Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 782: Bị Thương

Chương 781: Bị Thương

Vân Trường Thanh ngăn cản, làm cho tất cả mọi người dừng bước, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Vữa nãy, Tinh Thần Cổ Tông bày xuống đại trận, Liễu Vấn Thiên cùng Cổ Phồn Tinh đồng thời rat ay, hâu như đem Vạn Kiếm Các bức đến tuyệt cảnh, thời gian mọi người thoái chí, Phạm Vô Kiếp lấy ra truyền kỳ cổ kiếm, một chiêu kiếm kinh thiên, triệt để xoay chuyển tình thế.

Bọn họ đang muốn thừa cơ truy kích, Vân Trường Thanh lại nói lời ngăn cản, còn ngăn cản đường đi, hành động như vậy, hiển nhiên đã làm mọi người bất mãn, trong lòng kìm nén một cơn giận.

Ánh mắt Phạm Vô Trần âm trầm, chỉ thấy lời nói hắn cực kỳ lạnh lùng:

-Vân Trường Thanh, lập tức cút ngay cho ta, không nên ngăn cản chúng ta tru diệt địch, hôm nay, Tinh Thần Cổ Tông cần phải diệt vong/

-Các chủ cầm trong tay truyền kỳ cổ kiếm, không người có thể ngăn cản, nếu không thưa cơ truy sát, chỉ có thể thả hồ về rừng!

Lại có người mở miệng quát lên, tiếng nói đầy phẫn nộ.

Vân Trường Thanh nghe đưuọc từng tiếng nói này, tâm thần hắn bi thương cực kỳ, phát sinh ra một tiếng thở dài.

Sau đó, hắn một lần nữa nhìn phía Phạm Vô Kiếp, rất hiển nhiên, Phạm Vô Kiếp cũng rất bất mãn với cách làm của Vân Trường Thanh.

-Các chủ, xin nghe lời của ta.

Vân Trường Thanh hít sâu một hơi, trên mặt thể hiện vẻ bất đắc dĩ, càng trở nên nghiêm nghị, yên lặng chịu đựng tất cả ánh mắt lạnh lẽo của mọi người.

-Lần này Tinh Thần Cổ Tông đến đây, không chỉ có tập kết 13 vạn cao thủ, còn nhanh chóng bố trí 28 tinh túc đại trận, rõ ràng là có chuẩn bị, mà hỗn chiến vừa nãy, cũng chứng minh điểm này, có thể cảm nhận được sát ý dữ tợn trong lòng bọn họ.

Vân Trường Thanh nhìn thẳng Phạm Vô Kiếp, nói:

-Các chủ nắm trong tay Truyền kỳ cổ kiếm, lấy một địch hai, xác thực không gì địch nổi, nhưng nội tình đối phương, cũng không thể khinh thường, trải qua hỗn chiến vừa nãy, Vạn Kiếm Các có thương vong nặng nề, ngoại môn bị diệt, chỉ còn lại hơn 4 vạn người, trái lại, Tinh Thần Cổ Tông còn hơn 8 vạn ngườ, nếu tiếp tục truy sát, nhất định sẽ đưa tới đối phương liều mạnh đánh nhau.

Nói xong, Vân Trường Thanh nhìn về đệ tử Vạn Kiếm Các xung quanh, tiếp tục nói:

-Hai mươi tám tinh túc đại trận, vốn là thiện chiến, chúng ta tùy tiện xông về phía trước, còn chưa tới gần đối phương chỉ sợ đã thương vong nặng, đến lúc ấy, chúng ta khó có thể thắng, nếu thắng, cũng là thắng thảm, như vậy thì còn ý nghĩa gì?

Đoàn người nhìn Vân Trường Thanh chăm chú, ánh mắt bọn họ hơi ngưng lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía Phạm Vô Kiếp.

-ta đồng ý kiến nghị của Trường Thanh kiếm chủ.

Lúc này, thanh âm của Đường Vân Hoan vang lên, nàng đi tới bên cạnh, mở miệng nói:

-Vạn Kiếm Các giờ phút này, đã thương càng thêm thương, không thích hợp tiếp tục chém giết, mong các chủ cân nhắc.

Nàng nói xong, Lôi Nguyên Quang bên cạnh cũng đứng dạy, một nhóm bốn người, nhìn về Phạm Vô Kiếp, không muốn để cho Phạm Vô Kiếp tiếp tục truy sát.

Trải qua hỗn chiến vừa nãy, ngoại môn Vạn Kiếm Các, cơ hồ bị diệt, người sống đều là kiệt suất Vạn Kiếm Các.

Những đệ tử này, đều do truyền công nhất mạch bồi dưỡng, đối với bốn vị kiếm chủ mà nói, như con của mình vậy, tại sao có thể đồng ý cho bọn họ đi chết.

Chính như bọn họ nói, nếu như Vạn Kiếm Các tiếp tục truy sát, kết quả có thể thắng, nhưng cũng là thắng thảm, ngược lại, nếu như lùi không chiến, tuy sẽ để Tinh Thần Cổ Tông thoát đi bình yên, nhưng Vạn Kiếm Các cũng tổn thất không nhỏ.

Phạm Vô Kiếp nhìn bốn vị kiếm chủ lạnh lùng, ánh mắt thoáng qua, lại liếc nhìn đoàn người Tinh Thần Cổ Tông, nói ra từng chữ:

-Trận chiến ngày hôm nay, quan hệ đến thanh danh ngàn năm của Vạn Kiếm Các, làm sao có thể dở chừng, người ngăn trở ta, chết!

Thanh âm hắn nói ra, một luồng khí tức cuồng loạn lao ra, mang theo kiếm uy, trực tiếp áp bức bốn người, để bọ lui về sao.

Phốc phốc phốc!

Từng ngụm máu từ trong miệng bốn người phun ra, Phạm Vô Kiếp không hề liếc nhìn bọn họ một chút, bàn tay vừa giơ lên, nhưng trước mặt lại xuất hiện hình bóng Vân Trường Thanh.

Lúc này, trên người hắn nhuốm đầy máu loang lổ, làm cho bóng người hiện ra lọm khọm, đôi mắt vẩn đục chậm rãi nhìn lên

-Hai hổ tranh chấp, tất lưỡng bại câu thương, tuy nói thanh danh ngàn năm của Vạn Kiếm Các trọng yếu, nhưng so sánh, hương hỏa truyền thừa của Vạn Kiếm Các vẫn trọng yếu nhất.

Theo lời này vừa nói xuống, chỉ thấy Vân Trường Thành mạnh mẽ dập đầu xuống đất, cao giọng nói:

-Mong Các chủ cân nhắc!

-Mong các chủ cân nhắc!

Sau khi Vân Trường Thanh gật đầu, ba vị kiếm chủ còn lại cũng lao tới, lời vừa ra, cái trán cũng dập xuống, không có mảy may do dự.

Đoàn người Vạn Kiếm Các lộ ra kinh ngạc, đặc biệt là những đệ tử nội môn kia, trên mặt có thần thái khó tả, chiến ý hừng hực dần dần hạ xuống.

Lấy Vân Trường Thanh cầm đầu truyền công nhất mạch, tuy địa vị không cao, nhưng bọn họ đối xử với đệ tử, hoàn toàn hết mình, tuy nghiêm khắc, nhưng bồi đắp vô số đệ tử kiệt xuất.

Thanh danh ngàn năm Vạn Kiếm Các, bọn họ cũng không coi trọng, chỉ quan tâm sinh tử đệ tử, vì thế không tiếc quỳ dập đầu xuống đất, dập tắt chiến ý mọi người.

-Các ngươi.

Trầm mặc giâ lát, Phạm Vô Kiếp mở miệng, bốn vị kiếm chủ vội vàng ngẩng đầu lên, nhưng đón nhận đôi mắt hàn băng đến cực điểm:

-Tha cho là ta không dám ra tay?

Một lời, liền như sương bay chậm chạp, để bốn người sinh ra cảm giác bị thương, đầu trống rỗng,chỉ nghe được tiếng nói vô tình của Phạm Vô Kiếp:

-nếu như thanh danh của Vạn Kiếm Các bị hủy hoại, ngày sau, chúng ta là sao đối mặt với tổ tiên Vạn Kiếm Các ,sợ đầu sợ đuôi, chỉ có thể để người khác ức hiếp, các ngươi là kiếm chủ, nhưng không hiểu được điểm này, thực là đáng thương.

-Chính vì ta làm kiếm chủ Vạn Kiếm Các, mới muốn rat ay ngăn cản, đối mặt với câu nói này của Phạm Vô Kiếp, Vân Trường Thanh đột nhiên đứng dạy, tức giận nói:

-Nếu các chủ đối với bốn người chúng ta đã mang sát ý, liền có thể trực tiếp ra tay, nếu bốn người chúng ta chết, có thể đảm bảo hương hỏa Vạn Kiếm Các, chúng ta chết có làm sao!

-Câm miệng!

Rốt cục Phạm Vô Kiếp không nhịn được nữa, kiếm phong bắn ra, nhắm thẳng vào Vân Trường Thanh, quát:

-Ta là Các chủ, có quyển hiệu lệnh Vạn Kiếm Các, các ngươi là kiếm chủ, lễ ra nên ủng hộ ta, nhưng từ khi Lạc Vân tiến vào Vạn Kiếm Các, các ngươi nhiều lần cãi lại, thậm chí còn dám áp chế ta.

-Theo ta thấy, các ngươi cùng Lạc Vân, là cá mè một lứa, muốn để Vạn Kiếm Các suy sụp!

-Hả?

Đoàn người nghe được lời nói ấy, vẻ do dự trên mặt trở nên âm trầm, những ánh mắt này biến hóa, đều được bốn vị kiếm chủ nhìn rõ, trong lòng bi thương càng nồng, thậm chí trái tim cảm giác như bị đâm vào.

-Ngôn ngữ vô phong, nhưng có thể giết chết lòng người, nếu các chủ không tin truyền công nhất mạch, vậy ta thấy cái chết để chứng minh lòng trung.

Dứt lời, trong tay Vân Trường Thanh xuất hiện một thanh trường kiếm, để tâm thần đám người run rẩy.

Còn chưa kịp lên tiếng, bọn họ liền thấy trường kiếm xẹt qua cổ vân Trường Thanh, máu tươi bay tung tóe.

Vân Trường Thanh trợn to hai mắt, thanh âm khàn khàn vang lên:

-Truyền thừa ngàn năm Vạn Kiếm Các, thanh danh tuy nặng nhưng kém xa truyền thừa hương hỏa.

-Còn người đất mất, còn tất cả!

-Mất người còn đất, mất tất cả!

Thanh âm vang vọng trong không gian không tiêu tán, lập tức sau đó, thân thể Vân Trường Thanh ngã xuống, nhưng hai con mắt vẫn mở to như trước, nhìn vào đỉnh Vạn Kiếm Sơn.

ở trên đỉnh núi này, hồn phách một vị lão nhẫn dần dần biến mất, phảng phất như nhìn thấy cảnh đệ tử Kiếm các nghe giảng bài quen thuộc.

mỗi hành động của đệ tử đều được thu vào mí mắt….

team: Vạn yên chí sào

nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch