Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 810: Tù khốn tâm lao

Chương 809: Tù khốn tâm lao

Khí tức tâm ma lộ ra bá đạo, giống như thực chất vậy, khắc sâu trong mắt Sở Hành Vân, hắn cắn răng, nơi đỉnh đàu, võ linh hiện ra, ánh kiếm ác liệt dâng trào, bao phủ toàn bộ hư không.

-Hả

Thế tấn công đột nhiên xuất hiện, để ánh mắt tâm ma ngưng lại, Hắc Động Trọng Kiếm vung lên, ánh kiếm giống như muốn dập tắt tất cả, ánh kiếm đáng sợ va chạm, hư không đều phát ra tiếng vang xì xì.

Thân hình tâm ma lấp lóe, lùi về phía sau, mà rốt cục Sở Hành Vân có thể thở dốc, ánh mắt phẫn nộ như trước, quay về phía tâm ma hét lên:

-Chỉ một lời giải thích, đừng hòng gạt ta!

-Ta quyết tâm cứu Lưu Hương ra, mãnh liệt cỡ nào, chắc chắn ko thua ngươi nửa phần, nhưng cổ ngữ nói, quân tử có cái nên làm, có việc không nên làm, ta sẽ không như ngươi, không hề có điểm mấu chốt như vậy!

-Ngươi vì đạt được mục đích, không tiếc sử dụng tất cả thủ đoạn, lại càng không tiếc tàn sát người vô tội, nếu để Lưu Hương biết những việc này, tuyệt đối sẽ bất an, đến lúc đó làm sao nàng có thể vui vẻ để sống.

-Người điên, ngươi vốn là người điên, cái gì mà quyết tâm, cái gì mà cứu Lưu Hương ra, những thứ này, chỉ là sự giải thích cho cái sự tàn sát trắng trợn của ngươi mà thôi.

-Sở Hành Vân kích thích cực điểm, tiếng nói lời cuối cùng rơi xuống, Hắc Động Trọng Kiếm trong tay vung ra, trong phút chốc, không gian xuất hiện từng đạo ánh sáng đen kịt đáng sợ, kiếm phong nổ xuống, nhắm thẳng vào chỗ lồng ngực tâm ma.

Tâm ma nhìn Sở Hành Vân giận dữ đánh tới, thân bất động, cười nói:

-Xem ra, ngươi vẫn không hiểu.

Nói xong, kiếm ra.

Chỉ nghe một tiếng ầm vang ra, ánh kiếm va chạm lần thứ hai, kiếm ý đáng sợ điên cuồng, càng để cho Sở Hành Vân sinh ra một ít cảm giác vô lực, nhưng tâm ma trái lại, một tay cầm kiếm, mắt sáng lạnh, từng đạo ma quang trên người chảy ra, không chút vất vả nào.

Một màn như thế, rung động nội tâm Sở Hành Vân, hắn còn muốn tiếp tục ra tay, lại phát hiện những ma quang kia giáng lâm trên người, từng đạo như dây thừng, đem hành động của hắn phong tỏa lại.

-Ta xem thường nhất chính là loại người đạo đức nhân nghĩa, những thứ đồ này, căn bản không có chút ý nghĩa nào, sẽ chỉ làm ngươi sợ đầu sợ đuôi, lòng sinh chướng ngại.

Tâm ma nhẹ nhàng phất tay, liền đem ánh kiếm nhấn chìm.

Bước tiến nhẹ nhàng, lần thứ hai đến trước mặt Sở Hành Vân.

Chỉ thấy tâm ma duỗi tay phải ra, một đạo ma quang tỏa ra, bay tới đỉnh đầu Sở Hành Vân, cuối cùng ngưng tụ thành lao tù mang quang đen kịt.

Lao tù hạ xuống, đem thân thể Sở Hành Vân bao phủ, mỗi một đạo ma quang, đều ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, vừa tiếp xúc với thân thể Sở Hành Vân, liền xâm nhập vào huyết nhục và linh hải, khiến cho hắn phát ra tiếng gào thét, trán chảy ra mồ hôi lít nhít.

-Tòa lao ngục này, ta chuyển bị cho ngươi, mỗi khi ngươi chốn khỏi đây, hoặc là muốn đoạt quyền khống chế thân thể, ma qua sẽ không ngừng tuôn ra, để ngươi cảm nhận sống không bằng chết.

Tâm ma đứng ở một phía khác, trong con ngươi không có xem thường, chỉ có kiên định, lạnh nhát nói:

-Ngươi liền ở đây chờ xem, ta sẽ dùng phương thức của ta, đem Cửu Hàn Cung đạp dưới chân, cứu ra Lưu Hương.

-Dù cho giết nhiều người hơn nữa, đồ thành diệt tốc nhiều hơn nữa, ta cũng không tiếc!

Lời này nói xong, tâm ma thu hồi ánh mắt, bàn tay vung lên, tâm lao đột nhiên lóe lên, hóa thành đạo hắc quang, đi vào bên trong Hắc Động Trọng Kiếm.

Vù một tiếng!

Chờ khi hắc kiếm đình chỉ dập dờn, hai mắt hắn bỗng mở ra, ma quang như sóng nước, tùy ý tràn ngập trong mắt, hắc quang bao trùm không gian, dần dần rút đi, một lần nữa hiện ra 30 lục đạo linh.

Trải qua một phen chiến đáu kịch liệt, tâm ma chiếm thượng phong, đồng thời đem Sở Hành Vân vào trong tù lao, lần thứ hai nắm được cơ thể.

-Ra!

Lúc này, Sở Hành Vân phun ra một tiếng quát lạnh lẽo, mở miệng ra, một vệt bạch quang từ trong cơ thể lướt ra.

Giống như sương mù, rồi lại lộ ra ánh sáng cực hạn, thật kỳ dị.

Nếu linh hồn Phạm Vô Kiếp có ý thức, sẽ nhận ra, đạo bạch quang này, chính là chân thân của kiếm linh truyền kỳ cổ kiếm.

-Vốn định xử lý hết thảy mọi công việc, sẽ chậm rãi nuốt chửng ngươi, nhưng không ngừng, Sở Hành Vân dựa vào sự tồn tại của ngươi, liền muốn đoạt lại quyền kiểm xoát trong tay ta, xem ra, ngay cả trời cũng muốn ngươi vong.

Sở Hành Vân nói ra không nhanh không chậm, nhưng mỗi đạo tiếng nói hạ xuống, đều để cho đạo bạch quang run rẩy kịch liệt.

Theo đạo âm thanh cuối cùng hạ xuống, ma quang trong mắt Sở Hành Vân đại thịnh, một chiêu kiếm hạ xuống, bạch quang đổ bể, hóa thành từng đạo sức mạnh thuần túy, lao vào trong cơ thể Sở Hành Vân.

Cũng chính trong nháy mắt này, khí tức trên người Sở Hành Vân tăng vọt, lấy loại tốc độ kinh người mà tăng lên, linh lực như thủy triều, bay thẳng đến những bình cảnh, từng cơn sóng liên tiếp không ngừng nghỉ.

So với nơi này, giờ khắc này, bên trong Vạn Lý Thần Tiêu Cổ Điện, đầy rẫy tiếng nghị luận, những thanh âm này có nghi hoặc, có mừng như điên, làm cho mấy phần cảm giác hỗn loạn.

Thần tiêu cổ điện, đứng trong Linh tiêu sơn mạch, từ khi thần tiêu cổ điện lập tông cho đến nay, cổ điện liền tồn tại, địa vị cực kỳ siêu nhiên, chỉ có điện chủ triệu tập mưới có thể tiến vào trong đó.

Lúc này, bên trong thần tiêu cổ điện, nhiều trưởng lão cao tầng đứng ở trong đó, mà ở nơi đầu não, Cổ Huyền Phong ngồi ở đó, bên cạnh hắn, một thanh niên anh tuấn đứng thẳng.

Thanh niên này chính là Cố Thiên Kiêu.

Trên mặt Cố Thiên Kiêu, đầy vẻ mừng như điện, thậm chí bởi vì ý mừng, khuôn mặt trở nên vặn vẹo, hắn nhìn tới phía Cố Huyền Phong, lại nghe Cố Huyền Phong quát một tiếng:

-Yên Lặng!

Thanh âm này chen lẫy uy thế đáng sợ, ngôn ngữ vừa ra, đoàn người ở đây lập tức im tiếng, hai con mắt cùng nhìn lại, hô hấp cũng trì hoãn rất nhiều.

-Ngô trưởng lão, ngươi vừa mới nói là sự thật?

Chờ sau khi đại điện yên tĩnh, Cỗ Huyền Phong hướng về một tên trưởng lão hỏi.

Tên trưởng lão họ ngô này, phụ trách trưởng quản tình báo, địa vị khá cao trong thần tiêu điện.

Thấy hắn tiến lên phía trước, quay về phía Cổ Huyền Phong, quỳ một chân xuống, đáp:

-Hồi bẩn Điện chủ, Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông huyết chiến với nhau, thiên kinh địa ám, vô số người nhìn thấy, mà ta cũng tự mình đều tra.

-Theo ta đượcbiết, Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông ác chiến một hồi lâu, song phương tử thương vô số, thời khắc sống còn, Lạc Vân suất lĩnh một đám cường giả lao ra, lấy thế sét đánh, đem Phạm Vô Kiếp cùng Cổ Phồn Tinh tru diệt tại chỗ, một lần ngư ông đắc lợi, trở thành người thắng cuộc cuối cùng.

Ngô trưởng lao thuật lại đơn giản, sau khi Cố Huyền Phong nghe xong, hàng lông mày hơi trầm xuống, đi lại tại chỗ, phảng phất đang suy tư điều gì.

Thấy thế, Cố Thiên Kiêu bên cạnh hắn có chút không kiên nhẫn, mở miệng nói:

-Cha, tin tức này đối với chúng ta mà nói, chính là chuyện tốt, chỉ cần chúng ta tập kết đội ngũ, xua quân lên phía bắc, đem Lạc Vân tru diệt, như vậy Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các đều sẽ về tay Thần Tiêu điện.

-Cơ hội như vậy, ngài còn do dự cái gì?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch