Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 783: Tiếp tục đuổi theo

Chương 782: Tiếp tục đuổi theo

Máu tươi nhuộm đỏ thân thể Vân Trường Thanh.

Đoàn người nhìn tình cảnh này, phảng phất như tiếng nói kia vẫn vang vọng trong lỗ tai bọn họ, làm lòng người rất khó chịu.

Vân Trường Thanh chết, ảnh hưởng rất lớn đối với bọn họ, đặc biệt là đạo tiếng nói gào thét rên rỉ cuối cùng.

-Truyền thừa ngàn năm Vạn Kiếm Các, thanh danh tuy nặng nhưng kém xa truyền thừa hương hỏa.

-Còn người đất mất, còn tất cả!

-Mất người còn đất, mất tất cả!

Đây là di ngôn trước khi chết của Vân Trường Thanh, dùng tính mạng để ngăn cản Phạm Vô Kiếp.

-Quả thực toàn là nói bây!

Tề DƯơng Trầm nhìn chằm chằm thi thể thể Vân Trường Thanh, ánh mắt lâp lóe ko yên:

-Theo ta thấy, Vân Trường Thanh đã cấu kết với Lạc Vân, ý đồ quấy nhiễu trận tuyến chúng ta, tuyệt không thể tin tưởng hắn.

Thanh âm của Tề Dương Trầm lạnh như băng, để mọi người tỉnh táo lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía Phạm Vô Kiếp, chỉ thấy Phạm Vô Kiếp đứng thẳng tại chỗ, không nói, vẻ mặt không chút biến hóa.

-Lấy huyết để giám trung nghĩa, Vân Trường Thanh đã làm đế mức độ này, lẽ nào còn chưa đủ làm các chủ thu hồi quyết đoán?

Trên mặt Đường Vân Hoan tràn đầy nước mắt.

Bọn họ nhìn Phạm Vô Kiếp không có động tĩnh gì, thần thái cũng lạnh lẽo, trong lòng bi ai như biển, khiến cho bọn họ phát sinh từng tiếng cười hổ.

Tiếng cường chậm rãi truyền ra, khi tiêu tán, 3 đạo ánh kiếm đồng thời tỏa ra, làm hiện lên một mảnh tanh nồng.

Phốc phốc phốc!

3 bộ thi thể ngã xuống đát, máu tươi chảy xuống, hầu như hội tụ thành một dòng sông nhỏ, chảy tới dưới chân đoàn người, cũng chảy tới dươi chân Phạm Vô Kiếp.

Chỉ thấy hắn ngẩng đầu lên, một luồng chiến ý dâng trào ra, không bởi bí cái chết của bốn người mà dán đoạn, thu lại tâm ý.

Càng kinh người, tại bên tỏng có sát ý này, không chỉ có sát niệm, càng tồn tại một tâm ý xem thường, hắn đối với cái chết của bốn vị kiếm chủ, không hề ủng động.

-Một đám tiện cốt đầu!

Trong lòng Phạm Vô Kiếp vang lên tiếng nói như vậy.

Kỳ thực, sau khi Sở Hành Vân gia nhập truyền công nhất mạch, hắn liền canh cánh việc này, đối với bốn vị kiếm chủ càng hoài nghi, có cảm khác không thể chưởng khống.

Từ Thánh tinh thành trở về, Phạm Vô Kiếp nhân cơ hội vu hại Sở Hành Vân, bốn vị kiếm chủ không chỉ không tán thành, còn nhiều lần giúp Sở Hành Vân giải hiềm nghi.

Vữa này, Tinh Thần Cổ Tông chạy trối chết, Vạn Kiếm Các nên thừa cơ truy sát, chấn hưng thanh danh, cho dù có một ít thương vong, cũng là việc đương nhiên, nhưng bốn vị kiếm chủ lại ngăn cản, thậm chí không tiếc lấy cái chết ngăn cản.

Trước hoài nghi đó, làm Phạm Vô Kiếp sinh nghi, vì lẽ đó, Vân Trường Thanh chết, hắn không có bất cứ rung động gì, sau đó lai ba người chết, hắn càng không gợn sóng.

Suy nghĩ trong lòng Phạm Vô Kiếp, đoàn người không nhìn thấu, bọn họ thấy Phạm Vô Kiếp trầm mặc không nói, tự nhiên không dám có cử động gì, ánh mắt quét những thi thể trên đất, có chút mờ mịt.

-Tiếp tục truy sát!

Đúng lúc này, thanh âm Phạm Vô Kiếp đột nhiên vang lên, hắn bước chân hướng ra ngoài, hai con mắt nhìn phía trước, trầm giọng nói:

-Bốn người này lấy chết ngăn cản, cử động quái dị, rất có thể cùng Tinh Thần Cổ Tông cấu kết, ý đồ hãm hại Vạn Kiếm Các ta.

-Ta cầm trong tay cổ kiếm truyền ỳ, không người có thể địch, không người có thể ngăn, Tinh Thần Cổ Tông không phải đối thủ của ta, liền thừa thế xông lên, diệt Tinh Thần Cổ Tông, đoạt được nội tình ngàn năm!

Lời nói Phạm Vô Kiếp tràn ngập kích đọng, bùng cháy lên chiến ý, đặc biệt là đám người Phạm Vô Trần, càng hô to lên.

-Chiến!

Mỗi người đều lên tiếng, tiếng nói như tiếng sấm, rung động bầu trời, hoàn toàn không có không khí bi thương vừa nãy, chiến ý kêu bong bong trong đầu.

Tiếng ầm ầm nổ vang, ánh kiếm hiện lên, không gian nứt toác, Phạm Vô Kiếp hóa thân làm lăng thiên kiếm ảnh, phá tan hư không, hương về phương Tinh Thần Cổ Tông rút đi.

Thấy đoànngười, đoàn người phát ra tiếng gầm, chiến ý mênh mông cuồn cuộn, mỗi người đều có kiếm ngân cao vút.

Đoàn người rời đi, cả vùng không gian này từ từ trở nên yên tĩnh, thậm chí là tĩnh mịch.

Trên mặt đất, tường đổ vô số, ngàn vạn thi thể lạnh lẽo, khắp nơi đều lộ ra khí huyết hanhkhoo, nhưng nếu tế quan sát, sẽ phát hiện, trong vùng không gian này, lại có một tia sát cơ hội tụ lên, theo mặt đất, lặng lẽ hội tụ đến một nơi.

Cùng lúc đó, trong hư không, có hai đạo bóng người lóe lên.

Hai đạo bóng người đen kịt, giống như u hồn, không ngừng di động, bọn họ tới gần mỗi thi thể, bàn tay thăm dò, phảng phất có thể từ trong thi thể rút ra linh hồn, nuốt đi, không ngừng tăng cường thực lực của chính mình, nhìn qua cực kỳ quỷ dị.

Bọ họ giống như tử thần, vô tình thu gặt linh hồn.

Khi bọn họ đến gân thi thể bốn vị kiếm chủ, hai con mắt hiện lên tinh mang, bàn tai duỗi ra.

-Dừng lại.

Mắt thấy linh hồi bốn người bị rút ra, thời khắc này, một thanh âm truyền ra, chỉ một câu, liefn để hai người đình chỉ hành động, nhìn về phía âm thanh.

Người lên tiếng, là Sở Hành Vân.

Chỉ thấy hắn từ không trung hạ xuống chậm rãi, hai con mắt nhìn bốn bộ thi thể, con mắt bị ma quang bao phủ, trong miệng phát ra tiếng thở dài,

Bên trong tầm nhìn, bốn bộ thi thể này đã lạnh lẽo, máu tươi đọng lại, ở dưới ánh sáng khúc xạ, lộ ra hồng quang bi thương, mà từng thi thể quen thuộc, từ lâu không nở nụ cười.

Sở Hành Vân đi tới trước mặt bốn thi thể, hoàn toàn không còn gì đểnói.

Hắn không có né tránh, liền nhìn bốn người, tuy bốn người đã chết, nhưng con ngươi vẫn trợn tròn như trước, ánh mắt bọn họ ko có mờ mịt, ko có sợ hãi, chỉ có oán giận.

Hô!

Mây đen giày đặc không gian, đột nhiên đảo qua một trận cuồng phong.

Tiếng nổ lớn, đế mức áo bào Sở Hành Vân bay tán loạn, đòng thời cũng thổi bay máu bốn vị kiếm chủ bồng bềnh lên, đoàn hỏa diễm giống như đnag thiêu đốt, con ngươi bọn họ đỏ đậm chiếu rọi lẫn nhau.

Sở Hành Vân nhìn tình cảnh này, thân thể bỗng nhiên đọng.

Hăn hơi cong sống lưng, quay về bốn vị kiếm chủ cung kinh cúi người, cẩn thận từng tí một để mắt bốn người khép lại, nói:

-Bốn vị, các ngươi thà chết cũng thủ hộ Vạn Kiếm Các, tâm ý này hắn không hiểu, nhưng ta có thể cảm nhận được.

-Hôm nay, tuy các ngươi đã chết, thân hóa vào đất, liền an nghỉ như vậy, nhưng ngày mai, ta sẽ để các ngươi trùng hồn, vĩnh viễn vì Vạn Kiếm Các mà chiến.

Chờ âm thanh cuối cùng vang lên, ánh mắt Sở Hành Vân đột nhiên trở nên nghiêm túc, kiếm chỉ đặt lên mi tâm bốn người.

Team: vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch