Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 788: Dã tâm khủng bố

Chương 787: Dã tâm khủng bố

Chết rồi, Cổ Phồn Tinh tu vi niết bàn cảnh tầng ba, hôm nay chết dưới kiếm Phạm Vô Kiếp.

Kết cục như vậy, đối với đoàn người mà nói, không thể nghi ngờ là chấn động vô cùng, có cảm giác khó có thể hô hấp, bọn họ chưa từng nghĩ tới, thế cuộc sẽ phát sinh tình huống như thế.

Cả tòa bắc hoang, con số cường giả niết bản đã ít, bất luận một ai, đều có thể khai tông lập phái, ở trong lịch sử lưu lại huy hoàng, nhưng đối Phạm Vô Kiếp mà nói, giết cường giả niết bàn cảnh, như bóp chết một con run dế.

Giờ phút này, Phạm Vô Kiếp thật đáng sợ, căn bản là không có các nào tưởng tượng sức lực của hắn.

Ong ong!

Chính lúc mọi người cảm giác chấn động, một luồng kình phong đảo qua, bên trong tầm nhìn, kiếm ảnh lăng thiên tỏa ra, lại không có biến mất, mang theo sức mạnh kinh khủng như trước, giang lâm đên Liễu Vấn Thiên.

Hô một tiếng!

Ánh kiếm như sóng nước, nhẹ nhàng đảo qua thân thể Liễu Vấn Thiên, khiến cho gương mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi, cổ thước phóng ra ngàn vạn ánh sao, tràn ngập hư không, ngưng tụ lại bảo vệ thân thể hắn.

Hai cỗ sức mạnh kinh khủng, không ngừng áp sát nhau, khi kiếm quang tiếp xúc tới mang, cổ thước đứng vào hoàng khí hạ phẩm, lại mạnh mẽ run rẩy, ting mang không ngừng rút đi, hoàn toàn mất đi vẻ lộng lẫy.

-đom đóm sau so với ánh trăng, phá cho ta!

Phạm Vô Kiếp cười lạnh nói, ánh kiếm đại thịnh, tinh mang trong nháy mắt bị nhấn chìm, kiếm uy xuyên thấu cổ thước, mạnh mẽ áp bức trên người Liễu Vấn Thiên, đem cả người hắn đánh bay.

Trong khoảnh khắc này, máu tươi từ trong miệng Liễu Vấn Thiên trào ra điên cuồng, chỉ thấy hắn va chạm trên vách núi, hầu như cả người đều bị áp bức, trên người không còn khí tức niết bàn, trở nên cực kỳ uể oải.

-ông nội!

Nhìn thấy vẻ khốn quẫn của Liễu Vấn Thiên, tâm thần Liễu Thi Vận lo lắng liền muốn chạy tới, thực lực nàng quá yếu, kiếm áp của truyền kỳ cổ kiếm đều không chịu đựng được, khó có thể tiếp cận nửa phần.

Thấy cảnh này, đoàn người đều dừng lại hành động, ánh mắt nhìn về bên này, biểu hiện trên mặt khác nhau.

Trước một khác này, Cổ Phồn Tinh vừa chết đi, bọn họ đều chưa còn lấy lại tinh thần, hiện tại, người mạnh nhất Tinh Thần Cổ Tông cũng thất bại, không cách nào chống đối lại một chiêu kiếm của Phạm Vô Kiếp.

Oai thế mạnh mẽ như vậy, cho dù so với Dạ Tuyết Thường cũng không kém bao nhiêu, kết quả như thế, như tuyên bố đại chiến hai tông, sắp kết thúc.

Trong hư không, vẻ mặt Phạm Vô Kiếp bình thản, hắn nhìn Liễu Vấn Thiên, khoe miệng vung lên nụ cười châm biếm, mở miệng nói:

-Hiện tại ngươi liền biết, chênh lệch với ta lớn như thế nào chứ?

Phạm Vô Kiếp hiện tại, cả người đều là cực quang kiếm ý, cho dù hắn mở miệng nói, tiếng nói cũng chen lẫn kiếm ý, rơi vào trong tay Liễu Vấn Thiên, thân thể run lên lần thứu hai, khóe miệng không ngừng tràn ra máu tươi.

Nhưng du vậy, trong mắt Liễu Vấn Thiên không sợ hãi chút nào, hừ lạnh nói:

-một chiêu kiếm vừa nãy của ngươi, rút lấy kiếm quang của đệ tử Vạn Kiếm Các, chính vì như vậy, mới có sức mạnh như thế, làm sao ngươi cảm giác được ưu việt?

-Bọn họ tự nguyện dâng kiếm ý, giúp ta tru diệt địch nhận, vì sao ta không thể rút lấy?

Phạm Vô Kiếp hỏi ngược lại một tiếng, hai con mắt liếc nhìn phía hư không, thấy Vạn Kiếm Các, mọi người đều tỏa ra suy yếu, phảng phất đều bị lấy đi hết linh lực, bất quá, trong mắt bọn họ nhìn Phạm Vô Kiếp, đều là cảm giác điên cuồng.

Phạm Vô Kiếp tiếp tục nói:

-Cổ ngữ viết, thắng làm vua, thua làm giặc, thân là người bạn, ngươi còn có thể miệng lưỡi nở hoa sen, chung quy cũng vô dụng mà thôi, người thắng hôm nay, thuộc về Phạm Vô Kiếp ta!

Tiếng cường điên cuồng vang lên, làm cho toàn bộ không gian đều run rẩy, sắc mặt Liễu Vấn Thiên âm trầm tới cực điểm, giọng câm hận nói:

-Ngươi thắng rồi thì sao, trải qua trận chiến này, Vạn Kiếm Các chỉ còn lại hơn bốn ngàn người, mà âm dương cảnh chỉ còn lại hai người, chỉ cần không bao lâu, những tông môn khác sẽ mạnh mẽ ra tay, đem Vạn Kiếm Các diệt đi.

-ta nói rồi, trận huyết chiến này không có người thắng, quay đầu lại, ngươi cũng là người thất bại, hơn nữa, còn bại cực kỳ khó coi!

Cổ Phồn Tinh chết đi, Liễu Vấn Thiên trọng thương, tuy Tinh Thần Cổ Tông giờ khắc này còn hơn sáu ngàn người, bốn tên cường giả âm dương cảnh, nhưng trên thực tế dã thất bại.

ở trong lòng thương tiếc, Liễu Vấn Thiên tràn ngập trào phúng, trong mắt hắn, Vạn Kiếm Các đại thương, chung quy sẽ diệt vong.

-Hai tông quyết chiến, đưa tới những thế lực khác quan tâm, nhưng bọn họ lại dám động thủ sao!

Phạm Vô Kiếp nhướn mày, tay giơ lên cao, cổ kiếm phát ra âm thanh cao vút.

Truyền kỳ cổ kiếm, thai nghen ngàn năm, một kiếm ra, lập tức diệt hai niết bàn cảnh, sức mạnh như vậy, đã vượt qua giới hạn niết bàn cảnh, đến võ hoàng trong truyền thuyết, nếu có đám người dám to gan mơ ước, ta chỉ cần nhẹ nhàng vung kiếm, liền có thể tru diệt.

-Nói không khuếch đjai, một mình ta, có thể địch vạn người, cho dù lần thứ hai Dạ Tuyết Thường đến đây, ta cũng không úy ky, sức mạnh chân chính của truyền kỳ cổ kiếm, ngươi đã nếm thử, lời này ta không nói khoác.

Ngôn ngữ Phạm Vô Kiếp đắc ý, làm cho Liễu Vấn Thiên khó cãi, thậm chí, hắn không dám nhìn cổ kiếm truyền kỳ, kiếm này, thật đáng sợ, khó có thể diễn tả bằng ngôn ngữ.

Một kiếm hạ, hai đại niết bàn cảnh đều bại.

Sát phạt chi kiếm như vậy, bất luận người nào cũng không muốn đối mặt.

-Hơn nữa, ta đem Tinh Thần Cổ Tông tiêu diệt, nội tình phóng phú, thậm chí là ngàn vạn con dân Tinh Thần Cổ Tông, sẽ dưa về Vạn Kiếm Các, chuyện này với Vạn Kiếm Các mà nói, cũng không phải tai họa.

Nói đến đây, vẻ mặt Phạm Vô Kiếp thay đổi, con ngươi trở nên cực kỳ nóng, cái này cũng để tâm thần Liễu Vấn Thiên ngưng lại, có chút run rẩy nói:

-Phạm Vô Kiếp, chẳng lẽ nói ngươi muốn thay đổi cách cục bắc hoang?

-Việc dễ hiểu như vậy, còn phải hỏi?

Phạm Vô Kiếp dùng tư tái người trên cao nhìn xuống Liễu Vấn Thiên, cũng đã không che giấu chút nào, nói:

-Ta có vô thượng đế bính, thực lực không gì địch nổi, tự nhiên trở thành chủ nhân bắc hoang, quản lý cả tòa bắc hoang vực.

-Huống chi, trừ ta ra, không ai thích hợp với vị trí này!

-Người điên, quả thực là người điên, ngươi sớm muộn sẽ chết dưới dã tâm của mình.

Liễu Vấn Thiên quát lớn một tiếng, dã tâm Phạm Vô Kiếp, không chỉ diệt Tinh Thần Cổ Tông, còn muốn thống nhất bắc hoang!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch