Sở Hành Vân vừa đi ra đình viện, Sở Hổ liền bước nhanh tới, trên khuôn mặt hiện lên vẻ lo lắng, càng khiến Sở Hành Vân xác thực ý nghĩ trong đầu hắn, không khỏi trả lời:
-Xảy ra chuyện gì?
-Chuyện này khá nghiêm trọng, chúng ta vừa đi vừa nói, có một đệ tử đang chờ sư tôn ở Vạn Kiếm Điện!
Hai hàng lông mày của Sở Hổ chăm chú khóa lại, tiếng nói lộ ra mấy phần nghiêm nghị.
Nghe vậy, Sở Hành Vân gật đầu, hai người sóng vai chạy về phía Vạn Kiếm Điện.
Dọc theo đường đi, Sở Hồ đem ngọn nguồn mọi sự nói rõ, toàn bộ quá trình sắc mặt Sở Hành Vân không ngừng biến ảo, lông mày nhíu lại.
Ba ngày trước, Sở Hành Vân lấy thân phận Các chủ Vạn Kiếm Các, vứt bỏ chế độ cũ, lâp 10 đại trưởng lão, hoàn toàn thay đổi bố cục Vạn Kiếm Các.
Cùng lúc đó hắn dặn Bách Lý Cuồng Sinh, để hắn sai đệ tử lần lượt đi tới 18 hoàng triều, tuyên bố sự quản lý đối với các hoàng triều.
Thân là đại trưởng lão Vạn Kiếm Các, Bách Lý Cuồng Sinh quản lý hơn hai ngàn người, đều là những đệ tử tinh anh của Vạn Kiếm Các, xử lý những hoàng triều vụn vặt, cũng không xa lạ.
Bởi vậy Sở Hành Vân cũng không để ý tới việc này, tất cả đều giao cho Bách Lý Cuồng Sinh xử lý.
Vạn vạn không nghĩ tới, Càn Võ hoàng triều ngày hôm qua xuất hiện bạo động, hơn mười đệ tử tinh anh đi tới Càn Võ hoàng triều đều bị vây công, chín người bỏ mạng, chỉ còn một người duy nhất còn sống.
Mà vị đệ tử này dù có thể thoát đi cũng không phải do may mắn mà là Càn Võ hoàng triều cố ý thả hắn một đường sống, để hắn trở lại Vạn Kiếm Các báo tin.
Sự cố như vậy xảy ra, tuy thương vong không nhiều chỉ 10 người, nhưng mười người này lại là đại diện cho Vạn Kiếm Các.
Cổ ngữ nói: mới cũ luân phiên, thế sự hỗn loạn!
Vạn Kiếm Các trải qua hạo kiếp, bước đầu tân sinh, nhất định phải tạo dựng nên uy nghiêm tông môn, mới có thể kinh sợ võ giả, nếu không làm được bước này, vậy tông môn sẽ khó quật khởi, một khi xuất hiện hỗn loạn, tông vực cũng đại loạn.
Đối mặt với hơn mười tên đệ tử tinh anh, Càn Võ hoàng triều không chỉ từ chối mà còn ra tay hạ sát thủ tại chỗ tiêu diệt chín người, lưu lại một người, lại là để giễu võ giương oai, khoe khoang uy phong.
Chuyện này nếu truyền đi, mặt mũi Vạn Kiếm Các coi như mất, còn có khả năng lớn sẽ đưa tới phân tranh hỗn loạn.
Chính vì vậy, Sở Hổ mới lo lắng như vậy, đi thẳng tới nơi ở của Sở hành Vân.
Thời điểm trò chuyện, hai người rốt cục cũng bước vào Vạn Kiếm Điện.
Lúc này đã có không ít người tụ tập ở Vạn Kiếm Điện, mười vị Trưởng lão, đám người Tần vũ Yên cùng Lạc Lan cũng đến, khiến cho không gian lộ ra khí tức nghiêm túc.
Giữa cung điện, một nam tử áo trắng đứng thẳng, trên người đầy rẫy vết thương, máu tươi nhiễm đỏ, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Hắn vừa nhìn thấy Sở Hành Vân lập tức quỳ gối cung kính nói:
-Đệ tử Vương Điển gặp qua Các chủ.
Sở Hành Vân leo lên đài cao, ánh mắt quét nhìn xung quanh, nhàn nhạt nói:
-Đứng lên đi.
-Sự tình đại khái ta đã hiểu, ngươi không cần nhiều lời, từ lúc các ngươi tiến vào Tôn Võ Thành, đối phương đã làm những gì đối với các ngươi, các ngươi phản ứng thế nào, tại sao bọn hắn đột nhiên hạ tử thủ?
Sở Hành Vân lời ít ý nhiều hỏi.
Tôn Võ Thành chính là hoàng thành của Càn Võ hoàng triều.
Mọi người đều biết, dân chúng Càn Võ hoàng triều bưu hãn, người người lấy võ làm vinh, hai chữ Càn Võ cũng vì vậy mà có.
Nghe được lời của Sở Hành Vân mọi người đưa ánh mắt về phía Vương Điển, Vương Điển trầm ngâm giây lát, cung kính đáp:
-Lúc đó chúng ta dựa theo đại trưởng lão dặn dò, hướng Càn Võ hoàng triều tuyên bố chủ quyền, lời còn chưa dứt, đối phương trực tiếp rat ay đối chiến, tốc độ nhanh chóng căn bản không để chúng ta kịp phản ứng.
-Thời điểm bọn hắn xuất thủ, tâm tình cực kỳ kích động, luôn miệng nói không muốn để kẻ tâm cơ thủ đoạn quản lý Càn Võ hoàng triều, thề sống chết vệ quốc uy, không cho bất kỳ kẻ nào xâm phạm quốc thổ.
Vương Điển chậm rãi nhớ lại, thanh âm có chút run rẩy:
-Đối phương người đông thế mạnh, chúng ta căn bản không phải là đối thủ, chín sư huynh bỏ mình tại chỗ, ta cũng bị tóm , chịu khổ hình, thậm chí ngay cả Linh Hải, cũng bị Càn Dận một quyền nổ nát. . .
Nghe đến đây không ít người hô hấp trở nên nặng nề, trên người tỏa ra phẫn nộ, hành động của Càn Võ hoàng triều quá bá đạo, vốn chính là đang khiêu chiến uy nghiêm Vạn Kiếm Các.
So với sự phẫn nộ của mọi người, Sở Hành Vân lại có vẻ bình tĩnh, hắn hỏi ngược lại:
-Người đánh nát Linh Hải của ngươi, tên là Càn Dận?
Lúc trước Sở Hành Vân từng tiến vào Càn Võ hoàng triều tìm Tỉnh Thần Thảo để giúp Sở Tinh Thần tỉnh lại, vì vậy hắn với Càn Võ hoàng triều cũng có chút hiểu biết.
Quân vương của Càn Võ là Càn Thiệu, mà Càn Dận này, là em ruột của hắn.
Thượng Võ Càn Thiệu, tính cách phóng khoáng bất kham, ở bên trong Càn Võ hoàng triều, uy danh lan xa, người người kính phục, nhưng Càn Dận không giống như vậy, người này thiên phú thường thường, thích dùng thủ đoạn, vì vậy mọi người vô cùng khinh thường.
Thời điểm Vương Điển nhắc tới Càn Dận, trong đầu Sở Hành Vân, lập tức hiện ra những tin tức này.
-Không sai!
Vương Điển gật đầu, cắn răng nghiến lợi nói:
-Các chủ có chỗ không biết, , Càn Thiệu thân lâm bệnh nặng , ốm đau không giời nổi giường, Càn Dận liền lên thay thế vị trí Quân Chủ, chưởng quản đại sự của Càn Võ hoàng triều.
-Ngày đó, chúng ta đến Tôn Võ Thành, Càn Dận liền biểu hiện vô cùng xem thường nhiều lần nhục mạ Vạn Kiếm Các, người đầu tiên động thủ , cũng là hắn, vừa ra tay chính là sát chiêu, cực kỳ nham hiểm hung ác!
Sở Hành Vân nhướn mày, không ngừng suy tư những lời của Vương Điển, vung tay lên, âm thanh uy nghiêm nói :
-Việc này ta đã biết được, ngươi trước lui xuống dưỡng thương đi.
-Vâng.
Vương Điển lần thứ hai khom người, bước lùi lại, đi khỏi Vạn Kiếm Điện.
Vương Điển đi rồi, toàn bộ đại điện đầu tiên là một tĩnh, sau đó Sở Hổ mở miệng nói:
-Càn Võ hoàng triều sùng Thượng Võ , dân chúng bưu hãn , mà Càn Dận chấp chưởng triều chính, lại là hung tàn người, hắn sở dĩ ra tay, hẳn là muốn kinh sợ chúng ta.
-Ta đồng ý cái nhìn của Sở Hổ.
Ninh Nhạc Phàm bước ra, coa giọng nói:
-Đối với như vậy người, chúng ta tuyệt không thể nhẫn nhịn, nếu đối phương tôn sùng võ học chi đạo, như vậy biện pháp tốt nhất, chính là tập kết nhân thủ, mạnh mẽ tấn công Tôn Võ Thành, để bọn họ biết thực lực chân chính của chúng ta, lấy thắng phục người.
-Vạn Kiếm Các trải qua thay đổi, nhất định lời đồn nổi lên bốn phía, chúng ta có thể lợi dụng trận chiến này, uy chấn 18 Hoàng triều, quét sạch hết thảy lời đồn.
Lục Lăng cũng đưa ra quan điểm.
Mọi người nghe được lời ấy, cũng là gật đầu, hiện tại Vạn Kiếm Các, xác thực cần một trận chiến, để chứng minh thực lực của chính mình.
Nhưng mà, Sở Hành Vân tựa hồ không nghe thấy lời nói của mọi người, như trước cúi đầu, rơi vào trong suy tư, sau một chốc, hắn lúc này mới ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt của mọi người.
Hắn nói:
-Đối với việc này, ta cảm giác còn có thật nhiều điểm đáng ngờ, tình thế chưa sáng tỏ, chớ manh động, còn nữa, ta chuẩn bị tự mình đi tới Tôn Võ Thành, triệt để điều tra một phen.