Nghe được lời của Liễu Vấn Thiên, Phạm Vô Kiếp không ngừng cười nhạo, tư thái hung hăng ngông cuồng.
Hắn phảng phất giống như bản thân trở thành chi chủ vô thượng ở Bắc Hoang, âm thanh lạnh lẽo:
-Truyền kỳ cổ kiếm trong tay, ai có thể cản ta, dù ngươi là người phương nào, chỉ cần ngăn trở đều sẽ bị ta tru diệt, Tinh Thần cổ tông chính là một ví dụ tốt nhất.
Thời điểm nói chuyện, hắn giơ truyền kỳ cổ kiếm thật cao, hai con mắt tràn ngập cuồng ngạo, thân thể bao phủ bên trong cực hán ánh kiếm, giường như muốn cùng truyền kỳ cổ kiếm dung hợp thành một.
Tuy nhiên, giữa lúc hắn đang đắc ý, bên trong thung lung chậm rãi vang lên một đạo thanh âm có chút ngây ngô:
-Phạm Vô Kiếp, niềm tin của ngươi với truyền kỳ cổ kiếm thật mù quáng đến ngu xuẩn, chẳng trách ngươi không tiếc bỏ qua tất cả cũng muốn chiếm được truyền kỳ cổ kiếm.
-Kiếm giả đáng lẽ nên lấy kiếm thành đạo, nhưng thân là kiếm chủ của Vạn Kiếm Các,lại bị kiếm khí mê hoặc tâm thần, thật là một kẻ đáng thương.
Lời nói không chút cố kỵ khiến không gian yên tĩnh lại, đồng thời thu hút tất cả ánh mắt của mọi người.
Ở trên sườn núi cách đó không xa một tên thanh niên mặc hắc y, vai mang kiếm, bước chân không nhanh không chậm đến khi thân hình hoàn toàn xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Lạc Vân!
Đám người Vạn Kiếm Các lộ ra vẻ mặt phức tạp. Vốn bọn họ cho rằng Sở Hành Vân chính là kẻ phản bội Vạn Kiếm Các, nhưng trước mấy câu nói này, bọn họ không khỏi có chút hoài nghi, trong lòng mơ hồ không rõ.
Đám người Tinh Thần Cổ tông cũng nhìn thấy Sở Hành Vân, trong mắt tràn ngập giận dữ, chỉ có ánh mắt Liễu Thi Vận run lên, phát sinh ra một tiếng thở dài như có như không.
Đối với các loại ánh mắt khác nhau, Sở Hành Vân cũng không hề để ý tới, hắn đến trước mặt Phạm Vô Kiếp,trong con mắt tràn ngập giễu cợt.
-Lạc Vân, ngươi tốt.
Phạm Vô Kiếp đón nhận ánh mắt trào phúng của Sở Hành Vân, trầm ngâm một lát, đột nhiên cười lớn một tiếng.
Hắn cười không ngừng, vừa cười vừa nói:
-Ngươi bất quá chỉ mới 20 tuổi, nhưng lòng dạ tâm cơ lại cực kỳ đáng sợ, lại to gan tính toán Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ tông, làm giấy lên cuộc chiến giữa hai tông môn lớn, ta thật sự là đã quá coi thường ngươi.
-Bất quá hiện tại ngươi lại đến đây chịu chết, ta quyết định sẽ từ bi lưu cho ngươi một cái chết toàn thây.
Dừng một chút Phạm Vô Kiếp lại bổ sung.
Trong mắt hắn, Sở Hàng Vân chỉ là một tên thiên tài yêu nghiệt tuy có vài phần thiên phú năng lực nhưng đối với hắn không tạo thành một phần uy hiếp.
Chính vì vậy Sở Hành Vân xuất hiện Phạm Vô Kiếp cũng không để trong lòng, giường như tùy thời có thể ra tay giết chết, căn bản không cần vội vã.
-Ngươi nói lời này tựa hồ có chút vấn đề.
Sở Hành Vân cũng mang theo ý cười, bình tĩnh nói.
-Thứ nhất, Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần cổ tông huyết chiến ta chỉ là người dẫn dắt mà thôi, nếu như trong lòng ngươi không có chút dã tâm nào đối mặt với 13 vạn đại quân của Tinh Thần Cổ Tông thì sẽ không điên cuồng đuổi giết, càng không thôi thúc truyền kỳ cổ kiếm, đại khai sát giới, chiếm đoạt Tinh Thần cổ tông.
Tự khi Sở Hành Vân tiến vào Vạn Kiếm Các hắn liền nhìn thấu dã tâm khủng bố của Phạm Vô Kiếp. Chính vì vậy Sở Hành Vân đã lợi dụng điểm này để thiết kế từng tầng mưu cục, khiến cho Tinh Thần cổ tông cùng Vạn Kiếm các đối đầu, đồng thời khiến Phạm Vô Kiếp lộ ra dã tâm, nhấc lên một hồi mưa tanh gió máu.
Những lời vừa rồi của Phạm Vô Kiếp cũng đã chứng minh điểm này.
-Thứ hai , lần này ta xuất hiện cũng không phải để chịu chết ngược lại người chết hẳn là ngươi mới đúng.
Sở Hành Vân nhàn nhạt nói từng từ, khiến ánh mắt Phạm Vô Kiếp lạnh giá, trên mặt là một nụ cười trào phúng.
-Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta?
Phạm Vô Kiếp không ngừng cười lớn, cùng lúc này trong tay hắn truyền kỳ cổ kiếm tỏa ra ánh sáng hừng hực, một bóng người bạch y mờ ảo xuất hiện trên đỉnh đầu Phạm Vô Kiếp.
Bóng người bạch y này tự nhiên chính là truyền kỳ cổ kiếm, Kiếm Linh.
Chỉ thấy trên mặt hắn không có nửa điểm hòa nhã, hai hàng lông mày nhăn lại, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân cùng Hắc Động trọng kiếm, một lát sau mới lên tiếng:
-Thật là hạng người ngu xuẩn lại không nghe ta khuyên can, đem một phần linh hồ hòa vào Hắc Động trọng kiếm, tư vị nhập ma chắc không dễ chịu nhỉ?
Truyền Kỳ cổ kiếm cùng Hắc Động trọng kiếm đã từng phát sinh tranh đấu vì vậy đối với sức mạnh đáng sợ của Hắc Động trọng kiếm kiếm linh cũng không xa lạ gì, thậm chí có thể nói rằng hắn cực kỳ rõ ràng.
Mà giờ khắc này hắn có thể cảm nhận rõ ràng Sở Hành Vân đã nhập ma, đồng thời bị Ma Niệm khắc sâu, từ từ ăn mòn linh hồn, ảnh hưởng lớn đến ngôn hành cử chỉ của hắa.
Mà quá trình này không chỉ nguy hiểm, mà thân thể lúc nào cũng có thể bị Tâm Ma chiếm cứ, chịu đựng thống khổ vô cùng vô tận, mỗi một điểm đều có thể so với những tra tấn tàn khốc nhất trên đời này, không phải là thứ mà một người bình thường có thể chịu đựng được.
Truyền kỳ cổ kiếm không hiểu, Sở Hành Vân biết rõ sự đánh đổi này nhưng hắn vẫn làm, để Ma Niệm ngày đêm ăn mòn thân thể, chịu đựng đau đớn như vậy, rốt cuộc là tại vì sao?
-Ta có nhập ma hay không, cùng ngươi có quan hệ gì?
Sở Hành Vân nở nụ cười trào phúng đáp trả:
-So với việc mị Ma Niệm ăn mòn, ngày đêm chịu đựng đau đớn, ta chắc chắn sẽ không lựa chọn truyền kỳ cổ kiếm, dù sao ta cũng không muốn trở thành một kẻ thế mạng, chịu đựng nỗi đau đoạn kiếm.
-Cổ kiếm Kiếm Linh, cực hạn ánh sáng, nói tới là đường hoàng, nhìn lại bất quá cũng chỉ là một kẻ nhu nhược chỉ biết chốn tránh, ngươi cho rằng lời nói của ngươi có thể làm ảnh hưởng tới ta?
-Ngươi…
Kiếm Linh bị lời nói của Sở Hành Vân làm cho tức giận tới nhảy loạn, trên mặt lộ ra dữ tợn, hắn biết, Sở Hành Vân đã xé rách tất cả, đơn giản cũng không cần phải nhiều lời nữa, bạch quang lấp lóe, trực tiếp hòa vào trong thân thể Phạm Vô Kiếp.
Tiếng ngân trầm thấp vang lên, tròng mắt Phạm Vô Kiếp không ngừng lấp lóe tinh mang, kiếm run lên, nhắm thẳng vào đầu Sở Hành Vân, lạnh lùng nói:
-Nếu ngươi đã lớn lối vô pháp như thế, miệt thị tất cả, tốt lắm, ta muốn nhìn một chút ngươi có thể nhấc lên sóng to gió lớn gì!
Hắn giương mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, chỉ thấy Sở Hành Vân cười mỉa mai, cũng không lên tiếng, mà chậm rãi nhấc tay phải lên.
Đùng!
Một đạo thanh âm vang lên, dưới con mắt của mọi người, phía sau Sở Hành Vân không có bất cứ dấu hiệu gì bỗng nhiên xuất hiện hai đạo thân ảnh đen kịt.
Hai đạo bóng người này cũng không hề cao lớn, khí tức thường thường, nhưng thời điểm Phạm Vô Kiếp thấy rõ hai đạo thân ảnh này, tiếng nói bên miệng cũng không thể nào phát ra được, chỉ có thể phát ra những thanh âm a a a..
Không chỉ hắn, mà những người ở đây bao gồm cả Liêu Vấn Thiên sau khi nhìn thấy hai thân ảnh này hoặc là mắt trợn trừng hoặc là co rút, từng người kinh ngạc đến tột đỉnh, tâm thần ngưng trọng!