Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 822: Tiêu hao sạch sẽ.

Chương 821: Tiêu hao sạch sẽ.

Con số linh hồn, tổng cộng có 17 đạo, tất cả đều đến từ Vạn Kiếm Các, mỗi một khuôn mặt đều quen thuộc, chỉ có điều không giống chính là, hai mắt bọn họ trống rỗng, không có chút sinh cơ nào.

Phạm Vô Kiếp đứng thẳng phía đầu tiên, thân thể hắn cao to, một đôi mắt lập lòe ánh sáng nhạt, tuy nói giờ phút này, hắn chí là một đạo linh hồn, nhưng khí thế đáng sợ thuộc về cường giả niết bàn cảnh, vẫn tồn tại như cũ.

Sở Hành Vân nhìn tới những linh hồn này, hai con mắt vô thần, trong tay nặn ra một dấu ấn phức tạp, vỗ tới Hắc Động Trọng Kiếm.

Vù một tiếng!

Dấu ấn nổ ra, trên thân Hắc Động Trọng Kiếm, ngàn vạn minh văn đen kịt đi ra, như sóng nước, càng giống như gợn sóng, một tầng lại một tầng, cho đến khí hóa thành vòng xoáy khủng bố.

-Ngưng!

Sở Hành Vân không có chút do dự, thôi thúc bí pháp.

Bên trong tầm nhìn, đạo vòng xoáy kia điên cuồng mở rộng, đồng thời ráng xuống từ giữa không trung, sức hút đáng sợ lan ra, giống như thu cả núi tài nguyên này vào, phát sinh ra âm thanh vỡ nát.

Cùng lúc đó, ở bên tron vòng xoáy, những xiềng xích đen kịt tái hiện, ràng buộc thân thể linh hồn, để bọn họ phát sinh ra tiếng kêu thảm, cuốn vào trong vòng xoáy, thậm chí là nuốt mất.

Đối với một màn khiếp người này, Sở Hành Vân không cảm thấy kinh ngạc, không ngừng lấy tài nguyên tu luyện trong nhẫn trữ vật ra, hành động không nhanh không chậm

-Xong rồi.

Không bao lâu sau, Sở Hành Vân phun ra một đạo âm.

Hắn quay đầu nhìn tới, thấy trong vòng nước xoáy đen kịt, có một bóng người lướt ra khỏi, lưng đeo kiếm, trên người đầy già yếu tang thương, không vui không buồn, khiến người ta cảm thấy không chút tình cảm nào.

Bóng người này, chính là Vân Trường Thanh.

Giờ khắc này, hắn trải qua bí pháp linh hồn, ngưng xác sống lại, hóa thành kiếm nố!

Xèo xèo!

Đúng lúc này, tiếng xé gió vang lên liên tiếp, trong vòng nước xoáy đen kịt, từng đạo thân ảnh quen thuộc bước ra, khí tức trên mỗi người đều là âm dương cảnh tầng 1, dáng người như kiếm.

-Kiếm nó, nghe chủ nhân sau khiến!

Những tên kiếm nô này đến trước Sở Hành Vân, một chân quỳ xuống, không hẹn mà cùng phun ra một đạo âm, như lôi minh, làm cho không gian có chút lay động.

Trên mặt Sở Hành Vân lộ ra nụ cười thỏa mãn, vừa muốn lên tiếng, hắn ngạc nhiên phát hiện, bên trong vòng xoáy đen kịt, lại có từng đạo ánh sáng tím truyền ra, mà ở trun gước, có một bóng người đứng thẳng, chưa hóa thành kiếm nô.

-Cường giả niết bàn cảnh có thể cảm ngộ quy tắc thiên địa, sau khi trải qua lôi kiếp gột rửa, càng mạnh mẽ vô cùng, chẳng lẽ quá trình ngưng tụ kiếm nô, cũng có chỗ bất đồng?

Sở Hành Vân nhìn bóng người Phạm Vô Kiếp, lông mày hơi nhíu lên, vung hai tay lên, đem toàn bộ tài nguyên của hai tông môn lấy ra.

Tiếng vụn vỡ lần thứ hai vang lên, tai nguyên vô cùng bị vòng xoáy nuốt chửng, hóa thành sức mạnh thuần túy nhất, bàm vào trên linh hồn Phạm Vô Kiếp.

Mà thân thể Phạm Vô Kiếp, cũng không giống kiếm nô âm dương cảnh, trong máu thịt mơ hồ hiện ra tử quang, khí tức chất phác, khí thế càng bá đại hơn, để Sở Hành Vân sinh ra một cảm giác ngột ngạt.

Quá trình này kéo dài một hồi lâu, chờ khi tài nguyên tu luyện tiêu hao hết, vòng xoáy đen kịt mới dừng xoay tròn.

Hắc quang tản đi, sức hút biến mất, Phạm Vô Kiếp bước ra, trên người, tỏa ra một luồng niết bàn khí, tàn phá hư không bừa bãi.

-Kiếm nó, nghe chủ nhân sai phái.

Phạm Vô Kiếp quỳ xuống, trong thanh âm đầy kinh nể, hai con mắt nhìn Sở Hành Vân, đôi mắt lóe lên ánh sáng tim, có cảm giác linh động.

Sau khi linh hồn bị luyện chết thành kiếm nô, không còn ý ức trước, nhưng bản năng của bọn họ, vẫn bảo lưu lại, có thể mang theo lệnh của ta, hoàn thành các hành động, nhưng so với kiếm nô âm dương cảnh, Phạm Vô Kiếp hóa thành kiếm nô, tựa hồ bản năng càng rõ ràng.

Sở Hành Vân nhìn tới phía trước, đem hết thảy kiếm nô thu vào mi mắt, hắn có thể cảm giác được, 16 tên kiếm nô, chính là lấy Phạm Vô Kiếp dẫn đầu, mà trên người Phạm Vô Kiếp, cũn phán ra một luồng khí chưởng khống.

Không chỉ có 16 tên kiếm nô như vậy, ngay cả Thường XÍch Tiêu cùng Tần Thu Mạc cũng như thế, khi Phạm Vô Kiếp ra khỏi vòng xoáy đen kịt, thân thể bọn họ cũng hơi run rẩy.

Phải biết rằng, tu vi của kiếm nô, có thể thông qua nuốt linh hồn, mà không ngừng đột phá, trở nên mạnh mẽ hơn.

Sau một hồi Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông đại chiến, chết đi trăm ngàn cường giả, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, thông qua thủ đoạn nuốt linh hồn, tu vi đã đạt đến âm dương tầng 4, khí tức trên người hùng hồn bá đạo, cực kỳ mạnh mẽ, nhưn đối mặt với Phạm Vô Kiếp, vẫn một mực cung kính.

-Kiếm nô bắt nguồn từ Hắc Động Trọng Kiếm, xưa nay lấy thực lực vi tông, mà Phạm Vô Kiếp tồn tại, bất luận là bây giờ hay trước kia, đều ở thế thượng phong, 18 tên kiếm nô cũng sẽ có hành động như thế.

Trong lòng Sở Hành Vân âm thầm phân tích, trên mặt không khỏi lộ ra vui mừng, nối:

-Như vậy thật đúng, ta có thể lợi dụng điểm này, để Phạm Vô Kiếp chưởng không kiếm nô, bớt đi không ít tâm lực, chỉ có điều…

Đột nhiên vẻ mặ Sở Hành Vân hơi lúng túng, lại có chút dở khóc dở cười.

Ngưng tụ một tên kiếm nô âm dương cnarh, cần linh hồn cường giả âm dương cảnh, còn phải có thêm tài nguyên to lớn, mà ngưng tụ kiếm nô niết bản, tài nguyên càng to lớn hơn gấp bội.

Ban nãy, các tài nguyên tu luyện của Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các, đều đã tiêu hao sạch sẽ, không lưu lại chút nào!

-Kiếm nô niết bản mạnh mẽ, linh trí khá cao, càng có thể thay thế ta, chưởng khống kiếm nô âm dương cảnh, nhưng đối lập lại, cần càng nhiều tài nguyên tu luyện, nếu ta tiếp tục cô đọng, nhất định phải cướp đoạt hết tài nguyên mọi nơi.

-Mà quá trình này, cũng không thể kéo dài, nếu không…

Hồi hộp!

Sở Hành Vân rơi vào trầm tư, đột nhiên, hắn cảm giác được dị động, tròng mắt lóe lên một vệt tinh mang, thân hình hắn chợt động, rời khỏi khong gian này.

Trước lúc tiến vào luân hồi thạch, Sở Hành Vân đã ở xung quanh đình viện, bày ra linh trận, chỉ cần có người tới gần, linh trận sẽ phát hiện, gây nên sự chú ý của hắn.

-Sở Hổ?

Sở Hành Vân đi ra khỏi mật thấy, liền nhìn thấy mặt người tới.

Ngoài ra, hắn còn cảm giác được hô hấp Sở Hổ rất gấp gáp, thậm chí có thể nói là hỗn loạn, thần thái có vẻ lo lắng, hoàn toàn không còn thong dong như mọi ngày.

-Từ khi chưởng quản Tề thiên phong cho tới nay, tính tình Sở Hổ cẩn trọng, mọi chuyện đều nghĩ kĩ, hiện tại hắn lo lắng như vậy, chẳng lẽ Vạn Kiếm Các xảy ra chuyện gì?

Sở Hành Vân suy tư theo bản năng, lông mày nhăn lại,, bước ra ngoài.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch