai đại tông môn đi đến chiến tranh.

Sắc mặt Liễu Cổ Khung đọng lại, khinh ngạc nói:

-Cha, những thứ này đều là Phạm Vô Kiếp nói, bên trong Bắc hoang, không người nào dám to gan như vậy, ngay cả thực lực mạnh mẽ như Cửu Hàn cung, cũng tuyệt đối không thể.

-vậy ngươi có biện pháp chứng minh quyển sách màu đen là thật hay giả?

Liễu Vấn Thiên hừ lạnh liên tục, một lời hạ xuống, lập tức để Liễu Cổ Khung ngậm miệng lại, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đã chết rồi, hắn làm sao chứng minh.

Cổ Phồn Tinh nghe thấy lời Liễu Vấn Thiên, thần thái càng lộ ra nghiêm nghị, hắn ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy khuôn mặt hiềm nghi của Phạm Vô Kiếp, đồng thời mở miệng nói:

-Cổ tông chủ, Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các hữu nghị lâu năm, Vạn Kiếm Các chưa bao giờ nghĩ đến tru diệt Tinh Thần Cổ Tông, phá tan cách cục Bắc hoang vực.

-Hiện tại, chúng ta không thể phán đoán xem quyển sách này là thật hay giả, cũng không thể phán đoán là bàn tay người nào làm, nhưng dù thế nào, hai đại tông môn không nên xung đột vũ trang, cho nên, ta hi vọng ngươi trở về thánh tinh thành, hảo hảo suy tư một chuyện, mặc kệ ngươi có bất kỳ nghi hoặc gì, ta đều sẽ rộng mở, hoan nghênh ngươi tới đây dò hỏi.

Nói xong lời cuối cùng, Phạm Vô Kiếp hơi khom người cho thấy thái đọ, Vạn Kiếm Các hiện tại, chính trực bấp bênh, hắn đương nhiên là không muốn chiến sự xảy ra.

Huống hồ, đúng là Phạm Vô Kiếp cảm giác không xác thực lắm, cảm thấy có người trong bóng tối tính toán Vạn Kiếm Các, nhưng bị vướng hai người Cổ Phồn Tinh cùng Liễu Vấn Thiên, hắn quyết định ẩn nhẫn, chờ sau khi cục diện ổn định, lại tiến hành điều trakhasc.

-Việc này, chúng ta quá gấp gáp.

Liễu Vấn Thiên lại mở miệng, càng có mấy phần ngưng trọng nói:

-Vẫn là trở về thánh tinh thành đi, cho dù muốn điều tra nữa, cũng không nên liều lĩnh như vậy, dù sao, một khi hai tông khiêu chiến, thì không thể cứu vãn.

Hai mắt Cổ Phồn Tinh hơi híp, trong đầu lóe ra một ý nghĩ quỷ dị, một hồi sau, cặp mắt hắn mở ra, cất cao giọng nói:

-Mọi người nghe lệnh, liền trở về Thánh Tinh thành.

Lời ấy vừa rơi xuống, thất giống như một lưỡi giao sắc, xé rách không gian, đoàn người quét mắt ưới, hoàn toàn mang theo vẻ khiếp sợ.

Cổ Phồn Tinh dẫn 13 vạn cao thủ, không ngại ngàn dặm xa xôi, lao tới đây cuồn cuộn, hiện tại, liền trở về Thánh Tinh thành như vậy, điểm ấy thực sự khiến người ta khó có thể tiếp thu, có cảm giác xoay chuyển tình thế.

-Đa tạ Cổ tông chủ.

Phạm Vô Kiếp âm thầm thở phào một cái, trong miệng nói:

-Liên quan đến việc này, bất cứ lúc nào ta cũng hoan nghênh các vị đến.

-Được, Phạm các chủ, ta nhớ kỹ rồi!

Cổ Phồn Tinh vẫn cứ hoài nghi Phạm Vô Kiếp, tiếng nói lộ ra mấy phần lạnh lẽo, hắn trực tiếp xoay người đi, đón ánh mắt của 13 vạn cao thủ, mở miệng nói:

-Chư vị, việc này, cần bàn bạc kỹ càng, chúng ta tạm thời về Thánh Tinh Thành.

Sau khi nói xong, hắn cùng Liễu Vấn Thiên nhìn nhau, lập tức bước đi, thời điểm rời đi, không quên nhìn Phạm Vô Kiếp chăm chú một chút, nhưng vẻ mặt Phạm Vô Kiếp bất biến, duy trì dánh dấp hòa khí, nhưng nơi con mắt sâu xa của hắn đã lóe ra hàn ý lạnh lẽo.

Mà lúc này, bên ngoài Vạn Kiếm Các trăm dặm, một tiếng xé gió sắc bén vang lên, xé rách trời cao, cuốn lên cuồng phong, cả rừng rậm đều run rẩy không ngừng.

Những bóng người gấp gáp này, chính là đoàn người Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân ở trong đội ngũ đầu tiên, giờ khắc này, trên người hắn lợn lờ lãnh ma ý, thân hình lấp lóe như kiếm, nhanh điến mức người ta khó có thể dùng mắt thường để nhìn thấy, ngay cả luồng khí thế cũng làm người ta chấn động cả hồn phác.

ở hai bên hắn, là Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công, không giống hàn ý Sở Hành Vân, ánh mắt hai người này hiện lên vẻ chần chờ, lông mày chăm chú.

-Sở tiểu tự, ngươi vì gây xích mích Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, trong bóng tối bầy ra từng vòng âm mưu, tuy tinh xảo, nhưng muốn tính toán hai tông môn, tựa hồ có hơi miễn cưỡng.

Sau một hồi, Mặc Vọng Công đột nhiên đưa tay ngăn cản Sở Hành Vân, đồng thời phun ra một đạo tiếng nói hoài nghi.

Giờ rời Thánh tinh thành, Sở Hành Vân đem ngọn nguồn sự kiện, nói ra cho mọi người, cũng để mọi người lập tức rời Vạn Kiếm Các, bày ra mai phục trong bóng tối, để ngư ông đắc lợi.

Sau khi biết được mọi bố cục, Mặc Vọng Công liền rơi vòng trầm tư, cảm thấy bố cục này quá mức trùng hợp, khó mà cân nhắc được, suy tư hồi lâu, rốt cục lên tiếng hoài nghi.

-Phạm Vô Kiếp cùng Cổ Phồn Tinh, đều là một tông chủ, lòng dạ sâu không thấy đáy, mà Liễu Vấn Thiên cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, bọn họ không hẳn là không nhìn ra đầu mối.

Lận Thiên Trùng cũng có suy nghĩ như thế, hắn cũng không coi trọng bố cục của Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân ổn định lại thân hình, ánh mắt nhìn hai vị lão giả, đột nhiên nở nụ cười:

-Lời hai vị tiền bối có lý, ta bày xuống mưu cục, quá mức trùng hợp, chỉ có thể lừa người tầm thường, nếu Cổ Phồn Tinh cùng Liễu Vấn Thiên bình tĩnh tâm tình lại, có thể rất dễ dàng nhìn ra đầu mối, nếu như ta đoán không sai, vào giờ phút này, Tinh Thần Cổ Tông có 13 vạn đại quân, đã rút khỏi Vạn Kiếm Các, trở về Thánh tinh thành.

Lời vừa dứt, ánh mắt Mặc Vọng Công cùng Lận Thiên Trùng đột nhiên ngưng lại, không chỉ có hai người bọn họ, Vũ Tĩnh Huyết cùng Sở Hổ phía sau, vẻ mặt cũng trở nên nghi hoặc.

Những mưu cục này, là do Sở Hành Vân bày xuống, hiện tại, hắn lại chủ động thừa nhận, đồng thời không các nào lừa dối Phạm Vô Kiếp cùng Cổ Phồn Tinh.

Đã như thế, chẳng phải là phí thời gian?

Team: vạn yên chi sào.

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch