Một đám người trừng mắt to ra, trong những ánh mắt đi, nhưng khóe miệng Sở Hành Vân lại nở nụ cười, càng ngày càng đậm, cả người tràn ngập thần sắc thần bí.
-Thiếu chủ, chẳng lẽ người còn hậu chiêu?
Sở Hành Vân quen thuộc Sở Hành Vân nhất, biết thiếu chủ của mình không hoàn toàn nắm chắc sẽ không mạo muội hành động, khẳng định còn ẩn dấu cái gì.
Sở Hành Vân khẽ gật đầu:
-Các ngươi có thể còn nhớ, ta sử dụng vạn tinh cổ đồ trấn áp Thánh tinh thành, vẻ vẹn chỉ trấn áp bên trong thành, đối với ngoại thành, ta không chỉ có không rat ay trấn áp, thậm chí ngay cả những linh thú phi hành kia, cũng không tru diệt?
-Việc này có liên qua gì đến bố cục?
Vũ Tĩnh Huyết hơi không kiên nhẫn, điểm này, hắn có chú ý, nhưng khi đó không nói gì thêm.
Phải biết rằng, tất cả cao thủ Tinh Thần Cổ Tông, đều tập kết thành quân, cuồn cuộn mênh mông hướng phía Vạn Kiếm Các đi tới, người ngoại thành, bát quá là một võ giả bình thường, thực lực nhỏ yếu, đối với những hạng người này, hắn căn bản là khinh thường.
Thấy Vũ Tĩnh Huyết đặt câu hỏi, Sở Hành Vân cười vui vẻ, lại nói:
-Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh sinh ra hoài nghi, nguyên nhân rất đơn giản, chính là tất cả suy đoán của bọn họ, đêu từ quyển sách màu đen, toàn bộ quá trình, không ai có thể chứng minh, Vạn Kiếm Các muốn tru diệt Tinh Thần Cổ Tông hay không.
-Vì lẽ đó, ta rõ ràng có thể trấn áp cả Thánh tinh thành, lại cố ý lưu tai, mục đích là vì lưu lại nhân chứng quý giá, chỉ cần chứng cứ vừa mở miệng, nói ra điều hắn nghe thấy, như vậy mọi hoài nghi của Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh, đều không còn tồn tại nữa, thậm chí biến thành lửa giận, thiêu đốt đi lý trí cuối cùng của họ.
Mọi người nơi này không phải hạng người ngu dốt, nghe được lời Sở Hành Vân nói, đều là chỉ điểm yếu, nhưng giữa lúc này, Sở Hành Vân không cần nhiều lời nữa, bước chân về phía trước, tiếp tục hướng phía Vạn Kiếm Các đi tới.
Nhìn bóng lưng Sở Hành Vân, đoàn người sửng sốt, lập tức trên mặt hiện ra tia cười khổ, lập tức không hoài nghi nữa, lay động đi theo.
Thời gian đoàn người Sở Hành Vân đi, cách Vạn Kiếm Các không xa, ở bên trong rừng cây rậm rạp, đại quân Tinh Thần Cổ Tông đanh nhanh chóng tiến về Thánh tinh thành.
Đội ngũ phía trước, chính là Cổ Phồn Tinh cùng Liễu Vấn Thiên, hai người này đi nhanh nhất, vừa trao đổi qua lại, khi thì lấy quyển sách màu đen ra, giống như đnag nghiên cứu cái gì.
Bên cạnh hai người, là 18 tên cường giả âm dương cảnh, bọn họ đều nhíu chặt mày, trọng miệng không ngừng phân tishc.
-Việc này có nhiều điểm đáng ngờ, không có chứng cứ xác thực, tuyệt đối không thể manh động.
Liễu Vấn Thiên nói ra một tiếng, đồng thời cũng thở dài một hơi.
Trải qua sự phân tích của Phạm Vô Kiếp, Liễu Vấn Thiên cũng suy nghĩ sâu sắc, liền càng cảm thấy có đầu mối, hắn cảm giác rất vui mừng, có thể mạnh mẽ hai tông môn tử chiến, bằng không hậu quả vô cùng.
-Không sai, việc này quan hệ đến hai đại tông môn, xác thực không thể lỗ mãng, lần này, chúng ta bị phẫn nộ che đôi mắt.
-Dù vậy, chúng ta cũng không thể loại trừ Vạn Kiếm Các, lấy lòng dạ cùng thủ đoạn của Phạm Vô Kiếp, vô cùng có khả nắng hắn đang nhiễu loạn trận tuyến của chúng ta.
Âm thanh của Liễu Cổ Khung truyền ra, vẫn căm ghét Phạm Vô Kiếp như trước.
Âm thanh hắn vừa nói, cách đó không xa, một tiếng phá gió truyền tới, một đạo tinh mang sông thẳng tới, hướng về phía đoàn người.
-Kim Linh Tinh Quang Ưng?
Đoàn người chăm chú nhìn, không khỏi phát sinh từng đạo dị âm, con ứng lớn này, cho Tinh Thần Cổ Tông đào tạo, chỉ có người Tinh Thần Cổ Tông mới có thể điều động.
Đột nhiên Cổ Phồn Tinh có dự cảm không lành, hắn cấp tốc chạy đi, nhưng nhìn trên lưng con ưng có một tên đàn ông trung niên năm rạp trên đó, toàn thân khí lực yếu ớt, hiện ra vẻ mệt mỏi.
-Tông chủ!
Người đàn ông nhìn thấy Cổ Phồn Tinh, hắn lập tức phun ra thái độ đau buồn, trong con ngươi, thậm chí còn có giọt nước mắt lăn xuống, dáng dấp cực kỳ chật vật.
-Liễu Thanh Đằng, làm sao ngươi ở chỗ này?
Liễu Cổ Khung nhận ra trung niên này, không khỏi kinh ngạc thốt lên, người đàn ông này là một quả sự nho nhỏ của Liễu gia.
Nghe được tiếng Liễu Cổ Khung, khuôn mặt càng bi thống vạn phần, hắn nhìn đám người Tinh Thần Cổ Tông, thanh âm run rẩy nói:
-Hôm qua, Đại trận hộ tông bí phá, tinh thần vẫn lạc, thiên địa rung động, không biết chết đi bao nhiêu người, cả một tòa Thánh tinh thành đã nằm trong mưa gió, nếu không phải ta chạy trốn đúng lúc, ẹ sợ cũng chết trong đó…
-Cái gì!
Tin tức này giống như sét đánh ngang tai, oanh kích vào đầu bọn họ, để ánh mắt mọi người đều cứng ngắc, thậm chí có ít người xụi lơ, suýt nữa ngất đi.
Cổ Phồn Tinh bước ra một bước, đi thẳng tới trước mặt người kia, con mắt vốn tràn ngập cơ trí trở nên đỏ đậm, hấp tấp nói:
-Ngươi vừa nói cái gì, Thánh Tinh thành xảy ra chuyện gì.
-Người kia bị Cổ Phồn Tinh dọa nhảy lên, lúc này, Liễu Vấn Thiên đứng dậy, kéo một tay Cổ Phồn Tinh, đối với Liễu Đằng Thăng nói:
-Ngươi đừng vội, chậm rãi mọi ra toàn bộ sự việc.
Khi đang nói chuyện, trên người hắn tràn ngập ra một luồng khí tức chất phác, phủ lên mọi người, để tâm thần mọi người tỉnh táo lại, nhưng dù vậy, trong con ngươi mỗi người, cũng tỏa ra đỏ rực, cực kỳ khiếp người.
Liễu Đằng Thanh hít sâu một hơi rồi nói:
-Ngày đó, sau khi mọi người đi khỏi Thánh tinh thành không bao lâu, trong thành đột nhiên phát ra một đạo kiếm xung thiên, dưới ánh kiếm này, đại trận hộ tông bạo động, tinh thần ngã xuống, cả tòa thành bắt đầu rung chuyển lên, đưa tới tiếng nổ vang trời.
-Tiếng nổ vang xảy ra, hàng vạn cường giả suất hiện, nhưng cũng không có ngăn cản được màn bạo động, ngược lại, càng khiến con sông dài linh lực xuất hiện, liên tiếp phá hủy đại trận hộ tông, cả tòa đại trận hộ tông liền ảm đạm đi, thậm chí mất đi hết thảy tác dụng.
Nói tới chô này, Liễu Thanh Đẳng cảm giác vô số ánh mắt đang nhìn mặt, thân thể không ngừng run rẩy:
-Sau khi đị trận hộ tông bị phá, bạo động còn lan tràn khủng bố, thậm chí còn nghe thấy tiếng hét kinh thảm truyền ra.
-Đáng ghét!
Cổ Phồn Tinh không kìm chế được lửa giận trong lòng, bàn tay vỗ một cái, khí tức cường giả niết bản cảnh đáng sợ phun ra, lưa một đạo sâu trên mặt đất, phạm vi xung quanh đều chấn động.
-Đại quân vừa đi không bao lâu, Đại trận hộ tông liền bị phá hủy, ánh kiếm lên, ánh sao vẫn, thậm chí còn tàn sát mọi người, xem ra chúng ta đều bị Phạm Vô Kiếp lừa.
Từng đạo tiếng cười điên cuồng phun ra từ trong miệng Cổ Phồn Tinh, hắn đang cười, nhưng còn sợ hơn phẫn nộ, như một con dã thú.
Lần này, vốn là Liễu Vấn Thiên cảm giác mọi chuyện không thích hợp, cũng không mở miệng khuyên can, trong con ngươi của hắn, cũng thiêu đốt lửa giận hừng hực.
Dưới cái nhìn của hắn, đại trận hộ tông của Tinh Thần Cổ Tông, mênh mông to lớn, nếu muối triệt để hóa giải, nhất định phải tập kết vô số cao thủ, đồng thời phối hợp kín đáo, mới có cơ hội.
Cả bắc hoang vực, chỉ có sáu đại tông môn mới có thực lực như thế.
Nhưng có thể lấy kiếm phá trận, đồng thời phá dễ dàng như vậy, chỉ còn lại Vạn Kiếm Các, vì trong tay bọn họ, nắm giữ linh trận đồ, biết rõ mọi kẽ hở, đồng thời còn có phá trận chi khí.
Ngoại trừ Vạn Kiếm Các ra, bọn họ không nghĩ tới ai khác.
-Chúng ta vừa rời thánh tinh thành, bọn họ liền phá trận, túy ý tàn sát, lấy hết tốc lực trở về Vạn Kiếm Các, lừa gạt chúng ta, để chúng ta lùi lại như vậy.
-Khi chúng ta trở lại Thánh Tinh thành, cả người đều mệt mỏi, vừa nhìn thấy Thánh tinh thành hỗn độn, nhất định sẽ liễu loạn lòng quân, lúc này Phạm Vô Kiếp sẽ dẫn người đến đánh úp chúng ta, cho chúng ta chở tay không kịp.
-Quyển sách màu đen, cùng phá trận chi khí đều là thật, tất cả những thứ này, thậm chí Thường Xích Tiêu chết cùng Tần Thu Mạc chể, cũng là mưu kế của Phạm Vô Kiếp, chúng ta chúng kế, tất cả đều thành quân cờ của Phạm Vô Kiếp!
Tâm thần 18 tên cường giả âm duơng cảnh đều chấn động, từng đạo tiếng nói truyền ra từ trong miệng bọn họ, tràn ngập phẫn nộ, cũng tràn ngập không cam lòng, từng cái không bình tĩnh, nhìn về phương hướng Vạn Kiếm Các.;
Thân thể Liễu Vấn Thiên cũng không ngừng run lên.
Hắn nhìn về phía Cổ Phồn Tinh, mở miệng nói:
-Bây giờ, nhân chứng vật chứng đều có, chúng ta liền quay về Vạn Kiếm Các, đòi Phạm Vô Kiếp một câu trả lời!
Liễu Vấn Thiên nói, lập tức gây lên mọi người phẫn nộ, từng ánh mắt tràn đầy lửa giận, bọn họ nhìn về phía Cổ Phồn Tinh, nhưng Cổ Phồn Tinh lắc đầu.
Chỉ thấy hai mắt hắn đầy sát ý, nhìn Vạn Kiếm Các, tiếng nói âm u, đọc ra từng chữ:
-Nếu nhân chứng vật chứng đều có, cần gì phải phí thời gian?
-Tất cả mọi người nghe lệnh, kết trận, theo ta, giết đến Vạn Kiếm Các, lấy máu trả tế Thánh tinh thành!