Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 780: Tư thái vô địch

Chương 779: Tư thái vô địch

Kiêm ngân khẽ kêu, thiên địa rung động, truyền kỳ cổ kiếm thả ra kiếm uy, đêm tất cả tinh thần đều chặt đứt, phảng phất cả thiên địa hư không này, ngoại trừ nó, không tồn tại vạn vật, khí tức ác liệt đến cực điểm.

-Kiếm khí rất khủng bố.

Người Vạn Kiếm Các ngẩng đầu lên, thời điểm khi thấy truyền kỳ cổ kiếm, tự đáy lòng phát sinh ra âm thanh cảm khái, bọn họ có thể cảm giác được, kiếm trong tay mình, đang run rẩy, dường như quỳ bái truyền kỳ cổ kiếm.

Đối với sự tồn tại của truyền kỳ cổ kiếm, ngoại trừ Phạm Vô Kiếp, những người khác hoàn toàn không biết, thậm chí cả Phạm Vô Trần đều không biết, giờ khắc này, bọn họ nhìn thấy truyền kỳ cổ kiếm, trong lòng chấn động vô cùng.

ở ngoài Vạn Kiếm Các, trong mảnh hư không, Sở Hành Vân đang đứng ở đó.

Khi truyền kỳ cổ kiếm xuất hiện, con ngươi đột nhiên co rút, Hắc Động Trọng Kiếm ở sau lưng bắt đầu than nhẹ lên, chỉ có đều, cái than nhẹ này, không phải sợ hãi, càng không phải quỳ bái, mà là xem thường mãnh liệt.

Đối với Hắc Động Trọng Kiếm mà nói, truyền kỳ cổ kiếm, chỉ là bại tướng dưới tay mà thôi, cho dù tĩnh dưỡng ngàn năm, tái tạo lại thân kiếm, chung quy cũng chỉ có thế.

Một phần tâm thần của Sở Hành Vân hòa vào Hắc Động Trọng Kiếm, tự nhiên có thể cảm giác được ý nghĩ của Hắc Động Trọng Kiếm, cặp mắt hắn hơi hít lại, cười tà dị nói:

-Phạm Vô Kiếp có thể thôi thúc truyền kỳ cổ kiếm, nói như thế, kiếm linh thừa nhận Phạm Vô Kiếp, cũng cam nguyện để hắn điều động, xem ra ta đoán không sai, đối với kiếm linh mà nói, mặc kệ là ta hay Phạm Vô Kiếp, đều là người nó chọn cầm kiếm.

Lúc trước ở Tẩy kiếm trì, kiếm linh đột nhiên xuất hiện, nói là tuyển chọn Sở Hành Vân, để hắn tìm vị trí kiếm trủng, cũng chủ động ra tay ngăn chặn Hắc Động Trọng Kiếm.

Vào lúc đó, trong lòng Sở Hành Vân liền có rất nhiều hoài nghi.

Kiếm linh truyền kỳ cổ kiếm, chính là người khai sáng Vạn Kiếm Các, nó sáng lập Vạn Kiếm Các, ngoại trừ muốn tái tạo thân kiếm, còn đang không ngừng chọn người cầm kiếm, không tiếc truyền thừa cực quang kiếm ý, dẫn dắt Sở Hành Vân.

Đối với tâm lý kiếm linh, mới bắt đầu Sở Hành Vân cũng không biết, chỉ có nghi hoặc mà thôi, nhưng từ khi đêm một phần tâm thần hòa nhập vào hố đen, cuối cùng Sở Hành Vân cũng rõ ràng rồi.

Truyền kỳ cổ kiếm cùng Hắc Động Trọng Kiếm, vốn là thù địch, nhưng Hắc Động Trọng Kiếm muốn vượt xa truyền kỳ cổ kiếm, đồng thời có thể chặt đứt mũi kiếm của nó và cắn nuốt triệt đêt.

Cử chỉ như vậy, đã lưu lại bóng tôi trong lòng kiếm linh, bởi thế nó không ngừng chọn người cầm kiếm, ngoại trừ có thể thai nghén ra thân kiếm, trọng yếu hơn là dùng để ngăn cản Hắc Động Trọng Kiếm.

Liền giống như lúc trước, nó bỏ qua thân kiếm, chạy mất dép vậy, nếu như lần thứ hai gặp phải Hắc Động Trọng Kiếm, nó sé trực tiếp bỏ qua người cầm kiếm mà chốn thoát.

Hành động như vậy, sẽ không khiến cho kiếm linh đại thương nguyên khí, càng không có bất kỳ thương tổn gì với cổ kiếm, nó có thể chọn người cầm kiếm khác.

-trải qua ngàn năm thai nghén, đoán rằng từ lâu nó đã khôi phục đỉnh cao, không biết sức mạnh của nó sẽ như thế nào.

Trong mắt Sở Hành Vân lóe ra ma ý, hai tay khoanh trước ngực, nhìn ngóng qua.

Trong hư không, cả người Phạm Vô Kiếp tắm trong ánh kiếm cực hạn, nơi bàn tay hắn xuất hiện một cổ kiếm, thân kiếm trắng như tuyết, khí tức chất phác cổ lão, nhìn như phổ thông, rồi lại tỏa ra khí tức huyền diệu.

Hai mắt Phạm Vô Kiếp tự nhiên, liếc nhìn truyền kỳ cổ kiếm, thân kiếm lập tức phóng ra, chỉ về phía Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh, tiếng nói lãnh đạm:

-Cùng lên đi.

Tiếng nói này đầy càn rỡ, nhất thời để hai người cau mày.

Luận tu vị, Phạm Vô Kiếp chính là niết bản tầng ba, mà Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh cũng như thế, thậm chí Liễu Vấn Thiên còn đến gưỡng đột phá.

Hai người đồng thời ra tay, Phạm Vô Kiếp lấy đâu ra phần thắng?

-Nói khoác không biết ngượng!

Cổ Phồn Tinh quát ra phẫn nộ, một bước lên, khí tức điên cuồng bạo phát, phía sau hắn xuất hiện một xà thú song đầu, trong phút chốc cuồng phong tàn phá vòm trời, đêm hư không quẫy nhiễu cực hạn.

Thời khắc này, khí thế Cổ Phồn Tinh càng đáng sợ, bốn con mắt của song đầu thú như muốn căn nuốt Phạm Vô Kiếp.

-Có nói khoác hay không, rất nhanh ngươi sẽ biết đươc.

Ánh mắt Phạm Vô Kiếp tự nhiên, chỉ thấy khí tức của hắn đột nhiên thay đổi, ánh kiếm trùng thiên, rít gào như biển, giống như triệt để dùng hợp cùng cổ kiểm, tuy hai mà một.

-Kiếm ý các chủ, tựa hồ có thay đổi, trở nên rất thuần túy, không có chút tỳ vết nào, khí tức của hắn đang không ngừng tăng cường, mạnh đến nỗi quỷ dị!

Đoàn người ngẩng đầu nhìn lên hư không, bên trong tầm nhìn của bọn họ, thân Phạm Vô Kiếp như hóa thành kiếm ý cực hạn, khắp toàn thân lộ ra khí tức khiến lòng người run sợ, truyền kỳ cổ kiếm trong tay hắn phóng thích ra ánh sáng vô hạn.

-Người này quái lạ, Liễu lão, lập tức động thủ!

Cổ Phồn Tinh nhìn thấy biến hóa của Phạm Vô Kiếp, trong lòng có cảm giác sợ hãi không tên, lập tức thúc giục Liễu Vấn Thiên.

Liễu Vấn Thiên gật đầu, bóng người hắn như gió, chớp mắt giáng lâm đến tước mặt Phạm Vô Kiếp, khẽ quát một tiếng, một chưởng đánh ra, ánh sao tỏa ra ngập trời, trực tiếp xuất hiên bão táp tinh thần đáng sợ.

Cỗ ánh sáng này hội tụ bên trong chưởng ảnh, nghiền ép xuống, giống như muốn hủy diệt thiên địa vậy, có thể đem hết thảy mọi thứ phá đi.

Thời điểm Liễu Vấn Thiên ra tay, Cổ Phồn Tinh cũng động.

Chỉ thấy ánh mắt của hắn lạnh lùng, bàn tay tóm tới Phạm Vô Kiếp, đồng thời, phía sau hắn thì song đầu cổ mãng hóa thành lưu quang đầy trời, chỉ một sát na, thiên địa run rẩy, cả không gian tràn ngập lưu quang, đem Phạm Vô Kiếp cô lập hoàn toàn.

Đoàn người thấy hai thế tiền công này, trong lòng khiếp sợ không thôi, Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh vừa ra tay, chính là sát chiêu mạnh nhất, hiển nhiên là muốn lấy tư thế sét đánh, trực tiếp giết chết Phạm Vô Kiếp.

-Phạm Vô Kiếp, tạm biệt ngươi!

Trong mắt Cổ Phồn Tinh lóe ra một đạo hàn băng, nhìn về phía ánh mắt Phạm Vô Kiếp, không một chút tình cảm, giống như đối xử với người chết mà.

Nhưng mà, Phạm Vô Kiếp đối với Cổ Phồn Tinh chỉ là cười lạnh.

Hắn chậm rãi giơ truyền kỳ cổ kiếm lên, ánh kiếm tràn ngập toàn thân, tủy ý hạ xuống hai thế tiến công, thân thể hắn lông tóc không tổn hại, thậm chí ngay cả một bước cũng không lùi về sau, đứng thẳng ung dung tùy ý.

-Sao lại có chuyện đó?

Ánh mắt Cổ Phồn Tinh cùng Liễu Vấn Thiên cứng ngắcm sát chiêu mạnh mẽ nhất của hai người lại không cách nào đánh được một ánh kiếm, căn bản là chuyện không thể nào!

Phạm Vô Kiếp nhìn vẻ mặt hai người, cười vài tiếng hưởng thụ, cổ kiếm đột nhiên run lên, hư không run rẩy, một ánh kiếm khủng bố phá tan tất cả, đem hết thảy linh lực đều chặt đứt.

Một luồng ánh kiếm này, quá khủng bố, để Cổ Phồn Tinh có cảm giác áp bách mãnh liệt, vừa mới chuẩn bị thoát đi nơi đây, cánh tay trái lập tức truyền đến cảm giác đau nhói.

Phốc!

Máu tươi tung tóe, phun trên mặt Cổ Phồn Tinh, để hắn rùng mình một cái.

Cũng chính trong giây lát này, hắn kinh ngạc nhìn thấy, một cánh tay đẫm máu, từu tren trời cao rơi xuống, cuối cùng hạ xuống trên đất.

Cánh tay kia, nhìn rất quen mắt, tựa hồ là… cánh tay của hắn.

Team: vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch