Từ màn sáng hắc ám, một bóng người đi ra, đó là một tên hắc y nhân, chân mang giày đen, toàn thân đều tỏa ra hơi thở lạnh băng, giống như đi ra từ trong bóng tối, lộ ra cảm giác uy nghiêm mãnh liệt.
Mà trên khuôn mặt tuấn dật như yêu của hắn, lại giống Sở Hành Vân như đúc, điểm duy nhất bất đồng đó chính là chỗ mi tâm của hắn không có tất hắc kiếm văn, càng không có ma khí trên người.
-Không nghĩ tới ngươi lại có thể phá tan ràng buộc của Hắc Động trọng kiếm, cũng thật khiến ta nhìn với cặp mắt khác xưa.
Sở Hành Vân tự nhiên nhìn thấy hắc y nhân này, trên mặt hắn hiện lên nụ cười gằn, chân đạp bước, Ma quang phóng lên trời, tất hắc kiếm văn trên trán lấp lóe, như ma, hoàn toàn không có khí tức của loài người.
Nguyên lai, tên Sở Hành Vân hiện tại này, tuy thân là hình người, nhưng bên trong thực chất chính là Tâm Ma.
Mà tên hắc y nhân mới xuất hiện này, mới chân chính là Sở Hành Vân!
Sở Hành Vân nghe được tiếng nói thích thú của Tâm Ma, sắc mặt lạnh lùng như cũ, phẫn nộ, không lên tiếng hồi âm, sau đó, thân hình hăn chuyển động, trực tiếp biến mất không tung tích.
Chỉ nghe thấy tiếng xé gió vang lên, Không Thần Thuấn Bộ bước ra, tử quang xuất hiện trong chớp mắt, hắn trực tiếp hiện thân trước mặt Tâm Ma, Hắc Động trọng kiếm đùng đùng nổi giận chém xuống, như muốn nghịch chuyển Thiên Địa Ngũ Hành.
Kiếm chiêu quá nhanh, như chớp giật, mang theo luồng sức mạnh kinh khủng, căn bản không để cho Tâm Ma có thời gian phản ứng.
Tuy nhiên, ở mi tâm của Tâm Ma, đạo tất hắc kiếm văn lóe lên, hắc quang tràn ngập, trong tay phải của hắn cũng lập tức xuất hiện một thanh hắc động trọng kiếm, ánh sáng tất hắc kiếm nồng đậm, vượt xa Sở Hành Vân.
Oành!
Hai kiếm va chạm, bóng người bị kình phong bao phủ, trong hư không xuất hiện một tiếng nổ lớn, Sở Hành Vân chỉ cảm thấy hai tay tê dại, bên trong tầm mắt hắn, Hắc Động trọng kiếm đâm tới, trực tiếp đem hắn ép trên mặt đất.
Ầm ầm ầm!
Thanh âm truyền ra, Sở Hành Vân đập xuống mặt đất, cảm giác đau nhói như thủy triều lan tỏa trong cơ thể, khiến hắn có thể cảm thụ được khí tức tử vong mãnh liệt, tuy nhiên, trên người hắn lại không hề có vết thương, càng không có máu tươi.
-Thực sự là không đỡ nổi một đòn!
Hắc khí dần dần tản đi, thanh âm của Tâm Ma lần thứ hai truyền đến.
Chỉ thấy hắn đứng giữa trời cao, một tay cầm kiếm, tràn đầy xem thường nhìn Sở Hành Vân:
-Ta tận tâm tận lực giúp ngươi như vậy, ngươi lại rút kiếm đối lập, cũng khiến ta cảm thấy thật bi thương.
-Câm miệng!
Sở Hành Vân từ trên mặt đất nhảy lên, lần thứ hai đứng trước Tâm Ma.
Hắn cố nén đau đớn trong người, giận dữ thét:
-Khoảng thời gian này, ngươi áp chế tâm thần của ta, khắp nơi quấy rối hành động của ta, vì người Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ tông tử thương vô số, vạn thi phơi trên đỉnh Vạn Kiêm Sơn, vừa nãy nếu không phải do nguồn sáng Huyền Tinh ngăn chặn ma ý của ngươi, giờ khắc này e là ta còn đang bị ngươi áp chế bên trong Hắc Động trong kiếm.
-Ta tuy không phải người nhân nghĩa, nhưng đối với những người vô tôi, xưa nay không tàn sát vô cớ, ngươi dùng thân thể của ta, trắng trợn giết tróc, thỏa mãn sát niệm, lại còn muốn ta cảm ơn ngươi, thực sự là buồn cười!
Sở Hành Vân nắm chặt Hắc Động trọng kiếm, hắn vừa muốn đạp bước về phía trước, đột nhiên, một luồng ánh sáng tất hắc kiếm lại giáng lâm, ràng buộc thân thể của hắn, khiến hắn không cách nào nhúc nhích.
Chỉ thấy Tâm Ma cầm Hắc Động trọng kiếm, toàn thân tràn ngập kiếm ý, cao giọng hỏi:
-Sở Hành Vân, ngươi có biết, giữa quân cùng thần, chênh lệch ở chỗ nào hay không?
-Lời này của ngươi có ý gì?
Ánh mắt Sở Hành Vân chìm xuống, hỏi ngược lại.
Tâm Ma không để ý đến Sở Hành Vân, tiếp tục nói:
-Nếu như hai người hoàn toàn giống nhau về tư thái, thiên phú, còn có sức mạnh, người nào sẽ trở thành quân vương, điều khiển chiến đấu, còn người nào sẽ trở thành thần tử, tăng thêm sức chiến đấu, giữa hai người này, cuối cùng chênh lệch như thế nào!
Sở Hành Vân khuôn mặt run rẩy, nhìn chăm chú Tâm Ma, nhất thời không biết trả lời như thế nào.
Thấy thế, Tâm Ma thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên lãnh đạm:
-Đáp án rất đơn giản, đó chính là sự quyết tâm!
-Nắm giữ sức mạnh ngang nhau, để có thể có thực lực mạnh hơn, để có thể trở thành vương, vậy nhất định phải nắm giữ sự quyết tâm, chỉ có như vậy, mới có thể không chút lưu tình tiêu diệt kẻ địch, kiên định từng bước, cho tới khi hoàn thành mục tiêu.
Thân thể Sở Hành Vân run lên, hắn lạnh lùng nhìn Tâm Ma, quát lên:
-Ngươi vì sao nói với ta những này?
-Chà chà, xem ra ngươi vẫn không hiểu.
Tâm Ma lắc lắc ngón tay, khuôn mặt trở nên điên cuồng, thanh âm cũng cuồng dã:
-Ta nói quân cùng thần, chính là ngươi và ta, ngươi không có sự kiên định quyết tâm này, mới trở thành thần, bị áp chế bởi ta, chỉ có thể trơ mắt nhìn ta hành động, mà không có chút biện pháp ngăn cản.
Nói tới đây, Tâm Ma bước lên, chậm rãi tới gần Sở Hành Vân, nhưng tiếng nói vẫn không ngừng:
-Chấp niệm phải cứu Thủy Lưu Hương mãnh liệt của ngươi, khiến ngươi cùng lực lượng Hắc Động trọng kiếm sản sinh cộng hưởng, hai nguồn sức mạnh không ngừng đan xen, không ngừng hòa vào nhau, cuối cùng tạo ra ta, nói cách khác, ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, thực lực của hai người chúng ta hoàn toàn thống nhất, không phân chia cao thấp.
-Nhưng vừa rồi ngươi cùng ta giao thủ, ngươi lại thất bại, tra cứu căn bản, cũng bởi vì ngươi thiếu quyết tâm, thiếu sự liều lĩnh đánh đổi, để bằng được cứu Thủy Lưu Hương ra, người cản giết người, thần cản giết thần!
Ầm!
Kiếm ép khủng bố lần thứ hai giáng lâm, gắt gao áp bức quanh than Sở Hành Vân, Sở Hành Vân ngẩng đầu, phát hiện Tâm Ma đồng dạng nhìn hắn chăm chú, ánh mắt nồng đậm xem thường.
-Ngươi biết rõ Cửu Hàn cung mạnh mẽ, càng biết rõ thống khổ mà Thủy Lưu Hương phải chịu đựng, từng giờ từng khắc muốn cứu nàng, nhưng hành động của ngươi lại bị khắp nơi ràng buộc, ngươi mang theo lý tính để chiến đấu, thậm chí bởi vì lý tính mà từ bỏ rất nhiều thủ đoạn.
-Ngươi hiện tại giống như bảo kiếm trong vỏ, cho dù sắc bén cũng lại không hề có tác dụng, căn bản không cách nào phát huy tất cả năng lực, tiềm lực, nhưng ta không như vậy, ta vì cứu Thủy Lưu Hương mà có thể không từ thủ đoạn, tính toán hai đại tông môn, có thể trơ mắt nhìn vô số sinh mệnh chết đi thậm chí giẫm đạp lên thi thể của bọn họ để đạt được sức mạnh.
-Để cứu Thủy Lưu Hương, ta liều lĩnh cũng phải trở nên mạnh mẽ, lấy sát khí vô tận để rèn luyện Tĩnh Thiên Quân cùng Vũ Tĩnh Huyết, lấy tài nguyên vô cùng để bồi dưỡng cường giả, thậm chí chiếm đoạt nội tình hai đại tông môn, cô đọng ra kiếm nô!
-So với ngươi, khắp nơi đều là lý tính, khắp nơi bị ràng buộc bởi đạo nghĩa nhân đức, ngươi có thể vì Thủy Lưu Hương làm cái gì!
Giờ khắc này Tâm Ma đi tới trước Sở Hành Vân, chỉ thấy hắn nắm lấy đầu Sở Hành Vân, hai con mắt nhìn chăm chú khóe miệng hiện lên nụ cười tà dị. Hắn nói:
-Chính là bởi vì sự thiếu hụt một phần quyết tâm này, mà ngươi, mới không thể thắng được ta!