Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 781: Thế Cuộc Nghịch Chuyển

Chương 780: Thế Cuộc Nghịch Chuyển

Cổ kiếm vừa ra, liền ung dùng chặt đứt cánh tay trái của Cổ Phồn Tinh, cả thân thể Cổ Phồn Tinh đều không thể phản ứng lại, chỉ có thể sững sờ nhìn cánh tay trái đoạn đi.

-Cái này không thể nào.

Cổ Phồn Tinh sửng sốt chốc lát, sau đó phát sinh một tiếng gào thét khó có thể tin, lông mày Liễu Vấn Thiên cũng nhăn lại, không thể tin đây là sự thật, một chiêu kiếm chống lại sát chiêu mạnh nhất của hai người, đã đầy đủ chấn động, nhưng chiêu kiếm vừa nãy, lại năm giữ sức mạnh tru diệt hai nguwof.

Tu vi Phạm Vô Kiếp, bất quá cũng chỉ là niết bàn tam kiếp, làm sao có thể mạnh như vậy?

-Không có cái gì là không thể, chỉ cần ta cầm trong tay cổ kiếm truyền kỳ, toàn bộ bắc hoang vực, không ai là đối thủ của ta.

Phạm Vô Kiếp nhìn chăm chú hai người phía trước, trong thanh âm tràn ngập ngông cuồng tự đại.

Nghe được tiếng nói kiêu ngạo của Phạm Vô Kiếp, đoàn người Vạn Kiếm Các nhớ lại một bí mật.

-Sách cổ nói, từ khi Vạn Kiếm Các sáng tạo, liền tồn tại thanh cổ kiếm truyền kỳ, lai lịch kiếm này cực kỳ thần bí, sắc bén ác liệt, trên có thể trảm nhật nguyệt, dưới có thể đoạn sông nói, dựa vào kiếm này, Vạn Kiếm Các mới có thể xép vào sáu đại thế lực bắc hoang, chẳng lẽ kiếm này chính là truyền kỳ cổ kiếm?

Trong lòng đoàn người âm thầm suy nghĩ, bọn họ chỉ cho rằng đây là truyền thuyết hư vô, vạn vạn không nghĩ tới, truyền kỳ cổ kiếm thật sự tồn tại, lại giấu ở bên trong Vạn Kiếm Các.

Không biết là bởi vì mất máu quá nhiều hay là tâm thần rung động, mà sắc mặt Cổ Phồn Tinh trở nên vô cùng trắng bệch, hắn nhìn truyền kỳ cổ kiếm tràn ngập kiêng kị, thậm chí là sợ hãi sâu sắc.

Một chiêu kiếm vừa nãy, ẩn chứa ánh sáng cực hạn, nhanh đến mức khủng bố như vậy, để hắn không có khả năng đáng trả chút nào, nếu cổ kiếm chém xuống lần thứ hai, chỉ sợ hắn khó có thể chống đối được.

-Trước đó, ta từng khuyên can mãn, nhưng các ngươi nhất định trái ý, ý đồ diệt Vạn Kiếm Các ta, Liễu Vấn Thiên, Cổ Phồn Tinh, các ngươi thực sự đáng chết.

Phạm Vô Kiếp bước chậm ra, ánh kiếm cuồn cuộn, hắn cầm truyền kỳ cổ kiếm trong tay, thực lực tăng mạnh, làm sao có thể buông ta Tinh Thần Cổ Tông.

Trong lòng hắn rõ ràng, lần đại chiến này, làm cho Vạn Kiếm Các càng thêm thương tổn, hầu như đối mặt với diệt vong, làm kẻ cầm đầu, Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh nên trả giá đắt.

Ngôn ngữ ra, Phạm Vô Kiếp lần thứ hai bước về phía trước, cổ kiếm trong tay khẽ kêu, kiếm ý lăng thiên.

Khuôn mặt Cổ Phồn Tinh co giật, thân hình lập tức lui về phía trước, nhưng vào lúc này, Phạm Vô Kiếp gầm lên một tiếng, trên người phóng ra sát ý đáng sợ, hướng về phía Cổ Phồn Tinh giết tới.

-Ngươi dám!

Liễu Vấn Thiên quát lớn một tiếng, nhất thời làm từng đạo tinh thần đánh về phía Phạm Vô Kiếp, đã thấy khóe miệng Phạm Vô Kiếp nhấc lên nụ cười trào phúng, ánh kiếm lóng lanh, cả tinh mang đều bị xé rách.

-Diệt!

Một từ phun ra, ngăn cản toàn bộ tinh thần trước mắt, sắc mặt Liễu Vấn Thiên kịch biến, trong tay lập tức xuất hiện một cái tử kim cổ thước, ngàn vạn minh văn nhảy ra, hội tụ thành một cái tinh hà, hoành tuyệt trên người Phạm Vô Kiếp.

-Chỉ là Hạ phầm hoàng khí, cũng muốn ngăn cản kiếm oai, thực không biết lượng sức mình.

Phạm Vô Kiếp cầm trong tay cổ kiếm, tư thái ngày càng cuồng ngạo, không nhìn hai người trước mắt, hăn vung cổ kiếm lên, thiên địa như bị ché đứt, làm cho tâm thần Phạm Vô Kiếp cùng Cổ Phồn Tinh run rẩy, cảm giác mình đặc biệt nhỏ bé, dù như thế nào đều không tránh khỏi chiêu kiếm này.

Oành!

Kiếm hạ xuống, tinh hà tan vỡ, một tiếng vang thật lớn vang ra, thân thể Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh bị đánh bay, tất cả niết bàn khí trên người hai người đều phóng thích ra, nhưng vẫn không thể thoát khỏi chiêu kiếm này.

-Cổ kiếm thật là khủng khiếp, kiếm ý hóa ngàn vạn, rải rác các nơi vạn kiếm sơn, càng ngưng tụ kiếm thế ngàn năm của Vạn Kiếm Các, lấy uy lực phán đoán, nó đã tiếp cập đếbinh.

Mặc Vọng Công nhìn cảnh này, trên mặt lộ ra vẻ lo âu.

Cho dù cách rất xa, hắn vẫn có thể cảm giác được uy thế của cổ kiếm, kiếm linh tĩnh dưỡng ngàn năm, một khi ra khỏi vỏ, hơn nữa Phạm Vô Kiếp cũng lý giải sâu về quang chi kiếm ý, quả thực có thể nói là hoàn mỹ.

Nghe được tiếng nói của Mặc Vọng Công, Sở Hành Vân gật đầu, tán thành cái thuyết pháp này, chỉ có điều hắn, nhìn truyền kỳ cố kiểm lại lóe lên tâm ý miệt thị.

Cùng lúc đó, Hắc Động Trọng Kiếm sau lưng hắt, phát ính kiếm ân yếu ớt, phảng phất cũng đang miệt thị truyền kỳ cổ kiếm.

Giờ khắc này, Phạm Vô Kiếp có tư thái cường thịnh trong hư không, cực kỳ bá đạo, kiếm ảnh ác liệt chém xuống, đem hết thảy niết bàn khí đều dập tắt, hướng về phía Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh lao tới, để thiên địa đều phát sinh tiếng ô ô.

-Không được!

Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh đồng thời nói ra, ánh tinh thần vô tận trên người bọn họ lao ra, ngưng tụ thành bão táp, va chạm cùng ánh kiếm,nhưng không cách nào phá hủy kiếm ảnh.

Lập tức nghe tấy một tiếng lanh lảnh truyền ra, trong tinh thần, xuất hiện một ánh kiếm, ánh kiếm như sóng nước tràn ra, thậm chí phá tan bão tinh thần, trực tiếp đến thân hai người.

ầm ầm ầm!

rốt cục, Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh cũng không còn cách nào chống dối, ánh kiếm bay xuống, để cho hai người phun ra máu tương không ngừng, vẻ mặt ngơ ngác, không dám tiếp tục rat ay, trong lòng sinh ra thối ý.

Hai người nhìn nhau giao lưu ánh mắt, sau đó Cổ Phồn Tinh mạnh mẽ cắn răng một cái, quay về đám người phía trước nói:

-Lập tức rút lui, rời khỏi Vạn Kiếm Các.

Tiếng hét này vang lên, mang theo cảm giác không cam lòng, làm cho mọi người dều sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh, những người Tinh Thần Cổ Tông kia phục hồi lại tinh thần, càng không chút do dự nào, trực tiếp rút đi.

Vừa nãy, Phạm Vô Kiếp thể hiện ra sức chiến đâu quá mạnh mẽ, một địch hai vẫn có thể đứng ở thế bất bại, ung dùng chiến thăng Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh, thậm chí còn chém đứt một tay Cổ Phồn Tinh.

Mọi ngươi không khó mà nghĩ đến, nếu tiếp tục đánh, Tinh Thần Cổ Tông nhất định sẽ rơi vào khổn cảnh, mà khí thế đối phương càng trở nên cường thịnh hơn.

Toàn bộ chiến cuộc đều trở nên xoay chuyển, lúc này không lùi, còn chờ đến khi nào!

Nhìn đám người Tinh Thần Cổ Tông chạy đi, Phạm Vô Kiếp ngẩng đầu lên, trong miệng phát ra một tiếng cười điên cuồng, ánh mắt nhìn phía trước, vẻ mặt lạnh lẽo đến cực điểm, sát ý chưa tiêu.

-Vạn Kiếm Các ta, há là nơi các ngươi có thể đến là đến, nói đi là đi, hôm nay, các ngươi đều phải nằm ở đây.

Phạm Vô Kiếp phun ra ngôn ngữ ngông cuồng, cổ kiếm chỉ lên trời, ánh kiếm hiện lên, quát nói:

-Ngươi Vạn Kiếm Các nghe lệnh, theo ta đuổi ra ngoài, gặp địch giết địch.

Tiếng quát vừa ra, ánh kiếm trên người Phạm Vô Kiếp tỏa ra, ngưng tụ thành một thanh lăng thiên kiếm ý, trong nháy mắt đêm tinh thần đệ tử Vạn Kiếm Các đẩy lên tận cùng.

-Các chủ chậm đã!

Lúc này, trong hư không truyền đến một tiếng ngăn cản khàn khàn.

Thấy Vân Trường Thanh lướt tới, khuôn mặt tràn đầy gấp gáp, miệng thở dốc nói:

-Nếu Tinh Thần Cổ Tông đã lui lại, chúng ta không cần tiếp tục truy sát, nếu để giặc cùng đường, một lần nữa gây lên sát tâm của bọn họ, sẽ làm Vạn Kiếm Các tổn thất lướn hơn.

Ngôn ngữ truyền vào tai Phạm Vô Kiếp, hắn giơ mắt lên, quét nhìn Vân Trường Thanh một chút, trong con ngươi mang theo vài phần tâm ý lạnh lẽo.

Team: Vạn Yên Chi Sào

Truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch