Bàn tay chụp xuống, lôi đình cuồng bạo tỏa ra, áp bức trên người Liễu Vấn Thiên, khiến Linh Hải của hắn run rẩy điên cuồng, Tinh Hỏa linh cung trong tay cũng cầm không vững.
Lôi đình chi lực xâm nhập vào linh hải khiến thân thể Liễu Vấn Thiên chấn động bay ra ngoài, máu tươi từ trong miệng không ngừng phun ra, khiến khuôn mặt của hắn trở nên trắng xanh, lộ ra cảm giác suy yếu mãnh liệt.
Vốn Liễu Vấn Thiên toàn lực thôi thúc Tinh Hỏa linh cung, cũng đã hảo tổn hết thảy Linh lực, vì vậy lôi đình chi lực trong người tàn phá bừa bãi hắn căn bản vô lực chống đối, thậm chí ngay cả một chút linh lực cũng không cách nào điều động.
Oành một tiếng!
Thân thể hắn rơi xuống trên mặt đất, cảm giác đâm nhói kéo tới khiến hắn thống khổ, nhưng trong cặp mắt kia vẫn dừng lại ở trên người Lận Thiên Trùng.
Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng vết thương lớn nhỏ trên người Lận Thiên Trùng, tất cả đều thấm máu, ánh lửa tiếp xúc với máu lập tức phát sinh ra từng đạo âm thanh xèo xèo thiêu đốt.
Nhưng Lận Thiên Trùng không để ý lắm, hắn bước chân chậm rãi tới gần Liễu Vấn Thiên, khí tức trên người không suy giảm ngược lại càng thêm hùng hậu, lộ ra cảm giác kiên nghị.
-Kẻ điên này, ngươi điên rồi.
Liễu Vấn Thiên khó nhọc phun ra từng chữ.
Thời điểm Lận Thiên Trùng tới gần hắn mới phát hiện, nơi cánh tay bị cụt của Lận Thiên Trùng đã bị ánh lửa thiêu đốt thành một màu đen kịt, xương cốt bên trong thậm chí cũng bị thiêu đốt biến thành màu đen.
Thương thế mặt ngoài đủ khiến Liễu Vẫn Thiên tê dại cả da đầu, nhưng trên thực tế, thương thế của Lận Thiên Trùng càng nặng, hắn vừa nãy đã nỗ lực dùng linh lực sót lại bảo vệ thân thể, tất cả hóa thành Bạo Lôi mạnh mẽ phá tan ngàn vạn ánh sao của Liễu Vấn Thiên.
Chính vì vậy tốc độ của Lận Thiên Trùng mới có thể kinh khủng tới thế, ánh chớp lóe lên, vũ động càn khôn, trong nháy mắt chế trụ Liễu Vẫn Thiên khiến hắn không thể đánh lại.
Hành động như vậy thực sự vô cùng đáng sợ, quả thực chính là một kẻ điên!
-Xác thực có chút điên cuồng, nhưng không quan trọng, trọng yếu chính là, ta thắng rồi.
Lận Thiên Trùng liếc mắt nhìn chỗ tay cụt, lập tức nhìn tới khuôn mặt đang ngây dại của Liễu Vấn Thiên , âm thanh bình thản, phảng phất những thương thế sởn tóc gáy này, cũng không thuộc về hắn, hắn căn bản không để trong mắt.
Trong mắt người thường, nhất cử nhất động của Lận Thiên Trùng có thể nói là điên cuồng, nhưng đối với hắn mà nói, này chỉ là những việc bình thường.
Bản thân tự tu luyện, hắn chưa bao giờ tiến vào bất cứ thế lực tông môn nào, càng chưa bái một ai làm thầy, tất cả pháp môn tu luyện hết thảy bí quyết thần thông, đều là một tay hắn tìm tòi.
Trong quá trình này, nguy hiểm trùng trùng, thống khổ không kể, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng, ám thương trên người Lận Thiên Trùng từ trên xuống dưới, cũng chính vì vậy mà càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, như muốn đoạt đi tính mạng của hắn.
Nói không hề phóng đại, con đường tu luyện của Lận Thiên Trùng giống như khiêu vũ trên lưỡi đao, mội thời khắc đều đối mặt với sinh tử, buộc hắn nhất định phải dốc toàn lực ứng phó mới có thể tiếp tục đi tiếp.
Những thương thế khủng bố mang tới thống khổ đau đớn, Lận Thiên Trùng hắn có thể cảm nhận được, nhưng chính như hắn nói, những thứ này không quan trọng.
Liễu Vấn Thiên nhìn chăm chú LẬn Thiên Trùng, càng nhìn càng có thể cảm giác được cỗ kiên định, cuối cùng ý lạnh trên mặt hắn tiêu tan, một tiếng thở dài vô lực từ trong miệng hắn chậm rãi phun ra.
Theo tiếng thở này truyền ra, Liễu Vấn Thiên cũng từ bỏ việc chống cự, hắn thu lại linh lực, trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, tuy nhiên một màn như vậy, cũng không đưa tới sự chú ý của bất cứ một ai.
Chỉ thấy trong mảnh không gian to lớn này rơi vào trong hỗn loạn, đoàn người đối mặt với Tĩnh Thiên Quân, phát ra từng đạo tiếng gào thét,đủ loại linh quang tỏa ra, tất cả đều thôi thúc sát chiêu mạnh nhất.
Trên không, dưới đất, cuộc chiến đồng dạng hỗn loạn.
Vũ Tĩnh Huyết cầm trong tay Phương Thiên Họa Kích, một người trực diện sáu đại cường giả Âm Dương, trên đỉnh đầu, Ác Giao Võ Linh cực sát to lớn hiện lên, sát khí phóng thích, như thủy triều nhấn chìm thiên địa.
Nhưng hắn còn chưa rat ay, trước mắt liền xuất hiện một đạo linh quang áp bức xuống áp bức lên thân thể hắn.sát khí cuồn cuộn ngưng lại, phảng phất không còn thanh thế như vừa rồi.
-Rất kỳ quái, người này rõ ràng bước vào niết bàn cảnh giới, nhưng thực lực của hắn, phảng phất chưa tiến vào cấp độ niết bàn.
Một tên cường giả Âm Dương của Tinh Thần cổ tông tràn đầy nghi nhìn Vũ Tĩnh Huyết, mở miệng nói.
Lời này vừa dứt, 5 người còn lại sửng sốt một chút, hai cường giả âm dương cảnh còn sót lại của Vạn Kiếm Các lần lượt là Tề Dương Trầm cùng Phạm Vô Trần.
Phạm Vô Trần tu vi đạt tới Âm Dương tầng chín, là người đứng đầu trong sáu người, hai con mắt hắn sắc bén, ánh mắt nhìn Vũ Tĩnh Huyết lập lòe ánh sáng như đem hắn nhìn thấu.
-Thân thể người này, tựa hồ có hơi quái lạ.
Phạm Vô Trần nghiêm nghị lên tiếng, đổi lấy ánh mắt hiếu kỳ của năm người còn lại.
-Niết bàn cảnh giới, một tầng một Lôi Kiếp, thân thể trải qua Thiên Địa thần lôi, mới có thể toả ra niết bàn khí, nhưng thân thể người này, lại không có chút sinh cơ nào.
-Hay là, thực lực chân chính của hắn, căn bản không đạt tới cảnh giới niết bàn , chỉ là phô trương thanh thế mà thôi!
Nghe được lời này, trên mặt mọi người hiện ra vẻ mừng rỡ như điên, tất cả đều đem linh lực điều động, tạo thành một thế tấn công khủng bố, tất cả đều hướng Vũ Tĩnh Huyết đánh tới.
Vũ Tĩnh Huyết, cũng không phải nhân loại, mà là nửa người nửa khôi , hắn thông qua cực sát Ác Giao Võ Linh, cắn nuốt sát khí, nhanh chóng tăng lên tu vi bản thân.
Tinh Thần cổ tông cùng Vạn Kiếm Các tử chiến, thây ngã đầy đất, sát khí trùng thiên, chính là thông qua cắn nuốt những sát khí này, Vũ Tĩnh Huyết mới có thể đem tu vị nhanh chóng tăng lên tới niết bàn cảnh giới tầng hai.
Nhưng trong quá trình này, Vũ Tĩnh Huyết vẫn chưa trải qua Thiên Địa thần lôi cọ rửa, càng chưa diễn sinh ra niết bàn khí, tu vị tuy mạnh, nhưng không cách nào phát huy ra thủ đoạn thần thông của Niết Bàn cảnh giới.
Ầm ầm ầm
Từng tiếng nổ bạo phát, thế tiến công khủng bố tràn đến, khiến cực sát Ác Giao Võ Linh phát sinh một đạo thanh âm thê thảm, thân thể Vũ Tĩnh Huyết càng là run rẩy, mơ hồ xuất hiện cảm giác vô lực, nhưng chỉ tròng mắt đen kia của hắn, như trước tràn đầy hùng tâm kiêu ý bá đạo.
Hống!
Một đạo tiếng gào thét vang lên, chiến ý trên người Vũ Tĩnh Huyết thiêu đốt, bên trong tròng mắt , phảng phất có từng vị Sát Thần muốn từ trong con ngươi lướt ra, đại sát tứ phương.
-Phá, phá, phá. . .
Tiếng gầm nhẹ cuồn cuộn không ngớt, Vũ Tĩnh Huyết huy động Phương Thiên Họa Kích trong tay, cuồng phong đem trường bào thổi tung bay, mạnh mẽ chịu đựng thế tiến công đáng sợ của sáu người, bước chân đạp xuống, long ngâm điên cuồng gào thét, rung động phát sinh khiến trong đầu mọi người sinh ra chút sợ hãi.
Giây lát, thế tiến công đáng sợ kia nổ tung, Linh lực phảng phất hóa thành lưu quang, lấy Vũ Tĩnh Huyết làm trung tâm, hướng về bốn phương tám hướng tản đi, cuối cùng, vùng không gian kia vẫn chưa rạn nứt, Vũ Tĩnh Huyết đứng ở đó, tay cầm trường kích, mục nhiễm chiến ý, như một vị Sát Thần bất bại.
-Thế tiến công như vậy đã nghĩ đoạt tính mạng của ta, thực là một bọn người ngu xuẩn.
Vũ Tĩnh Huyết mở miệng, bên trong tiếng nói là tiếng cười cuồn cuộn, ánh mắt quét nhìn xuống sáu đại Âm Dương cường giả.
-Người chân chính ngu xuẩn, là ngươi, mà không phải chúng ta.
Phạm Vô Trần trực diện Vũ Tĩnh Huyết, không sợ hãi, ngược lại tràn ngập vẻ cười nhạo cay độc.
Hắn nói:
Tu vi của ngươi, bất quá là phù vân mà thôi, căn bản không có sức mạnh chân chính của niết bàn cường giả, càng không cách nào nắm giữ thủ đoạn thần thông, ngươi trực diện đấu với sáu người chúng ta, căn bản là không có cách thắng được.
-Tuy ngươi đỡ được thế tiến công vừa nãy, nhưng thuần túy chỉ là dựa vào sức mạnh thân thể mà thôi, ngươi có thể đỡ một lần, nhưng không nhất định có thể đỡ lần thứ hai, thậm chí lần thứ ba.
-Cho nên, lời nói của ngươi hiện tại, đều chỉ là phô trương thanh thế, mục đích, chính là để chúng ta lòng sinh sợ hãi, cuối cùng không chiến mà thắng, ta nói không sai chứ?
Nói tới chỗ này, Phạm Vô Trần giương cao lồng ngực, trên mặt không còn chút sợ hãi nào nữa, năm người còn lại cũng là như thế, thiên địa chi lực tỏa ra, tràn ngập quanh thân , như hỏa diễm hừng hực, trong nháy mắt đem sức mạnh tăng lên tới cực hạn.