Văn tự u minh quay tròn, một luồng khí tức tà dị từ trên người Sở Hành Vân tản ra, phảng phất đem toàn bộ không gian đều cắt ra, để Phạm Vô Kiếp nín thở lại theo bản năng, ánh mắt trở nên cứng ngắc.
Hai người nhìn nhau, bầu không khí trở nên ngưng đọng đến cực điểm, ở một chỗ khác, bên trong mây đen cuồn cuộn, ánh chớp tỏa ra, khình khí lan tỏa, thiên địa lực đều tan nát.
-Vạn tinh lạc!
Một đạo tiếng thét kéo dài, phun ra từ trong miệng Liễu Vấn Thiên, hắn cầm trong tay cổ thước, tinh mang trên người không ngừng tỏa ra, đồng thời thấy niết bàn khí trên người hắn hiện lên một đạo trên hư không, hướng về phía Lận Thiên Trùng mà đánh tới.
Tinh mang cùng ánh chớp hòa lẫn vào nhau, khí tức khủng bố, song chưởng Lận Thiên Trùng run lên, hư không xung quanh vặn vẹo, hóa thành một tia sét, trực tiếp đi đến, mỗi một ánh chớp đều mang theo cuồng bạo đến cực điểm.
Oanh một tiếng!
Tinh quang chói mắt nổ tung, Liễu Vấn Thiên cảm giác linh hải mình đang run rẩy, bên trong tầm nhìn, tia chớp lấy tư thái cuồng bạo mà nghiền ép đên, từng đạo tinh mang vỡ vụn, sức mạnh khủng khiếp ép xuống, làm cho cả gương mặt hắn trở nên trắng bệch.
Cuối cùng, ánh chớp hạ xuống, một đạo quang trụ đem mây đen phá tan, toàn bộ thương khủng trở nên trong suốt, Lận Thiên Trùng đứng thẳng trong hư không, khóe miệng nở nụ cười thỏa mãn, nhưng ngược lại lông mày lại hiện lên vẻ chăm chú.
ở ngay phía trước hắn, nơi mà tia sét tàn phá bữa bãi, Liễu Vấn Thiên đứng ở đó, quanh người hắn, nhảy lên từng đạo hỏa diễm nóng rực, ánh chớp tiếp xúc với hỏa diễm, lập tức phát sinh ra tiếng vang xèo xèo, cuối cùng bị dập tắt đi.
Theo những hỏa diễm này nhìn sang, đã thấy trong tay Liễu Vấn Thiên, chẳng biết từ lúc nào, xuất hiện thêm một thanh trường cung, quanh thân đỏ đậm, hỏa diễm cuồn cuộn, như nắm giữ sinh mệnh sống, khí tức cực nóng, để cả vùng không gian trở nên khô cứng.
Cùng lúc đó, con mắt Lận Thiên Trùng nhạy cảm chú ý tới, nơi trung ương, có khảm một viên tinh thạch to bằng ngón cái, trong tinh thạch, có một đạo hỏa diễm đỏ đậm, Vĩnh hằng bất hủ, tuyên cổ trường tồn.
-Hoàn khí, hơn nữa còn là thượng phẩm hoàng khí.
Lận Thiên Trùng mang theo vài phần kinh ngạc, hỏa diễm ở bên trong trường cung, để hắn cảm giác nguy cơ mãnh liệt, hô hấp đều trở nên gấp gáp.
Nhưng mà, ngay khi Lận Thiên Trùng sinh lòng thán phục, linh lực trên người Liễu Vấn Thiên đột nhiên rít gào lên, tay phải hắn nhẹ nhàng bao phủ lên tinh thạch hỏa diễm, lập tức tay phải kéo cung, ngưng tụ thành mũi tên, mũi tên hỏa diễm.
-Hả.
Lận Thiên Trùng thấy một màn này, tâm thần khẽ run, không ngờ hắn phục hồi lại tinh thần, mũi tên hỏa diễm này lướt tới, ánh lửa thiêu đốt thiên địa, cả bầu trời đầy lửa hiện ra, như muốn thiêu đốt vạn vật.
Thế tiến công như vậy, làm cho Lận Thiên Trùng hãi hùng khiếp vía, thân thể hắn hóa thành hùng ưng lôi đình, thoát được hiểm cảnh, nhưng hỏa diễm vẫn thiêu đốt trên thân thể.
Trong khoảnh khắc, xương đau đớn thấu xương, dù là hạng người kiên định như Lận Thiên Trùng, cũng không khỏi phát sinh ra một tiếng rên, ngoái đầu nhìn lại, nhìn thấy tay áo bị đốt đi, lộ ra huyết khí khô tịt.
Liễu Vấn Thiên đã nhận ra Lận Thiên Trùng, ánh mắt đột nhiên chìm xuống, mở miệng nói:
-Không nghĩ tới, thân là cường giả truyền kỳ như ngươi, lại đồng ý thuần phục một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, cũng để ta mở rộng tầm mắt.
-vào giờ phút này, ngươi cho rằng nói lười gây xích mích, có thể làm cho ta ngừng ra tay?
Lận Thiên Trùng nở nụ cười, căn bản không cần để ý đến ngôn ngữ kích tướng của Liễu Vấn Thiên, tâm niệm khẽ nhúc nhích, ánh chớp bao chùm lại thân thể, đêm hỏa diễm chi lực trục xuất ra ngoài.
-Ta không muốn đánh nhau với ngươi một trận, càng không nguyện ý lưỡng bại câu thương.
Liễu Vấn Thiên hít sâu một hơi, nhất thời, linh quang trên người hắn càng nồng nặc, trường cung đỏ đâm run rẩy, từng sợi hỏa diễm bốc lên, để hư không đều nhiễm ánh lửa.
-Trường cung trong tay ta, chính là Tinh Hỏa linh cung, là trấn tông chi bảo của Tinh Thần Cổ Tông, cung này đã truyền thừa mấy ngàn năm, một khi giương cung, liền có thể xúc động thiên địa vạn hỏa, bất luận người nào cũng không thể chống đối.
-Thực lực của ngươi, rất mạnh,nhưng chính như vừa nãy, đối mặt với Tinh Hỏa linh cung, ngươi cũng không cách nào chống đối, không bằng ngươi và ta đều thối lui, liền không chém giết nữa/
Vẻ mặt Liễu Vấn Thiên nghiêm túc, theo tiếng nói của hắn phun ra, ánh lửa càng tăng lên, hầu như đem linh lực thiêu đốt đên sôi trào, nhưng trong lúc đồng thời, sắc mặt hắn từ từ trở nên trắng xám, mơ hồ lộ ra cảm giác không còn chút sức lực nào.
Tinh hỏa linh cung này, đúng là trấn tông chi bảo của Tinh Thần Cổ Tông, nắm giữ sức mạnh không gỉ địch nổi, mặc dù là cường giả niết bàn tam kiếm như Liễu Vấn Thiên, cũng không thể triệt để chưởng khống.
Lúc trước, khi đối mặt với Phạm Vô Kiếp cầm truyền kỳ cổ kiếm, trong lòng Liễu Vấn Thiên có sát ý, vừa chuẩn bị thôi thúc cung này, lại bị Sở Hành Vân xuất hiện là cắt ngang.
Mà giờ khắc này, hắn biết rõ không thể địch lại Lận Thiên Trùng, chỉ có thể thả ra hết thảy linh lực, toàn lực thôi thúc Tinh hỏa linh cung, muốn dùng cái này để Lận Thiên Trùng biết khó mà lui, kết thúc trận chiến này.
Bất quá, hắn vẫn coi thường chiến ý của Lận Thiên Trùng.
Trong tầm mắt, ánh chớp cuồn cuộn giáng lâm, Lận Thiên Trùng hóa thành huyền thiên lôi ưng, trôi nổi trên hư không, một tiếng thét dài, cả người hắn hòa vào trong ánh chớp, không gian đều bị rạn nứt, hướng phía Liễu Vấn Thiên giết tới.
-Lẽ nào, ngươi thực sự muốn lưỡng bại câu thươn?
Liễu Vấn Thiên nói ra lần thứ hai, nhưng Lận Thiên Trùng chưa đáp lại, hắn mạnh mẽ cắn răng, ngón tay chỉ ra, đám mây phát ra từng ánh lửa, hạ xuống, mỗi một đạo đềo cực kỳ trói mắt, đáng sợ.
-Sao băng!
Mắt Liễu Vấn Thiên không ngừng nhấp nháy, ảnh lửa chồng chất, khiến người ta có cảm giác khủng bố hãi hùng khiếp vía, vừa tiếp xúc với ánh chớp, hai thứ nổ tung, chỉ dư uy cũng đưa tới vòm trời rung động.
Chỉ trong nháy mắt, thiên địa nóng rực, không gian rung chuyển, toàn bộ ánh lửa giáng lâm xuống, hướng vể phía Lận Thiên Trùng giết tới.
Mũi tên này, chính là sát chiêu mạnh nhất của Liễu Vấn Thiên, dốc hết thảy linh lực, hỏa diễm đốt cháy tất cả, chính là thủ đoạn chí mạng.
Xèo xèo xèo…
Tiếng xé gió vang lên liên tiếp, ánh lửa rực lên, con số có thể đạt tới ngàn vạn, tiếp cận đến Lận Thiên Trùng, nhưng Lận Thiên Trùng không có ý tứ né tránh chút nào, tốc độ tăng cao, giống như ánh chớp hội tụ đến bên người.
Thân thể của hắn trở thành một vệt hình bóng lôi ưng.
-Lôi động diệu càn khôn!
Năm chữ phun ra, ánh chớp lại lóe lên.
Dưới sự sợ hãi của Liễu Vấn Thiên, hình ảnh Lận Thiên Trùng hóa thành Lôi ưng, cấp tốc lướt tới, tốc độ của hắn, giống như điện, quá nhanh, siêu thoát tất cả.
-Sao có thể có chuyện đó?
Liễu Vấn Thiên cả kinh, há to miệng, nhưng rất nhanh, hắn lại lần nữa kéo Tinh hỏa linh cung, phát ra âm thanh hừ lạnh, quát lên:
-Cho dù ngươi có thể xuyên qua sao băng, nhưng có thể làm sao, hỏa quang kia chính là vạn lửa thiên địa, đủ để đưa ngươi thành tro bụi, ngươi vẫn là muốn…
Tiếng nói còn chưa xong, ngay phía trước, Lận Thiên Trùng xuyên thấu hư không, trực tiếp tàn sát bừa bãi, ánh sáng khủng bố hạ xuống người hắn, nhưng không cách nào ngăn cản hành động của hắn, cho đến khi bị phá hết ra.
ầm!
ánh sáng lôi hỏa trước mắt nổ tung, kình khí đáng sợ quét ngang, để thân thể Liễu Vấn Thiên cứng ngắc tại chỗ, không đợi hắn phản ứng lại, bên trong mắt, một con cự ưng đã hiện rõ ràng.
Con cự ưng này, chính là Lận Thiên Trùng, tốc độ không nhanh, thậm chí có thể nói là chậm, nhưng cỗ khí tức mạnh mẽ này, làm cho Liễu Vấn Thiên không sinh ra nổi ý tránh né.
Giờ khắc này, trên người Lận Thiên Trùng đều là vết thương dữ tợn, hoặc là phun máu, hoặc là bị thiêu đốt, hoặc là rạn nứt, thậm chí ở một ít nơi, còn có thể nhìn thấy ánh lửa đỏ đậm.
ở bên trong nhận thức của Lận Thiên Trùng, thương thế như vậy, đủ để chí tử, du cho nhìn thẳng cũng đã làm hắn tê cả da đầu, nhưng đối với thương thế khủng khiếp, Lận Thiên Trùng không chỉ không cau mày, trên người còn tỏa ra dũng khí nồng nặc.